watch sexy videos at nza-vids!
haihaubay

Wap Tải game miễn phí

| Menu Wap | Xem Phim 3x | Tin nhắn SMS
Image Wap sex miễn phí cho bạn!Click ngay Image
HaiHauBay.Tk chúc bạn đọc truyện vui vẻ
Bí Mật Tình Yêu Phố Angel [Tập 3]
Xuống Cuối Trang

FIVE 


"Cô mở cửa đi!" Kim Nguyệt Dạ đột nhiên thu tay về, quay đầu lại nhìn tôi. 
"Tôi á?" 
Tại sao lại bắt tôi mở cửa? còn lâu tôi mới mở! 
"Từ lúc bước vào căn phòng này toàn do tôi dẫn đường bay giờ đến lượt cô phản mở cửa chứ, để tôi còn nghỉ ngơi lấy sức!" Thằng cha Kim Nguyệt Dạ bình chân như vại, tựa vai vào tường "nghỉ ngơi". 
"Cậu..." 
"Hơ hơ, hay là sợ quá không dám mở?" 
"Nực .. nực cười .. thật! Có việc gì mà Tô hựu tuệ này không dám làm chứ!" Tôi đứng thay lưng tay chống nạnh, nghênh ngang nói vs Kim Nguyệt Dạ. 
Sau đó... tôi từ từ đưa tay ra chuẩn bị gõ cửa, nhưng tay tôi vừa mới chạm vào thì cánh cửa đã mở ra rồi.. 
"Ha ha ha..." Một tràng cười quái dị vang lên cùng một vật gì đó trắng rơi xuống, tôi vội đưa tay ra đỡ lấy nó theo quán tính. 
Nhưng lúc tôi cúi đầu xuống..... 
Trời đất! Nó là một cái.... 
Đầu lâu... 
"Áaaaaaaaaaaaaaaaa!" 
"Hựu Tuệ! Tô Hựu Tuệ..." 
Trong lúc ngất đi, tôi mang máng nghe thấy tiếng Kim Nguyêt Dạ cuóng quýt gọi tên tôi, nhưng âm thanh đó dường như mỗi lúc một xa vời. 
Mãi một lúc lạu sau, tôi mới dần dần tỉnh lại trong tiếng gọi loáng thoáng của Kim Nguyệt Dạ. Nhưng khi nhìn thấy bốn phía xung quanh hết thảy đều là một màu đen ngòm, tôi lại ngay lập tức nhắm nghiền mắt lại. 
Hu hu hu .... 
Nằm mơ! Nhất định là tôi đang nằm mơi rồi! Ha ha... Ngày mai trời sáng rồi mọi thứ sẽ như cũ... 
"Tô Hựu Tuệ, cô mau tỉnh lại cho tôi! Nếu không tôi sẽ để cô lại trong cái nhà ma này một mình đấy!" 
"Đừng!" Bị tên Kim Nguyệt Dạ dọa thế, tôi lập tức ngồi bật dậy như lò xo. 
Đây là đâu? Tại sao lại có nhiều tiêu bản hình thù kì quái như thế này? Lại còn có cả bao nhiêu mô hình bộ phận giải phẫu sinh lí người ở ngay dưới chân tôi nữa chứ? Cái đầu lâu lúc nãy làm tôi sợ mất mật! 
"Nơi này là bên trong căn nhà cổ số 23 đấy! Tô Hựu Tuệ, bộ cô sợ đến nỗi mất cả trí nhớ rồi à?" Tên Kim nguyệt Dạ đứng bên cậy cười nhăn nhở với tôi. 
"Tụi mình rời khỏi đâ thôi, Kim Nguyệt Dạ!" Tôi nhìn thằng cha đó với ánh mắt cầu cứu, có chết tôi cùng không muốn ở lại đây thêm một giây nào nữa. 
Cót két.. Cót ket... Cót ket..... 
Bên ngoài hình như gió thổi mạnh quá, cảnh cửa sổ bị gió giật mạnh đập cả vào khung cửa, phát ra nhưng tiếng kêu đáng sợ. Ối cha mẹ ơi, sao cảnh này giống với cảnh yêu quái đến bắt Đường Tăng trong "Tay Du Ký" quá đi mất! 
"Chuyện... chuyện gì thế?" Hu hu hu... Không lẽ bọn yêu quái đên đay bắt tôi thật sao? Tôi bủn rủn hết người 
"Reng reng reng!" Chợt có một hồi chuông điện thoại kì dĩ hối hả vang lên. 
Tôi và Kim Nguyệt Dạ đều bất giác nhìn lên chiếc bàn ngổn ngang sách vở, ở đó có một cái điện thoại cở màu đen đang kêu inh ỏi. 
Không... không thể nào! trong đầu tôi bổng hiện lên một đoạn phim kinh dị "Điện thoại lúc nữa đêm", sau lưng chúng tôi liệu có... Tôi sợ hãi nắm chặt lấy mép váy, nhưng đúng lúc đó một bàn tay ấm áp nắm chặt lấy tay tôi: "Đừng sợ, còn có tôi mà!" 
