watch sexy videos at nza-vids!
haihaubay

Wap Tải game miễn phí

| Menu Wap | Xem Phim 3x | Tin nhắn SMS
Image Wap sex miễn phí cho bạn!Click ngay Image
HaiHauBay.Tk chúc bạn đọc truyện vui vẻ
Bí Mật Tình Yêu Phố Angel
Xuống Cuối Trang



tha cho tên cáo già đội lốt cừu non đó được . 

“Nhưng mà…..nhưng…Hiểu Ảnh , bà không sợ gặp phải tên xấu hoắc như lần trước Tô Cơ gặp sao ? Nghe kể long mũi còn đâm tua tủa ra ngoài như rừng rậm Amazon…” 

“ Hi hi , yên tâm đi ! Lần này nhất định là giai đẹp ! Tụi tôi chat qua webcam mà !” 

“Hiểu Ảnh , chiều nay tụi tôi đi cùng bà nhé , hỗ trợ bà luôn !” Tôi dịu dàng nói với Hiểu Ảnh , thong thường khi phải giải quyết chuyện nào trọng đại lắm tôi mới có thái độ như vậy . 

Cái tên Đại thánh gì đó dám dụ dỗ con gái nhà lành , mi chết chắc rồi ! 

Sau khi tan học , tụi tôi đã ngồi ngay ở một góc quán Happy House . 

“ Hiểu Ảnh , bà với tên Đại Thánh đó hẹn nhau lúc mấy giờ ?” 

“Bảy giờ !” 

“Bảy giờ ?” Tô Cơ hét toáng lên , “ Bây giờ mới có sáu giờ bốn mươi lăm phút . Hẹn hò bao giờ con gái cũng phải đến muộn chứ , chưa gì bà đã đến sớm thế ! Mất giá quá !” 

“ Bà im đi !” Tôi bực mình cắt lời Tô Cơ , khiến nhỏ ta nín thinh . 

Tên khốn Đại thánh , mi làm ta cáu tiết rồi đó , lại còn bày đặt lấy nick là Tôn Đại Thánh , rõ rang chỉ là một tên khỉ đột trụi lông mà dám dụ dỗ Hiểu Ảnh của tụi ta , như thế này khác nào người muốn tuyên chiến với “ khắc tinh của khỉ đột”, tức là ta đây . 

Bình tĩnh….bình tĩnh… 

“Hi ! Ở đây nè…..” Hiểu Ảnh đang ngồi im cạnh tôi , bỗng đứng bật dậy vẫy tay lia lịa . 

Tên khỉ đột chết tiệt , cuối cùng mi cũng chịu xuất hiện ! 

Tôi nhìn theo ánh mắt của Hiểu Ảnh . 

Hả ? Người đến té ra là…. 

“Là cô !” cái tên Kim Nguyệt Dạ “dỏm” thích”tự sướng” đó há hốc mồm nhìn tôi . 

Tôi chẳng thèm đếm xỉa đến hắn vì lúc này bên cạnh tên Kim Nguyệt Dạ “dỏm” còn có tên Kim Nguyệt Dạ thật , anh chàng đẹp trai lần trước đã cứu tôi . 

Tôi nhìn chòng chọc tên Kim Nguyệt Dạ thật , hắn lờ tôi đi như vẻ không quen biết . Mà cũng đúng , hắn ta không quen tôi thật . 

“ Đây là Tô Đại Thánh mà tôi kể với các bà đó !” Hiểu Ảnh cười toe toét , kéo tay Kim Nguyệt Dạ “dỏm”, thằng cha đó mặt mày cau có như khỉ ăn ớt . Nhìn chỉ muốn lia mấy cái dép vào mặt . 

Khoan đã , hắn chính là Tôn Đại Thánh , bạn trai Hiểu Ảnh ? 

“ Hựu Tuệ , sao bà im như thóc thế ?” Hiểu Ảnh khẽ nghiêng đầu , nhìn tôi dò xét . 

Chết rồi…. 

“Cô vừa gọi cô ta là gì ?” Tôn Đại Thánh đang ngồi trên ghế , bổng nhảy dựng lên như phải bỏng , trợn trừng mắt nhìn Hiểu Ảnh . 

Tiêu Thật rồi ! Hiểu Ảnh…bà hại tôi rồi ! Cái tên “ chập mạch” đó mà biết tên tôi thì đảm bảo hắn sẽ kiếm chuyện cho mà xem ! 

“ Hựu Tuệ !” Hiểu Ảnh mắt chớp chớp kiểu thỏ non đáp . 

“ Hựu Tuệ…..là Tô hựu Tuệ hả ?” Mắt của tên Tôn Đại Thánh càng ngày càng trố ra như ốc bươu . 

“Ừ ! Tô Hựu Tuệ ! Xem ra Hựu Tuệ nổi tiếng gớm , ai cũng biết ! Tô Cơ , Hựu Tuệ này , Tôn Đại Thánh trông đẹp trai nhỉ ?” Hiểu Ảnh cười híp mắt . 

Cả người tôi mềm nhũn như cây dưa héo , nhìn Tô Cơ cầu cứu ! 

Khổ nỗi bà bạn Tô Cơ còn đang mãi si mê đắm đuối nhìn Kim Nguyệt Dạ thật , mắt nhỏ muốn lòi cả ra , người đờ đẫn như thôi mien , còn hơi sức đâu mà để ý đứa đang lo sốt vó như tôi chứ ! 