Kim Nguyệt Dạ nhanh như chớp ấn phím nhận cuộc gọi. 
"Ha ha ha ha.. chào hai bạn nhỏ đáng yêu, cuối cùng thì các bạn cũng đã đến rồi, có thích món quà ta dành tặng cho không?" 
"Ngài là... chủ tịch?" Tôi lí nhí hỏi. 
"Đúng rồi!" 
Phù! Chỉ cần không phải là ma quỷ hay yêu quái gì đó là tôi có thể yên tâm. Tôi nhanh chóng "điều chỉnh" lại tâm trạng, bước lên phía trước một buớtc, dù thế nào đi nữa, hôm nay cũng là lần đầu tiên nói chuyện với chủ tịch, nhất định tôi phải tạo ấn tượng tốt mới được.

"Chào thầy! Em là TÔ Hựu Tuệ, học sinh lớp 10 trường Minh Đức. Mong thầy chỉ bảo thêm ạ!" Tôi dùng giọng nói ngọt ngào nhất để thưa với thầy, và cũng không quên nở nụ cười tuyệt chiêu. 
"Ồ, em là học sinh của Bạch Ngưng hả? Đúng là thầy nào trò nấy, giống hệt nhau!" Giọng nói trầm trầm của chủ tịch vang lên từ trong điện thoại. "Này, cậu nhóc, cậu là ai thế?" 
"Chào thầy! Em là Kim Nguyệt Dạ, học sinh lớp 10 trường Sùng dương. Cách thầy gặp mắt chúng em hôm nay đúng là khác người thật! Chắc cả đời này em cũng không thể nào quên được!" 
"Ha ha ha.. Cảm ơn em! Cậu nhọc này hợp với ta lắm đấy! Tốt lắm!" Nghe mấy câu nịnh bợ của Kim Nguyệt Dạ, chủ tịch tỏ ra rất hài lòng, giọng nói cũng cao hẳn lên. 
Hừ! Đồ dẻo mỏ! Tôi thầm rủa thằng cha Kim Nguyệt Dạ. 
"Đùa chút thôi, chứ thầy đã biết các em là ai rồi! Thế này nhé, đề thi dành cho các em chính là bắt đầu từ ngày hôm nay, hai em sẽ chuyển đến đây sống để hoàng thành bài khảo nghiệm của thầy!" 
"Sống ở đây ạ?" Tôi không dám tin vào tai mình. 
"Đúng vậy! Thầy sẽ giám sát hai em một thời gian, rồi dựa vào đó để xem xem phương pháp giáo dục của trường Mnh Đức và trường Sùng Dương, trường nào tốt hơn, còn nữa, sẽ có một vị giám khảo đặc biệt chuẩn bị sẵn đề thi đợi các em đến đấy!" 
Gì cơ? Giám sát chúng tôi? Như thế mà cũng gọi là cuộc thi à? Không biết chủ tịch đang nghĩ gì nữa.. 
"Được rồi, thầy chỉ nói sơ qua thôi, phòng của các em đều ở tầng một, cửa phòng có ghi săn tên các em rồi, công tắc của tất cả đèn điện ở phía dưới cái máy ghi âm này. Các em không phải lo giải thích với gia đình đâu, thầy đã thay các em sắp xếp ổn thỏa rồi, tạm biệt!" 
"Khoan đã.. Thưa thầy..." Kết quả chỉ còn tiếng tút tút từ điện thoại vọng ra đáp lại tôi. 
Có nhầm không vậy? Phải ở trong cái nhà ma này những một tháng ư? Lại còn phải sống cùng thằng cha trời đánh Kim Nguyệt Dạ nữa chứ! 
"Đi thôi!" Kim Nguyệt Dạ đột nhiên đứng phắt dậy đi ra phía của phòng. 
"Đi đâu?" 
"Đi xem phòng! Lẽ nào cô muốn ngồi ôm đóng tiêu bản này cả đêm à?" 
Tôi ngáng ngẩm nhìn cái điện thoại chẳng có chút tín hiệu nào, sau đó đành ngoan ngoãn xuống tần một. 
"Chúng ta phải ở đây một tháng thật sao?" 
"Có sự lựa chọn nào khác sao?" 
"Không có!" 
.... 
Đèn được bật lên sáng trưng, nhìn căn phòng cũng không đến nỗi đáng sợ lắm! 
"Ối chà, sợ thích khác người thật! Nhưng nhìn cũng cool lắm cơ! Nom y như đầu trâu mặt ngựa vậy! Hơ hơ!" Kim Nguyệt Dạ bỗng nhiên tựa vòa tường, tò mò sờ cái mũi bò gắn ở đầu con tê giác được treo trang trí trên đó, bật cười khanh khách. 
Đúng là thằng cha biến thái! Cái đó thì cool cái nỗi gì cơ chứ? Tôi lườm hắn. 
"Đây là phòng của cô đấy!" Tôi ngạc nhiên nhìn cánh cửa có treo đầu bò, Kim Nguyệt Dạ vặn núm cửa khẽ đẩy vào. 
Tôi đúng sau lưng Kim Nguyệt Dạ, cố ló đầu vào nhìn phòng ngủ của mình... 
"Đây.. đây.. đây là phòng ngủ của tôi á?" Mắt rôi trợn trừng lên như mắt lợn luộc. Căn phòng này người ở được sao? Rèm cửa sổ màu trắng, giường đơn màu trắng! Lại thêm cái không khí u ám của khu nhà số 23 này nữa, đây không khác nào khu nghĩa địa cả. Hu hu hu.. Tôi không ở cái phòng này đâu! 
"Rất hợp với cô mà! Tất cả đều màu trắng! Chưa biết chừng nó lại giúp cô trắng thêm ra đấy!"Tên Kim Nguyệt Dạ làm bộ khoanh tay, rướn mày lên nói mỉa tôi. 
"Cậu nói cái gì? Cảm ơn, tôi đã đủ trắng lắm rồi! Hơ hơ hơ..." Tôi có kìm nén cơn thịnh nộ, vờ cười nhã nhặn. 
"Hựu Tuệ, xem ra.. cô bệnh nặng lắm rồi đó!" Kim Nguyệt Dạ ra vẻ thông cảm nhìn tôi, rồi quay ngoắt lại. " Tôi đi xem phòng của tôi đây! Đừng có bám theo đuôi đấy!" 
Mi nói không cho ta bám đuôi, ta cứ bám theo đấy! 
"Wow! Căn phòng này tuyệt thật! Rất hợp ý tôi!" Kim Nguyệt Dạ bước vào phòng, sung sướng ra mặt ngắm nghía cách bài trí của căn phòng ấy. 
Rèm cửa sổ màu xanh nhật, giường đơn có hoa văn rất đẹp, bàn giấy kiểu cách, còn có cả tủ quần áo, giá sách, két bảo hiểm.... 
"Bất công! Tại sao hai phòng lại chênh lệch nhau nhiều thế!" Tôi bĩu môi hậm hực nói. 
"Yeah! Cái giường này suống thật! Với lại nó chỉ cách giường cô có một bức tường thôi. tôi gõ vào tường là cô nghe đấy!" Kim Nguyệt Dạ gõ vào tường ba nhát, rồi hất hàm nói, "Hơ hơ, đêm có ma mò đến tìm thì cô cứ gõ vào tường ba nhát nhá, nếu tâm trạng tốt thì tôi sẽ sang cứu!" 
"..." 
Thằng cha chết tiệt này.. cố tình chọc tức tôi nổi điên đây mà! Ai thèm mi cứu chứ! Đừng có mà vội lên mặt nhé! HỪ, tức muốn chết! 
"Xem ra hai phòng ngủ này đều được dọn dẹp tinh tươm cả rồi, đi nghỉ sớm cho lại sức thôi! Chúc bé Hựu Tuệ ngủ ngon nhé!" 
"Không!" Lúc cánh cửa chuẩn bị đóng lại, tôi cứ đứng chặn ở giữa cửa không chịu ra. 
"làm gì thế hả? Bè hựu Tuệ lẽ nào lại muốn..." 
"Tôi không thích ngủ ở cái phòng trắng toát đó đâu!" 
"Ủa, thế thì liên quan gì đến tôi chứ?" 
"Tôi mặc kệ..." 
"Lẽ nào bé Hựu Tuệ muốn ở chung phòng với tôi? Hơ hơ, bé cũng sống thoáng quá nhỉ?" 
"Cậu chết đi!" 
Tôi hất cổ thằng cha Kim Nguyệt Dạ ra khỏi phòng, còn mình thì nhảy phắt vào trong, nhanh tay khóa cửa lại. 
Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh! 
"Này! Tô Hựu Tuệ, cô làm trò gì thế hả? Đây là phòng của tôi chứ!"
Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh! 
"Kim Nguyệt Dạ, tôi với cậu đổi phòng!" 
"Tô Hựu Tuệ! Mở cửa ra ngay!" 
"Còn lâu! Ô hô hô hô!" 
"Mở ra ngay!" 
"Có chết cũng không mở!" 
"Tô Hựu Tuệ!" 
"Hà hà hà hà!" 
... 
Cứ như thế một cuộc sống mới với những tháng ngày tranh giành, cãi cọ nhau đang thực sự bắt đầu. 


Chương 6: 
VỊ KHÁCH THẦN BÍ 

Thượng đế ơi, con sẽ ca tụng ngài! 
Ha ha ha... 
Có phải như thế ngài sẽ khiến con 
càng trở nên xinh đẹp? 
Còn nữa... 
Xin hãy giúp con tống khứ cái tên 
ngứa mắt kia ra khỏi cửa. 

ONE 

Ôi.. mệt quá.. Tôi khoan khoái thả người vào trong cái bồm tắm mà mình đã mất công kì cọ đến mấy lần. 
Hôm nay tôi mất cả một ngày trời lọ mọ quét dọn khu nhà số 23 phố Angel, mệt đến ê ẩm cả mình mẩy.... 