Hừ , Không phải nhỏ đó có biệt hiệu là “ sát thủ giai đẹp” sao ? 

“ Cậu ăn cái này đi !” Hiểu Ảnh đặt trước mặt Tôn Đại Thánh một nữa chiếc bánh socola ban nãy gọi . Đây là cách thể hiện tình cảm của Hiểu Ảnh . 

“ Tôi không ăn ! Ghét nhất là sô cô la !” Tôn Đại Thánh hậm hực đẩy phắt chiếc bánh đi . 

Cái tên này đúng là bất lịch sự ! Ngọn lửa tức giận trong tôi bắt đầu bốc lên . 

“Nhưng ăn ngon lắm!”Hiểu Ảnh vẫn kiên trì đẩy cái bánh đó lại . 

“Không ăn ! Bộ cô điếc hả ?” Tôn Đại Thánh lại đẩy đi . 

“Ăn thử tí đi ! Ngon lắm…..”Hiểu Ảnh cười hì hì lại đẩy về phía đó . 

“Bảo không là không ! Cô lắm chuyện quá !” 

Xoảng ! 

Vì bực mình quá nên đĩa bánh bị Tôn Đại Thánh hất rơi xuống đất . 

“Oái ! Bánh của Hiểu Ảnh!” 

“Này, cậu quá đáng vừa thôi !” Tô Cơ không biết từ lúc nào đã hoàn hồn trở lại , tức tối đập tay lên bàn . 

“ Tôi đã bảo là không thích ăn rồi nhưng cô ta cứ lèo nhèo mãi !” Tôn Đại Thánh nổi giận đùng đùng hét toán lên . 

“Thi6i đi ! Tô cơ” Tôi giật tay Tô Cơ . 

Nhưng lạ là tên Kim Nguyệt Dạ thật chẳng có chút phản ứng nào , ngồi ung dung nhâm nhi tách cà phê . 

“Học sinh trường Minh Đức nom rõ gai mắt! Chẳng có gì hay ho mà còn làm ra vẻ ta đây ! Mau cuốn gói về nhà đi !” Tôn Đại Thánh nhìn tôi thách đố . 

“ Cậu nói gì hả ! Minh Đức là trường trung học danh tiếng , học sinh của trường Minh Đức đều là những người tuyệt vời !” Tô Cơ tức đến run người . 

Ủa ? Những lời đó là do Tô Cơ nói ra sao ? Xem ra con nhỏ này yêu trường gớm . 

“ Thôi đi , học sinh trường Minh Đức chỉ toàn lũ mọt sách , làm sao đọ được với Tam Đại Thiên Vương của Sùng Dương chứ !” 

Tôn Đại Thánh nói dứt câu , liếc xéo tôi một cái . Còn tên Kim Nguyệt Dạ kia vẫn im lặng thưởng thức cà phê , có vẻ như hắn chỉ chú tâm vào mỗi chuyện đó . 

“Trường Sùng Dương có mỗi Kim Nguyệt Dạ mà bày đặt lên mặt !” Tô Cơ lấy tay đập mạnh vào bàn . 

“Sao vậy ? vừa đến đã có người nhắc đến tên tôi rồi …trách tôi đến muộn hả?”Một giọng nói quen thuộc vang lại . Tôi quay đầu nhìn . 

Ồ ! Là Thiên Thần ! Cậu ta sao lại đến đây nhỉ ? Đi làm them chăng ? Tôi sung sướng tròn vo mắt nhìn cậu ta . 

Thiên Thần chẳng tỏ vẻ ngạc nhiên gì khi nhìn thấy tôi . Cậu ấy cười tươi rói , đưa tay vẫy tôi rồi bước đến chỗ Kim Nguyệt Dạ . 

Phải rồi , sao tôi lại quên mất là cậu ấy quen Kim Nguyệt Dạ nhỉ ….? 

“Bánh ngon thế kia mà lại rơi xuống đất , phí quá!” 

“ Nếu cậu tới muộn hơn chắc sẽ có diễm phúc tận mắt chứng kiến đại chiến thế giới lần ba…” Kim Nguyệt Dạ mỉm cười . 

“ Thật hả ? Gay cấn thế cơ à !” Thiên thần nhìn về phía chúng tôi , nhoẻn mỉm cười . 

“ Thật hả ? Gay cấn thế cơ à !” Thiên thần nhìn về phía chúng tôi , nhoẻn miệng cười . 

Cả người Tô Cơ bắt đầu cứng đơ như khúc gỗ , chỉ có điều lần này đối tượng lại là Thiên Thần . Xem ra cuối cùng nhỏ ta cũng hiểu tâm trạng hai hôm nay của tôi .

Nhưng có vẻ như Thiên Thần rất than với hai tên kia . Lẽ nào đều là học sinh của trường Sùng Dương cả? Hay cậu ta cũng là một trong tam đại thiên vương ? Hay là…. 
Một loạt giả thiết lóe lên trong đầu tôi , tôi tò mò nhìn ba người đó . 

“ Hựu Tuệ , bà quen anh chàng đó à ?” Không biết Tô Cơ đã tỉnh lại lúc nào , ghé vào tai tôi thì thầm. Tôi khẽ gật đầu. 

“ Dạ ! Cậu đến đúng lúc lắm ! Công nhận trùng hợp thật , đối thủ cậu củng có ở đây !” Tôn Đại Thánh vỗ vai thiên thần . 