Tôi nằm trong bồn tắm, rồi tự lè lưỡi lêu lêu chính mình trong chiếc gương to oạch treo ởphía đối diện. 
Từ nay trở đi, tôi sẽ phải ở đây với Kim Nguyệt Dạ sao? Không biết rốt cuộc cái vị giám khảo mà chủ tịch nhắc đến là người như thế nào nữa? 
Haiz, mà thôi, không nghĩ nữa, không nghĩ linh tinh nữa... Tôi chán nản vung tay đập đập vào mặt nước, dù thế nào đi chăng nữa thì vỏ quýt dày ắt sẽ có móng tay nhọn, Tô HỰu Tuệ này quyết không chịu thua đâu! Đúng rồi! Phải như thế chứ. 
Tắm xong, tôi tắt vòi nước. 
"Oái, đau quá!" 
Vừa ngảng đầu lên định với cái khăn tắm lau khô người thì tay lại bị cứa ngay vào mép gương, bị rách mất một mảng da, máu chảy ra bắn cả lên gương. 
Hu hu.. Đúng là xui tận mạng! Tôi đau điếng người, vơ tạm tờ khăn giấy băng vết thương lại, rồi đưa tay ra lau vết máu trên gương, nhưng vết máu ấy vừa được lau sạch, thì trên mặt gương bỗng hiện ra dòng kí hiệu rất kì lạ. 
"Kim .. Kim Nguyệt Dạ, Kim Nguyệt Dạ!" Tôi kinh ngạc hét toáng lên, nhảy bổ ra khỏi bồn tắm. 
Tôi bước ra ngoài hành lang, vừa đúng lúc bắt gặp tên Kim nguyệt dạ đang thảnh thơi thưởng thức nốt li trà sữa. 
"Phụt!" Kim Nguyệt Dạ trợn hỏa mắt nhìn tôi, miệng phì cả nước ra ngoài. 
"Oái!" Tôi nhắm mắt lại, lấy tay lau cái mặt dính đầy trà sữa, tức sôi máu hét lên như xé vải: 
"Cậu dám phụt trà sữa vào mặt tôi?" 
"Cô ko sợ bị cảm sao?" Kim Nguyệt Dạ quay người lại. 
Hơ... sao toàn thân thấy lành lạnh.. Oái má ơi! tôi đúng là còn ngốc hơn cả heo, chỉ choàng mỗi chiếc khăn tắm đã hùng hồn ra ngoài.... 
"Tô Hựu Tuệ, cô đừng có nghĩ quẩn rồi tự sát đó!" Tiếng cười khùng khục của thằng cha chết bầm đó ở bên ngoài nhà tắm vọng lại. 
"Im ngay, không phải việc của cậu!" 
Hu hu hu hu hu.. Tôi... tôi biết nói gì đây? Hu hu hu.. đúng là không biết giấu mặt vào đâu! 
"Ừm, đúng là nó chẳng liên quan gì đến tôi cả, có lẽ cô muốn cùng Lý Triết Vũ sống chung dưới một mài nhà hơn ý nhỉ?" 
"Chuyện này có liên quan gì đến Lý Triết Vũ?" 
Tôi mặt đỏ như trái gấc lại một lần nữa mở cánh cửa nhà tắm bước ra. 
"Hơ, cô vẫn còn sống cơ à? Công nhận da mặt cô dày thật, rất đáng khen!" Kim Nguyệt Dạ nói bằng giọng điệu châm chọc. 
"Đừng có kéo tôi với Lý Triết Vũ vào chuyện này, tôi thấy cậu mong ở cùng với Anna thì có!" Trong đầu tôi bỗng thoáng hiện ra hình ảnh đôi" KIm Đồng ngọc ữ" trường Sùng Dương, khiến ngọc lửa uất hận trong tôi bùng cháy dữ dội như sắp nhảy cả ra ngoài. 
"Ô hay, trí nhớ cô kém thế? Tôi còn nhớ hai hôm trước có người mang cả tấm chân tình đi tặng người ra một tấm thẻ PK màu đỏ cớ mà. Giờ lại chối bay chối biến là sao?" 
"Ừ, đúng rồi, Lý Triết Vụ tốt bụng như thế, tôi làm vậy cũng đáng lắm!" Tôi đắc ý nhìn khuôn mặt đang tối sầm lại như bão đổ bộ của Kim Nguyệt Dạ. "cho nên cậu cứ yên tâm, người tôi muốn cảm ơn chỉ có một mình Lý Triết Vũ thôi, còn cậu thì đừng hòng!" 
"Cảm ơn? Cô tặng thẻ Pk đỏ chỉ vì muốn cảm ơn Lý Triết Vũ?" 
"Đúng thế? Có vấn đề gì sao?" Thằng cha này gần đây thái độ cứ kì cục kiểu gì ý. 
"Hơ hơ.. hơ hơ..." Kim Nguyệt Dạ đột nhiên nghĩ ra cái gì đó, nhếch mép khẻ cười, rồi hí hửng ra mặt. 
"Này, Kim Nguyệt Dạ, cậu cười cái gì thế hả?... Ái" Tôi giận dữ nắm chặt cổ rat thành nắm đấm, không may chạm phải vết thương, đau quá khẻ rít lên một tiếng. 
"Tay cô sao lại chảy máu thế kí? Kim Nguyệt Dạ kéo cánh tay bị thương của tôi. 
À, đúng rồi, cái gương. Tôi sực nhớ ra, chẳng nói chẳng rằng, tôi lôi Kim Nguyệt Dạ vào trong nhà tắm. 
"Nhìn xem, dòng kí hiệu trên mặt gương này kì lạ thật, lúc tôi mới vào thì chẳng nhìn thấy gì hết, nhưng lúc lau vết máu đi thì lại hiện ra." 
"..." 
Kim Nguyệt Dạ đừng trước gương, nhíu mày tỉ mỉ quan sát, một lúc sau còn đưa ngón tay sờ lên dòng kí hiệu ấy. 
"Chà.. Có thể là nó đã được xủ lí bằng hóa chất, chỉ khi gặp máu mới tạo phản ứng hóa học để hiện ra dòng kí hiệu này!" Kim Nguyệt Dạ giọng nói đầy vẻ bí hiểm. 
Tôi nửa tin nửa ngờ nhìn Kim Nguyệt Dạ, rồi lại nhìn dòng kí hiệu trên gương. 
À đúng rồi, cô Bạch đã có lần nói với tôi, khu biệt thự cổ số 23 phố Angel có một kho báu. Liệu dòng kí hiệu này có liên quan gì đến kho báu đó không nhỉ... 
"Biết đã nó lại liên quan đến kho báu.." 
"Hả..." Hắn cũng biết chuyện kho báu ấy ư? 
"Bé Hựu Tuệ này, sao bé lại thừ mặt ra thế kia? Lẽ nào.. bé vẫn tin là có kho báu thật à? Thôi, tôi đi xem bóng đá đây!" Kim Nguyệt Dạ vừa nói vừa rồi khỏi nhà tăm, để lại tôi vẫn miên man suy nghĩ về kho báu... 


TWO 

Về phòng, tôi trằn trọc mãi không sao ngủ được. 
Có thật là ở đây có kho báu không nhỉ? Nghĩ lại những lời cô Bạch nói với tôi, chắc cô ấy không gạt tôi đâu.... Liệu dòng kí hiệu ấy có liên quan gì đến kho báu không nhỉ? 
Giả sử như nó có liên quan đến kho báu thật, thế thì chưa biết chừng tôi sắp tìm thấy nó ấy chứ, hô hô, nếu như thế thì bên trường Sùng Dương sẽ thua te tua cho mà xem. Lúc ấy tôi... 

Hiệu trưởng Bạch cười tươi rồi khen ngợi tôi: 
"Hựu Tuệ, em mãi mãi là ngọc nữ của truòng Minh Đức. Cô thay mặt cho toàn thể học sinh và giáo viên trong trường trao tặng em bó hoa tươi thắm nhất thay cho lời cảm ơn sau sắc tới em!" 
Học sinh Minh Đức ngưỡng một tôi, không ngớt lời ca tụng: 
"Ôi! Hựu Tuệ! Cậu mãi mãi là thần tượng trong trái tim tụi mình! Suốt đời này tụi mình sẽ luôn dõi theo bước chân của cậu!" 
Tô Cơ và Hiểu Ảnh sẽ cười vô cùng khoái trá: 
"Thế gian này không ai có thể hạnh phúc hơn tụi tôi, vì tụi tôi được vinh dự làm 'chị em tốt' với Hựu Tuệ!" 
Kim Nguyệt Dạ sẽ nhụt chí: 
"Hựu Tuệ, thật không ngờ cô vừa dũng cảm lại thông minh tuyệt đỉnh đến thế, Kim Nguyệt Dạ này chẳng thể bì kịp. Trước đây đúng là tôi đã quá xem thường khả năng của cô, mong cô thứ lỗi cho!" 
Học sinh trường Sùng Dương sẽ thật vọng tràn trề: 
"Thật không ngờ cái tên Kim Nguyệt Dạ mà tụi mình ngưỡng mộ bấy lâu cũng không địch nổi Tô Hựu Tuệ! Con nhỏ đó quá mạnh!"
"Hô hô hô..." Nghĩ đến đây, tôi bổng cười sằng săc như bị ma làm. 
Ok, cứ thế đi, tôi phải nhanh chóng tìm ra kho báu ấy, cho bọn họ được phen lé mắt luôn. Tôi ngời dậy, bước xuống giường, mặc quần áo tươm tất, khom lưng rón rén "dzọt" qua phòng thằng cha Kim Nguyệt Dạ để đi đến nhà tắm. 
Vừa bật điên nhà tắm lên, dòng kí hiệu kì quái bổng nhấp nha nhấp nháy dưới ánh đèn. 
Chậc, phải rồi, dòng kí hiệu này có máu mới chịu hiện lên, chẳng nhẻ lại phải.. Tôi bặm môi chay mày nhìn vết thương vẫn chưa khép miệng của mình, trong lòng thấy hơi rờn rợn. 