Hơ , Tôn Đại Thánh vừa nói gì thế ? Hắn ta gọi Thiên Thần là “ Dạ”? Lại còn nói tôi là đối thủ ? Cái gì với cái gì chứ…. 

“À, Phải giới thiệu chút nhỉ ! Tôi không thích chat trên mạng lắm nên chẳng có nick nào đặc biệt cả . Nhưng tôi sẽ cho các bạn biết tên thật , tôi là…..” Nói đến đây Thiên Thần bỗng ngừng lại , quay về phía tôi mỉm cười . 

Tôi như muốn nín thở . 

Sao tôi lại có dự cảm chẳng lành nhỉ ? 

“Tôi là………..Kim Nguyệt Dạ!” 

Khi ba chữ đó thốt ra từ miệng cậu ta , cả người tôi hóa đá . 

“ Cậu…cậu bảo sao……” giọng tôi run run . 

“ Tôi nói tôi là Kim Nguyệt Dạ” Thiên thần lại tiếp tục nở nụ cười đẹp mê li . 

“ Cậu là Kim Nguyệt Dạ ! Vậy đây là…..” Tô cơ mắt tròn mắt dẹt nhìn về phía “ Kim Nguyệt Dạ” khi nãy . 

“ Quên mất không giới thiệu , tôi là Lý Triết Vũ !Ngại quá , tôi cũng không thích chat trên mạng !” Anh chàng đẹp trai đó đặt tách cà phê xuống . 

“ Hơ hơ hơ hơ , còn tôi là Lăng Thần Huyền , nick là Tôn Đại Thánh ! Bọn tôi chính là Tam Đại Thiên Vương lừng lẫy trường Sùng Dương . Thế nào , sợ chưa hả ?” 

“Mình cũng phải giới thiệu chứ nhỉ , mình là Khâu Hiểu Ảnh , nick là thiên thần rớt cánh ! Bạn ý là Bạch Tô Cơ . Tô Cơ nè , nick bây giờ của bà là gì ý nhỉ ? À, còn đây là Tô Hựu Tuệ , là idol của trường Minh Đức đó ! Tụi này có biệt hiệu là Tuyệt Đại Tam Kiều !” 

Tô Cơ quay về phía tôi , chán nản trợn mắt ngược lên . 

“ Hiểu Ảnh đáng yêu quá ! Hựu Tuệ , độ này còn hay bị ngất không ?” Khuôn mặt Thiên Thần tràn đầy vẻ quan tâm dần dần tiến sát tôi , đầu tôi sắp vỡ tung ra . 

“ Ngất ? Hựu Tuệ , bà hay bị ngất á ?” Hiểu Ảnh vội lao về phía tôi , nhòm khắp người tôi . Tôi chỉ còn cách cười giả ngốc… 

“Đúng thế ! Hựu Tuệ từ bé cơ thể đã ốm yếu , thường bị chảy máu mủi…” Có ngậm miệng lại không hả tên chết bầm kia . Mình đúng là có mắt như mù , sao lại nghị hắn là thiên thần chứ ? 

Tô Hựu Tuệ , mày rốt cục bị sao vậy ? Si mê khuôn mặt đẹp giai của hắn , làm bao nhiêu chuyện mất mặt . 

Sau vụ Tiểu Vũ mà mày vẫn chưa sang mắt ra à ? Tại sao mười năm sau lại xuất hiện một Tiểu Vũ thứ hai , đã thế mày lại dại dột chẳng kém ngày xưa ! Ngu thật , ngu hết mức ! 

Kim Nguyệt Dạ ….thằng cha trời đánh kia ! Bốn năm cấp hai tôi đã bị hắn nhẫn tâm chà đạp , xem ra mấy năm cấp ba này tôi cũng sẽ bị hắn chơi đểu không ít đâu ! 

Đúng là tên khốn ! 

“ Ồ , đúng rồi !” Kim Nguyệt Dạ đột nhiên rút từ túi quần ra chiếc di động rồi hươ hươ trước mặt tôi . 

Là điện thoại di động ! Tôi hốt hoảng nhìn hắn…. 

“ Hựu Tuệ , lại đây , nào……” giọng nói và nụ cười của hắn như mê dược ( thuốc mê) làm tôi tự nhiên đờ đẫn bước về phía hắn ! 

Oái ! Người trên bức hình ấy….miệng dình đầy xì dầu , mũi thì chun lại , tay còn cầm một tờ giấy dính máu , mắt trợn trừng lên như mắt lợn luộc , khuôn mặt đê mê trong hạnh phúc … 

Đó là tôi sao ? Một nữ sinh cấp ba hoàn mĩ , một nữ sinh tài năng của trường Minh Đức , một con người đến chết vẫn quyết giữ hình tượng như tôi mà…… 

Kinh nhất là ở chỗ , ánh mắt tôi lúc ấy đắm đuối con cá chuối , đó mà là Tô Hựu Tuệ-bông hoa của trường Minh Đức , coi tụi con trai chỉ là lũ khỉ vô dụng sao ? 

Nhưng đó chính là hôm tôi ngồi la cà ở Happy House . Tên Kim Nguyệt Dạ nở nụ cười như Thiên thần rồi thừa cơ chụp trộm tôi , làm tôi tưởng mình tìm lại được ước mơ ngày xưa … 

Chính xác ! Hắn còn hỏi tên của tôi ! Có lẽ hắn đã biết trước tôi là ai , sớm biết có ngày hôm nay ! Hắn cố tình đến chọc tôi đây mà ! 