Hu hu hu... Tôi run lẩy bẩy thò ngón tay ra đưa đến mép gương. 
Oh no, không làm được, tôi sợ lắm, đau chết đi được ý. Bình tĩnh, Tô Hựu Tuệ, mày tuyệt đối không được đầu hàng trong thời khắc chỉ cách thắng lợi có một gang tấc thế này, giờ chính là lúc thử thách lòng dũng cảm của mày đấy. Hu hu hu... 
"Ái!" 
Cuối cùng, tôi nghiến răng lại, tay đập thật mạnh vào cái giá gương, nhưng vì hoang mang tột độ, lại dùng lực mạnh quá, nên mép gương cứa vào ngón tay tôi, rạnh một đường còn sâu hơn vết thương lúc trước bao nhiêu. Máy chảy ra xối xả. 
Hu hu hu.. Liệu... Liệu tôi có "ngỏm" vì mất máu không? 
Mà thôi, đằng nào cũng thế, xong "đại sự" rồi tính. Tôi gan lì lấy luôn ngón tay bị chảy máu bôi lên mặt gương. 
A, hiện ra rồi! Tôi lết ngón tay đến đâu là dòng kí hiệu kì quái ấy lại hiện ra đên đó, cứ y như là đang làm ảo thuật vậy. 
Nhưng mà... Nhưng mà tay tôi đau quá! HÍc! 
Ai da... Khong ổn rồi, đau chết mất, đau chết mất! Hu hu.. Tô Hựu Tuệ, mày phải dũng cảm lên chứ.. sắp... sắp thắng rồi mà.... 
Đổi ngón tay khác mới được! hu hu hu hu.. Ôi mẹ ơi! Đau quá! 
Không được... không được phép nhụt chí! Đổi một ngón nữa! Đau, đau quá! Đúng là "ngón tay liền ngay với trám tim"... 
Tôi nhìn cái gương, chổ tôi bôi máu lên mới được có một góc, không thể chịu dựng được nữa rồi, tôi bịt chặt ngón tay bị chảy máu, đầu nhể nhại mồ hôi, ngồi sụp xuống. 
Híc, xem ra muốn làm anh hùng cũng khó thật! hu hu hu.. Đạu quá! Đau quá! khó chịu thật! 
Đúng lúc đó, cánh cửa nhà tắm bổng nhiên mở kéo một cái. 
"Hựu Tuệ, cô đang làm cái gì thế hả?" Kim Nguyệt Dạ đứng ngơ ngác bên ngoài cửa nhà tắm hỏi tôi. 
"Kim Nguyệt Dạ.. sao cậu lại... đến đây?" Mặt tôi méo xệch đi vì đau và kinh ngạc quá. 
Kim Nguyệt Dạ nhìn cái gương, hắn không dám tim vào mắt mình nữa, trừng mắt lên nhìn tôi: 
"Ối trời! Cô.. cô lấy máu bôi lên gương thật à?' 
"Chẳng phải cậu bảo với tôi là...." 
Hả? lẽ nào thằng cha này nói giỡn với tôi? Tôi bỗng chết lặng người đi! 
Kim Nguyệt Dạ dở khóc dở cười nhìn tôi: 
"Đồ đầu đất! Nói thế mà cô cung tin à? Trời đất! Bộ óc của cô làm bằng bã đậu hả? Đưa tay đây tôi xem nào!" 
Kim Nguyệt Dã ngồi xuống bên cạnh tôi, đưa tay tôi lên sát miệng hắn để mút. Cảm giác ấm áp vào tận trong tim, nhưng câu nói sau của hắn lại như đá bay tôi vào động băng tháng mười hai: 
"Người đâu mà ngố thế không biết! Dòng kí hiệu ấy được khắc trên gương, chỉ cần gặp thứ gì có màu là lập tức hiện ra ngay!" 
"...." 
Kim Nguyệt Dạ.. Mi ... Mi là tên khốn... 
Tôi tức sôi máu lên, tất cả mọi sự căm phẫn biến thành sức mạnh, giằng lấy tay Kim Nguyệt Dạ, cắn cho thằng cha đó một nhát đau điếng! 
"Á............" 
Tiếng kêu thảm thiết ấy vọng ra từ khu biệt thự số 23 phố Angel, làm cho đám quạ đang ngủ gật cùng phải giật mình tỉnh giấc! 

THREE 

"Hựu Tuệ, bà làm gì mà ngẩn tò te ra thế?" 
Giờ ăn trưa, trên bãi cỏ sau khu giảng đường, Tô Cơ ngồi bên cạnh, nhìn tôi với ánh mắt dò xét. 
"Làm gì có? Tôi vẫn bình thường mà!" Tôi mắt mơ mơ màng màng đáp lại. "hừ... Sao hôm nay thịt lại cứng thế nhỉ.." 