“ Chậc , đây là Tô Hựu Tuệ sao ? Mấy fan hâm mộ mà nhìn thấy nữ thần của họ trông như thế này chắc……….” 

“ Cái gì thế ?” Lăng Thần Quyền đứng bật dậy , mấy người còn lại cũng tròn xoe mắt nhìn hai chúng tôi . 

“ Ha ha ha ha , có gì đâu !” Tôi cố gắng nén cơn cuồng sát , cười giả đò , nhẹ nhàng “ giúp” hắn tắt điện thoại . 

Tô Hựu Tuệ , đời mày chưa bao giờ nhục nhã thế này , thằng cha này còn đáng sợ hơn Tiểu Vũ mười năm trước . Cũng chẳng trách , hắn là đối thủ truyền kiếp của mày mà ! 

“ Hựu tuệ ! Cười lên nào ! Hựu Tuệ cười duyên lắm , đúng không ?” Tên đó vẫn tiếp tục nở nụ cười kiểu mèo vờn chuột , bàn tay đáng ghê tởm đó còn đặt lên vai tôi , khuôn mặt nhìn chỉ muốn cho xơi búa đó chỉ cách tôi chưa đến 5mm…. 

Lần này , tôi thấy mũi mình không bị chảy máu nữa , có lẽ là do tâm lý cã thôi…Kim Nguyệt Dạ ,mi nghĩ ta sẽ bị xịt máu mũi lần nữa sao ? Mi tưởng vài cái trò vặt vãnh đó là đánh bại được ta sao ? Mi coi thường ta quá đó ! 

“Phải đó , phải đó , Hựu Tuệ có nụ cười đẹp mê hồn !” Hiểu Ảnh mặt nghệt ra như phỗng rồi nói . 

Có lẽ nhỏ ta cũng bị tên mặt người dạ thú này dụ dỗ mất rồi . 

“Ha ha…” Tôi cố nuốt cục tức , nở nụ cười hình bán nguyệt . 

Hai bà bạn chí cốt đã bỏ rơi tôi , chỉ còn mỗi tên Lăng Thần Quyền đó mặt vẫn ngơ ngơ ngẩn ngẩn , không hiểu gì . Tên Lý Triết Vũ dường như hiểu cái gì đó , ánh mắt tràn đầy hứng thú nhìn tôi và kim Nguyệt Dạ….. 

“ À, vừa rồi Hựu Tuệ cứ nằng nặc đòi khao tụi mình một bữa ra trò !” 

“Hả ? Vừa rồi…..” Tôi đang định “bật” lại thì tên Kim Nguyệt Dạ mặt dày như cái mo cau có giơ điện thoại lắc lư trước mặt tôi . 

….. 

“Sao hả?” Kim Nguyệt Dạ cười ma mãnh . 

“ Được , tôi….khao” Tôi gượng cười , khó khăn lắm mới phun ra được ba chữ . 

“ Ồ, Thế tụi mình…..” 

“suỵt…” 

Hiểu Ảnh vừa định nói gì thì bị Kim Nguyệt Dạ ngắt lời . 

Bắt người khác trả tiền hết lại còn không cho nói . Tôi căm giận quay sang trừng mắt với hắn , bỗng phát hiện hắn đang nhìn chằm chằm ra cửa . 

“ Hiệu Trưởng ? Sao ông ý lại ở đây nhỉ ?” 

Câu nói của Kim Nguyệt Dạ như bom nổ chậm làm tụi tôi hốt hoảng cúi gằm mặt xuống .
Chương 2 (tiếp) 

Trời, hiệu trưởng ở đâu? Cầu trời đừng phát hiện ra tụi tôi… 

Vụ hẹn hò với ba nam sinh ở trường Sùng Dương mà truyền ra, tụi tôi không bị “uýnh” chết thì cũng “ngỏm” vì bị ném rứng thối. 

“Ông ta đi lên tầng trên rồ…” 

Là hiệu trưởng trường Sùng Dương? Là vị giáo sư tiếng Anh nổi tiếng toàn quốc ? Nghe nói năm nào cũng được mời đến các nước để thỉnh giảng, đến giờ vẫn độc thân, là ước mơ của bao nhiêu phụ nữ ở thành phố này – hiệu trưởng Thôi Khởi Thánh! 

“Hiệu trưởng Thôi sao lại đến đây nhỉ ? Mọi người bảo ống ấy đi công tác cơ mà ? Dạ, hay ông ấy biết cậu àm thêm ở đây nên đến tìm?” 

“Trường cấm học sinh làm thêm sao ?” 

“…” 

Đúng là ngốc vẫn hoàn ngốc, xem ra giai đẹp vẫn thông minh hơn!” 

“Đi theo ông ấy là biết ngay thôi mà!” 

Mọi người đều đổ dồn về phiá phát ra câu nói đó – Kim Nguyệt Dạ. Hắn ta muốn lén theo dõi hiệu trưởng. 

“Mấy người không muốn biết hiệu trưởng đáng kính của chúng ta một mình đến Happy House làm gì hả ?” Lại là cái nụ cười chết tiệt đó. Tô Hự Tuệ, mày đừng để bị hắn lừa! 

“OK, mình đi theo với!” Hiêu Ảnh hưng phấn ra mặt. 

“Đây là việc riêng của trường Sùng Dương, chúng tôi chẳng có hứng tham gia!” Còn lâu tôi mới bị mắc câu. 