Đầu tôi đang mải miết nghĩ đến dòng kí hiệu kì lạ hôm qua. Hôm qua tôi và KIm Nguyệt Dạ đã quét sơn màu lên đấy, cuối cùng nó lại hiện ra toàn hình kí hiệu của các cung hoàng đạo... 
"Vì các bà đang ăn là xương mà ..." 
"Ha ha,,, tôi đùa đấy, uống canh, uống canh thôi!" 
Nhưng sao lại khắc toàn hình các khung hoàng đạo lên gương nhỉ? Mà lại khắc chẳng theo quy tắc gì cả liệu nó có ý nghĩa gì không? 
"HỰu Tuệ, bà định diễn xiếc đấy à? Sao lại lấy đũa uống canh!" 
"..." 
"Khai mau! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì hả?" Tô Cơ bõ đũa xuống, để hộp cơm xuống thảm cỏ, dí sát mặt lại nhìn tôi chằm chằm. 
"Ơ, hì hì, không có gì mà..." Tôi vội vàng "cắt" ngay những ý nghĩ ảo tưởng ấy đi. 
"Hựu Tuệ, lẽ nào bà và Kim Nguyệt Dạ.." Tô Cơ làm mặt nghiêm túc hỏi tôi. 
"Cái gì cơ?" Trong đầu tôi bỗng gióng lên một hồi chuông cảnh báo. Đùa à, chuyện tôi với Kim Nguyệt Dạ cùng ở trong khu BIệt thự số 23 tuyệt đối phải giữ bí mật , không thể nào để lộ ra được! 
"He he, ý tôi là quan hệ của hai người." 
"À, vẫn bình thường!" 
"Thật không?" 
"Ừm!" 
Tôi tròn mắt nhìn bộ mặt nghiêm túc của Tô Cơ và Hiểu Ảnh, thấy hai bà bận dạo này cứ là lạ. 
"Có vấn đề gì à?" 
"À không, vậy thì tốt rồi..." Tô Cơ giả bộ như đang ngắm phong cảnh. "Dạo này nhàm chán quá nhỉ! Nhưng mà nghe đâu hôm qua khu biệt thự cổ số 23 lại có ma quỷ gì đó xuất hiện, vì tự nhiên có tiếng kêu thảm thiết phát ra từ khu nhà đó, làm bác bào vệ đi tuần đêm sợ đến phát ốm.." 
"Khụ... khụ khụ...." Tôi đập tay mạnh quá nên sắc cả lên mũi. "Ha ha... Ha ha... Thế ngoài chuyện đó ra thì còn chuyện gì hay ho nữa không?" 
Thấy bảo tiết vật lí chiều nay sẽ có thầy giáo mới đến dạy thay đấy, nghe đồn là trông thầy cực kì phong độ, đẹp trai hết chỗ chê luôn..." Tô Cơ chớp mắt lia lịa, "Hô hô, thể nào cũng phải quỳ sụp trước sức quyến rũ mê hồn của tôi!" 
"Thật... Thật á?" 
"Hừm... Bà thì biết gì về chuyện tình yêu tình báo! Tô Cơ tôi mà lại nói sai à?" 
"Ơ, thế sao hôm qua bà tâm sự với tôi trên QQ, than thở là vừa bị chàng nào đó đá còn gì? Lần thức hai mươi tám bà bị đá rồi nhỉ..." Hiểu Ảnh tròn mắt lên chớp chớp, vừa mút cô ca vừa nói. 
"Hả? Tô Cơ, bà lại bị đá rồi à?" Tôi ra vẻ thông cảm với Tô Cơ mặt đang đỏ như quả cà chua. 
"Im Ngay! Ai nói tôi bị đá hả? Lũ con trai ấy, không đầu đất thì nghèo rớt mùng tôi, tôi chả thèm tốn thời gian với bọn họ nữa đấy chứ. Hứ!" Tô Cơ điên tiết cướp luôn lon cô ca của Hiểu Ảnh rồi hút liền một hơi. "Hiểu Ảnh, bà không biét gì thì đừng có mà nói bừa, làm người ta ăn mất cả ngon! Bà chán sống rồi hử?" 
"Híc.. Tô Cơ, đấy là lon cô ca của hiểu Ảnh mà..." 
"...." 
Sáng hôm sau, tôi vừa bước chân vào lớp. 
Thình thình thình thình thình thình! 
Quái! TIếng gì thế nhỉ? Động đất à? Sao sàn lớp lại rung chuyển ghê thế này? 
"Hựu Tuệ!" 
Tôi còn chưa kịp định thần lại thì Tô Cơ và Hiểu Ảnh đã nhanh như đảo chớp, nhảy ngay đến trước mặt tôi rồi. 
"Gì... Gì vậy?" Tôi kinh ngạc nhìn hai bộ mặt vô cùng "nghiêm trọng" của hai bà bạn. 
"Hựu Tuệ, bà mau nói thật cho tôi biết, tôi có xinh không?" Tô Cơ chau mày hỏi tôi vớii giọng điệu rất nghiêm túc. 
Con nhỏ này điên thật rồi. 
Mới bảnh mắt ra đã hỏi câu ấy. 