“Hựu Tuệ!” Hiểu Ảnh mắt long lanh nhìn tôi van nài, ngay cả Tô Cơ cũng dùng ánh mắt đó nhìn tôi. 

“Chúng ta cứ giả vờ đi thuê phòng hát, nếu bị phát hiện thì bảo là tụi em đi liên hoan” Té ra tên Kim Nguyệt Dạ muốn lấy tụi tôi làm bia đỡ đạn. 

“Hựu Tuệ, không phải bà muốn nhìn thấy hiệu trưởng Sùng Dương sao? Cơ hội nghìn năm có một đó!” 

Tô Cơ, đồ phản bội! 

“Hựu Tuệ của chúng ta làm sao có chuyện bỏ lỡ cơ hội này, phải không?” 

Cái gì mà Hựu Tuệ của chúng ta ? Tôi đang vắt óc nghĩ cách từ chối thì thằng cha trời đánh Kim Nguyệt Dạ mồm mấp máy chữ “di động”. Tôi giống như quả bóng bơm căng lên bỗng bị xì hơi dẹp lép. Đúng là không có gì đau bằng bị kẻ khác tóm đuôi! 

Mười phút sau, tại tầng hai của Happy House. 

“Này! Mấy người lên đây làm gì thế ?” Lăng Thần Huyền bị Hiểu Ảnh bấu chặc cánh tay, mặt chun lại khó chịu cất giọng hỏi. 

“Hả ? Câu nói gì ?” Tôi nói như sắp hết hơi, ánh mắt cảnh giác cao độ nhìn ngó khắp nơi. Đây là lần đầu tiên tôi phải làm cái trò bất đắc dĩ này. 

Tầng hai của Happy House được thiết kế theo phong cách Nhật Bản. Cả không gian được rèm vải ngăn thanh từng phòng nhỏ riêng biệt. Từ ánh sáng cho đến không khí xung quanh đều rất phù hợp cho việc hẹn hò. Không biết hiệu trưởng Thôi đến đây làm gì ? 

“Ông ý ở đằng kia, đi theo tôi…” 

Cái thằng cha Kim Nguyệt Dạ chắc là cao thủ chuyên đi rình mò người khác, nếu không sao kinh nghiệm đầy mình thế ? 

Ai nấy như đều nín thở. Tô Cơ và Hiểu Ảnh nép hẳn vào góc tường, vừa tò mò vừa lo lắng . Đối diện là tên Lăng Thần Huyền, cũng tò mò chẳng kém.Lý Triết Vũ thì thờ ơ, có lẽ thích nhâm nhi cà phê hơn là nghe lén. Còn tên mặt người dạ thú Kim Nguyệt Dạ khoái trá nhìn tôi chòng chọc. 

“Tại sao lại chọn chỗ này ?” Chúng tôi nghe thấy gian bên có giọng một người phụ nữ… 

Chà! Tôi giật thót, đúng là hẹn hò thật! Tô Hựu Tuệ ơi là Tô Hựu Tuệ, sao mày lại đi nghe trộm thế này ? Lại còn theo dõi người ta hẹn hò nữa chứ! Hành động này không thể chấp nhận được , mày có còn là đệ nhất thục nữ của trường Minh Đức nữa không ? 

Nhưng… giọng nói của người phụ nữa đó … nghe quen quen… 

Hình như người Tô Cơ run lên. Con nhỏ này thật tình… Có nghe lén thôi mà sướng đến thế cơ à ? 

“Hi hi, nghe rõ nhỉ!” Hiểu Ảnh cười ngây ngô nhìn chúng tôi. 

Gượm đã! Tô Cơ làm trò gì thế ? Nhỏ ta đi đến chỗ tường, dí sát tai vào đó để nghe! 

Tô Cơ hôm nay bị trúng tà hay sao? Tôi lo lắng đi theo, muốn xem chuyện gì khiến nhỏ ta quan tâm thế. 

Hiểu Ảnh cũng voi ăn bã mía, tiến về chỗ tụi tôi, tiếp đó là Lý Triết Vũ… 

Sáu người tụi tôi quỳ trên ghế sô pha, tai cùng áp sát vào tường để nghe lỏm. 

“Vì chỗ này gần!” Giọng nói lãnh đạm này chắc là cửa hiệu trưởng Thôi. 

“Đừng hiểu lầm! Không phải tôi hẹn hò anh mà muốn gặp mặt để nói chuyện về bức thư này!” Giọng nói người phụ nữ có vẻ tức giận. 

“Đương nhiên rồi! Tôi cũng không có hứng thú nói chuyện khác…” Hiệu trưởng Thôi mỉm cười. 

“Anh” 

“Sao lại giận đùng đùng như thế , hay là em muốn tôi có hứng thú với những chuyện khác…” 

Không thể nào ? Quan hệ của hai người này có vẻ như… 

“ Hiệu trưởng Thôi, anh nghĩ gì về bức thư của chủ tịch ?” Người phụ nữ hắng giọng, nghiêm túc nói. 

“Tôi chẳng có ý kiến gì… Ông ta về lúc nào mà chả được!” Hiệu trưởng Thôi giọng vẫn thản nhiên. 

“Tóm lại, trường Minh Đức của tôi và trường Sùng Dương của anh đã đấu với nhau bao lâu nay rồi, cũng đến lúc phân thắng bại!” 

“Minh Đức ? Sùng Dương ? Họ là …” Không chỉ tôi mà có lẽ những người khác cũng phát hiện ra người phụ nữ đó là ai. 

“Suỵt… để nghe đã!” Tô Cơ căng thẳng hạ thấp giọng. 

Sao Tô Cơ lại căng thẳng thế ? Tôi ngẩn người nhìn nhỏ ta. 

“Được thôi!” Hiệu trưởng Thôi ung dung nói. “ Tám năm trước, chủ tịch để lại một bức thư rồi biến mất hút!. Còn nói là đợi khi nào ông ý về, hai trường của chúng ta, trường nào có sức ảnh hưởng lớn nhất, tỉ lệ học sinh đỗ đại học nhiều nhất thì sẽ được thừa hưởng số 23 phố Angle, báo hại thôi tám năm nay thật khổ sở!” 

“Dù nói thế nào đi chăng nữa, con đường tôi đã chọn tôi nhất quyết không từ bỏ! Tôi nhất định phải giành được số 23 phố Angle. Trường Sùng Dương ngày càng đi xuống, học sinh nào cũng lười nhác giống an, chẳng có quy củ gì hết! Chỉ có mỗi trường Minh Đước của tôi là đào tạo ra nhiều nhân tài!” 

Hiệu trưởng Bach Nưng nói đ1ng lắm, chỉ cần nhìn Tam Đại Thiên Vương của trường Sùng Dương cũng đủ biết ngôi trường đó thế nào rồi. 

“Ngưng à! Đã mười năm rồi mà em vẫn ngoan cố thế ? Học sinh trường Minh Đức mà ai cũng giống em thì trường em trở thành xưởng sản xuất rôbốt mất!” 

“Anh nói gì hả ?” 

“Được rồi, đừng giận mà! Là tôi nói sai, được chưa…” 

“Đừng nhiều lời! Tôi thấy cứ lấy học sinh mới vào năm nay mà phân thắng bại!” 

“Học sinh mới vào năm nay ? Người đứng đầu trường em là Tô Hựu Tuệ, số điểm đỗ vào thấp hơn Kim Nguyệt Dạ trường Sùng Dương mà!” 

“Anh khỏi lo. Tôi sẽ giúp cô bé trở thành một nhân tài! Đợi đến lúc thi đấu thì anh sẽ biết!”
“Ồ! Thế trường Sùng Dương thắng thì sao ?” 

“Nếu như năm nay trường anh thắng, Minh Đức sẽ tùy anh định đoạt!” 

“Thật sao ? Bao gồm cả em nữa hả ?” 

“Anh im đi!” 

“Coi nhu tôi không nói gì hết! Ngưng à, em nhớ những gì mình nòi nhé! Hơ hơ hơ hơ…” 

“Hiệu trưởng Thôi, anh tự trọng một chút đi!’ 

“Ngưng, tôi thích em gọi tôi là Khởi Thánh hơn!” 
… 

Mọi người ai cũng trợn tròn mắt kinh ngạc. 

Minh Đức và Sùng Dương… đấu với nhau tám năm rồi… Phân thắng thua… phải dựa vào cuộc chiến của tôi với Kim Nguyệt Dạ… Nếu thua tùy hiệu trưởng Sùng Dương định đoạt… 

Ánh mắt mọi người bắt đầu đổ dồn về phía tôi và Kim Nguyệt Dạ. 
… 

“Ngưng, lẽ nào em không nghĩ đến tương lai sau này của chúng ta sao ? Lẽ nào em vẫn muốn bắt tôi chờ đợi mãi thế này ?” 

“…” 

Bọn học rót cuộc có quan hệ như thế nào ? Đối thủ ? Bạn bè hay là… 

Đầu tôi rối tung lên, nhưng điều khiến tôi mơ hồ nhất là… 

“Rầm!” 

Bức tường quá mỏng manh, không chịu được sức nặng của sáu người chúng tôi, sau khi kếu két két mấy tiếng thì đã đổ sập xuống. 

“Oái! Ui da!” 

Đau quá đi mất! Tôi xoa đầu, lén nhìn nét mặt của hai vị hiệu trưởng. Nếu như họ trở tay không kịp thì chắc tôi đã được “chiêm ngưỡng’ cảnh hai người này kinh ngạc đến mức trợn tròn mắt, miện há hốc. 

“Ừm… Sao các em lại ở đây? Thân thiết quá nhỉ…” Hiệu trưởng Thôi kịp trấn tĩnh, nói mỉa mai. 

“Ơ, vâng! Ha ha… thời tiết đẹp quá… tụi em…” Lăng Thần Huyền, đồ đầu heo! Không nói có ai bảo ngươi câm không ? Trong đây thì nhìn thế quái nào được thời tiết ? Tôi vội vã đứng dậy, sửa ngay ngắn lại quần áo. Chết rồi, hiệu trưởng Bạch Ngưng mặt trắng bệch, xem ra tôi phải tìm lí do gì đó để giải thích. 

“À, thực ra, tụi em…” 

“Sao có thể làm như thế! Sao lại…” 

Là Tô Cơ! Tôi quay đầu nhìn Tô Cơ. Nhỏ ta run lên, trừng mắt nhìn hiệu trưởng Bạch Ngưng. Còn Bạch Ngưng thì né tránh ánh mắt Tô Cơ. 
… 

Không khí lúc này im lặng, căng thẳng như đấu bò tót, chỉ có mỗi Tô Cơ thở dốc. 

“Sao lại làm như thế! Còn bố thì sao ? Bố là gì chứ ?” Tô Cơ như đứa trẻ bị bỏ rơi, gào lên rồi quay người bỏ chạy. 

“Tô… Tô Cơ!” 

“Tô Cơ!” 

Tôi chẳng kịp nghĩ gì nhiều, co giò chạy đuổi theo Tô Cơ. Bố của Tô Cơ không phải mất từ khi Tô Cơ còn rất nhỏ sao? Sao Tô Cơ lại nhắc đến ông ấy trước ặt hiệu trưởng Bạch Ngưng ? 

Hay là… 

Tôi và Hiểu Ảnh chạy qua ba con phố mới túm được Tô Cơ đang nước mắt ngắn nước mắt dài. Không hiểu sao, ba tên kia cũng đuổi theo tụi tôi. 

“Tô Cơ, hiệu trưởng Bạch Ngưng chỉ đến uống trà thôi mà…” Hiểu Ảnh không hiểu nhìn Tô Cơ. “Vả lại, nếu là hai hiệu trưởng đúng là yêu nhau thật thì đúng là lãng mạn quá…” 

Con nhỏ Hiểu Ảnh này đúng là thêm dầu vào lửa, làm sự việc rắc rối thêm, tôi nháy mắt với nỏ ta. 

“Vớ vẩn!” Tô Cơ và Lăng Thần Huyền cùng hét toáng lên. 

Hả ? Chuyện này liên quan gì đến tên Lăng Thần Huyền ? 

“Hử ?” Hiểu Ảnh tròn mắt nhìn họ, không biết mình nói sai gì. 

“Lăng Thần Huyền, gào cái gì mà gào!” 

“Mắc mớ gì tới cô chú!” 

“Đương nhiên là có! Bạch Ngưng là mẹ tôi!” 

Cái gì ? Hiệu trưởng Bạch Ngưng là… là mẹ của Tô Cơ! Đầu tôi hiện lên hình ảnh hai mẹ con nhà này. Một người nghiêm khắc, mặt lạnh như tiền; một người ranh ma, quậy phá. Ngó thế nào cũng khác một trời một vực, ai ngờ lại là mẹ con. 

Ai cũng nghĩ y chang tôi, khi nghe Tô Cơ nói xong, mọi người shock đến nỗi suýt lòi cả mắt. 

“Nhưng… Nhưng… hiệu trưởng Thôi là chú của tôi” Lăn Thần Huyền gầm lên. 

Đầu tôi lần này nổ tung thật. 

Thằng cha đó mà là cháu của hiệu trưởng trường Sùng Dương ? Hiệu trưởng Thôi không cảm thấy mất mặt vì có thằng cháu như thế này sao ? Người nổi tiếng như thế mà lại có đứa cháu ngu hết chỗ nói. 

“ Thế tại sao cậu lại họ Lăng!” Lý Triết Vũ nãy giờ im lặng bỗng cất tiếng hỏi. 

“Tôi lấy theo họ mẹ!” Lăng Thần Huyền hậm hực. 

“Hờ, có khi về sau hai người này thành họ hàng cũng nên…” Kim Nguyệt Dạ cười híp mắt. 

“Còn khuya!” Tô Cơ và Lăng Thần Huyền cùng rống lên. 

Hết chương 2
Chương 3 - Phần 1(tiếp) 

ONE 

“Em cảm ơn cô ạ!” Nghe hiệu trưởng Bạch nói thế, tôi như người bị rớt xuống vực sâu không đáy. Chắc cô định cho tôi “lên mây rồi lại kéo xuống địa ngục” đây mà. 

“Chắc em cũng biết trường Minh Đức và Trường Sùng Dương từ trước đến giờ luôn cạnh tranh nhau. Tuy thành tích của trường Minh Đức khá tốt, nhưng tiếc là không có ai thật sự nổi trội… Cô mong em sẽ trở thành một người như thế, đem lại vinh quang cho trường!” 

“Cảm ơn cô đã tin tưởng em, em sẽ cố gắng hết sức!” Tôi thở phào, nói khiêm tốn. 

“Tốt lắm! Cô và hiệu trưởng trường Sùng Dương đã giao ước với nhau, mỗi trường cử ra một đại diện cùng thi đua với nhau ba đợt trong năm học này, người chiến thắng sẽ được toàn quyền sử dụng klhu biệt thự cổ số 23 phố Angle. Hơn nữa, trường giành chiến thắng sẽ nhảy vọt về thực lực lẫn quy mô, có nghĩa là trường thắng sẽ được quyền định đoạt sự sống còn của trường thua cuộc!” 

Cô hiệu trưởng nói đến đậy thì như bị kích động, đúng là hiếm có. 

Cô Bạch Ngưng dường như phát hiện ra giọng nói của mình mất kiểm soát, bèn ngưng lại một lúc, rồi lại nghiêm nghị nói tiếp: “Ba đợt thi đấu sắp tới, mỗi bên phải đề ra một cuộc thi, nếu vẫn tiếp tục hòa thì đề thi cuối cùng sẽ do chủ tịch quyết định. Tô Hựu Tuệ, hôm nay cô gặp em là muốn từ giờ trở đi, em sẽ đảm đương nhiệm vụ này. Em là học sinh cô đặt nhiều kỳ vọng nhất, cố mong em sau này đứng ra giành lại danh dự cho trường Minh Đức!” 

“Cô yên tâm, em sẽ không để cô thất vọng đâu!” Tôi trả lời rất quả quyết. 

“Nghe nói lần này trường Sùng Dương sẽ cử Kim Nguyệt Dạ, hình như từ hồi học cấp hai các em đã là đối thủ cạnh tranh, hi vọng lần này em sẽ cố gắng hết sức!” 

Đánh bại Kim Nguyệt Dạ ? 

Hơ hơ hơ hơ! Cô hiệu trưởng yêu quý của em, sao cô và em lại ý tưởng lớn gặp nhau thế này? Dù cô không nhắc thì em cũng cho thằng cha đó biết tay. Làm sao em có thể để cái tên lừa đảo đó xỏ mũi mình mãi được! 

“Vâng ạ!” Tôi trả lời chắc nhu đinh đóng cột. 

Dù là vì trường hay là vì bản thân, tôi cũng phải di tên Kim Nguyệt Dạ như là di con kiến dưới chân. 

“Nữ hoàng, để con đấm lưng cho người…” 
“Không, nữ hoàng, để con lau giày cho người…” 
“Người muốn nghe con hát hay là muốn xem con múa…” 

“Phải rồi, Tô Hựu Tuệ, còn chuyện này nữa…” 
“Dạ? Có chuyện gì ạ ?” Tôi sực tỉnh, nhìn thấy cô Bạch Ngưng đang lưỡng lự, chẳng giống như mọi khi chút nào. 

“Em và Tô Cơ, rất thân nhau, cô thường nghe nó kể về em!” Cô Bạch Ngưng đặt tay lên bàn, các ngón đan chéo vào nhau. “Em hãy nhắc nhở và động viên nó, ý cô muôn nói là trong mọi chuyện!” 

Vâng, cô cứ yên tâm!... Em về lớp đây!” 

Ra khỏi phòng hiệu trưởng, tim tôi bỗng nhói lên. Có lẽ… Tô Cơ vẫn chưa quên chuyện hôm qua! 
… 

“Tô Cơ! Bà cầm sách ngược rồi!” Nhân lúc thầy giáo đang viết công thức lên, tôi len lén vỗ vai Tô Cơ. Nhỏ ta nhìn chòng chọc vào một tranng sách gần một tiếng đồng hồ rồi. 

“Hựu Tuệ, nước dâu éo hôm qua ngon qua! Kim Nguyệt Dạ còn lấy vỏ cam làm thành hình con thỏ tặng tôi! Các bà xem nè!” Con nhỏ Hiểu Ảnh này tai thính nhu tai chuột, thấy tôi đang thì thầm với Tô Cơ, cũng quay ngay đầu xuống, giơ hình con thỏ bằng vỏ cam lên, đắc ý nhìn tụi tôi cười ngốc nghếch. 

“Hiểu Ảnh, bà im dùm đi, đang giờ học đấy!” Hứ, con nhỏ này chỉ tổ làm mọi chuyện rối tinh thêm. 

“Hựu Tuệ…” Tô Cơ tâm hồn đang treo ngược cành cây bỗng nhớ ra, “Mẹ tôi muốn bà đối phó với Kim Nguyệt Dạ đúng không ?” 

“Mẹ bà ? Ý bà là hiệu trưởng Bạch Ngưng…” Tôi vẫn không dám tin hiệu trưởng kà mẹ Tô Cơ. 

“Bà đồng ý à?” 

“Đương nhiên!” 

“Thi cái gì ?” 

“Cô hiệu trưởng nói nửa tháng sau, hai trường sẽ tổ chức đại hội thể thao hữu nghị, trường nào đọat giải nhất xem như thắng trận đầu tiên. Tôi và Kim Nguyệt Dạ phụ trách phân công, hướng dẫn học sinh hai trường tham gia!” 

“Thể thao thì trường mình number one còn gì, trường Sùng Dương thua là cái chắc…” Hiểu Ảnh lại quay xuống hóng hớt. 

“Hay lắm!” Tô Cơ vỗ đốp một cái xuống nàng, quên béng mất là nàng ta đang ở trong lớp học. 

“Kít!” Thầy giáo giật bắn mình, cục phấn đang viết gãy làm đôi, bảng đen hiện lên một đường nguệch ngoạc. 

“Oái…” Tô Cơ biết mình lỡ miệng, gãi gãi đầu, “Thưa thầy, em xin lỗi, ban nãy em nghe thầy giảng nhập tâm quá nên buộc miện nói ra. Ơi, tự nhiên em thấy chóng mặt quá, thầy cho em lên phòng y tế nằm nghỉ nhé…” 

Tô Cơ vờ vịt lảo đảo, tự người về phía tôi, tóm lấy tay tôi đặt lên tay của nhỏ ta. 

“Ơ… thưa thầy, để em dìu bạn ấy lên phòng y tế.” Nhân lúc thầy chưa kịp phản ứng, tôi dìu Tô Cơ đi mất dạng. 

Tôi nghe thấy giọng nói rất nghĩa khí của Hiểu Ảnh: ‘Thưa thầy, đường đến phòng y tế xa lắm, lại nguy hiểm nữa, để em đi theo hộ tống hai bạn!” 

Xỉu… trình độ “mè nheo” của con nhỏ này ngày càng cao thủ.


Lên Đầu Trang
TRANG 4
Designed By Duy Tiên
© 2014 HaiHauBay.Tk
U-ONC-STAT
DMCA.com