"Xinh! đồ đẹp thì ở cùng nhau, người đẹp thì đi cùng nhau mà. Ngày nào bà cũng đi cùng Ngọc nỮ của trường Minh Đức là tôi đây mà lại không xinh à?" Tôi bĩu môi. 
"Thật không?' Tô Cơ mặt bỗng tươi rói. "Đáng ghét! người ta cũng biết người ta xinh chứ bộ, bà đâu cần phải nói huỵch toẹt ra như thế! hô hô!" 
Đúng là khùng... Cong nhỏ Tô Cơ này đúng là khùng thật rồi.... 
Réng! Reng..... 
Đúng lúc đó, chuông reo vào lớp. Tôi nhanh chóng ngồi vào chỗ ngồi của mình. 
Tôi liếc sang nhìn Tô Cơ ngồi bên cạnh mình. 
Hôm nay cô nàng không lọi tạp chí ra đọc mà lại ngời ngay ngắn chỉnh tề, miệng cứ tủm tỉm cười, đưa mắt nhìn về cửa lớp... Chết rồi, chết rồi, ngày tận thế của thế giới sắp đến thật rồi.... Đúng lúc tôi thấy đầu óc quay cuồng thì thầy chủ nhiệm bước vào, đứng giữa bục giảng. 
Ơ, hôm nay tiết đầu tiên không phải là môn vật lí à? Thầy chủ nhiệm đến đây làm j thế nhỉ? Tôi đang thắc mắc thì thầy chủ nhiệm liền nói: 
"Các em, thầy Lâm dạy môn vật lí hôm nay bị ốm đột xuất, nên tuần này, môn vật lí của lớp ta sẽ do một thầy giáo mới phụ trách. Cả lớp cùng chào đón thầy Hồ nào!" 
Hoan hô... Hoan hô.. 
Lớp học rộ lên những tràng vỗ tay vui vẻ, con nhỏ Tô Cơ là đứa vỗ tay "ác liệt" nhất. À, mà đúng rồi! Hôm qua nó cũng nhắc đến thầy giáo mới này rồi mà... 
Tôi cũng hiếu kì đưa mắt nhìn về phía cửa lớp. Một người đàn ông thấp lè tè, người thu lu như con chim cút, chân mang đôi giày da hôi nhăn nhúm, run lẩy bẩy bước vào lớp. 
"Á..." Cả lớp tôi gào lên thất vọng. 
"Không phải chứ? Sao số mình đen như quạ thế này! hừ!" Tô Cơ tức giận ngồi phịch xuống ghế, vất quyển sách bốp một cái xuống bàn. "THầy Lâm đã đủ xí trai rồi, ai dè thầy dạy thay nom còn khiếp đảm hơn. Ông trời đúng là có mắt không tròng!" 
Tô Cơ giận đùng đùng lôi quyển tạp chí ra, rồi lại chúi đầu xuống bàn "học" như mọi khi! 
Á à, hóa ra hôm nay cô nàng chờ đợi đế gặp ông thầy "đẹp giai" mà mọi người đồn thổi đây mà! He he... 
Lần này nhỏ ta tưng hửng phải biết! 
Oái, mùi gì mà.. ghê thế nhỉ? 
Có mùi gì lạ lạ thoảng qua, tôi chun mũi khẽ ngửi. Ọe.. khó ngửi quá! 
Xem ra không phải chí có mình tôi phát hiện ra cái mùi kì lạ ấy, tụi bạn trong lớp cũng ngừng lại không vỗ tay nữa mà bắt đầy xì xào to nhỏ. 
"Mùi gì thế nhỉ? Lạ thế..." 
"Oái, mùi gì mà hôi thế, kinh quá!" 
Cả lớp đổ dồn ánh mắt về phía phát ra cái mùi kì lạ ấy - là thầy Hồ đang ngượng chín mặt. 
"Xin chào các em, tôi họ Hồ, tên là Hồ Chu!" 
"Hồ sảo? Tên gì mà nghe lạ thế nhỉ? Chả hiểu gì hết!" Tô Cơ bịt mũi, bực mình lườm thầy Hồ một cái. 
Híc! Thầy Hồ thật là đáng thương, tự dưng lại trở thành đối tượng công kích của Tô Cơ. 
"Tiết vật lí hôm nay..." 
"Thầy Hồ, có phải thầy họ Hồ nên có mùi của hồ li không ạ? Một nam sinh bỗng nhiên đúng lên hỏi thầy một câu rỏ to, làm cả lớp cười nghiêng ngả... 
"Đúng đấy! Mùi ghê quá cơ! Ghê đến nỗi em suýt ngất đất!" 
"Đúng là ghê không thể chịu nổi!" 
Mấy học sinh khác cau có mặt mũi, mỗi đứa "phát biểu" một câu cảm tưởng. 
"Thầy... thầy..." Thầy Hồ ngượng đỏ mặt, cúi mặt đứng trên bục giảng, giống như một cậu học sinh vừa mắt khuyết điểm vậy. 
Haiz, giáo viên mới muốn hòa nhập với lớp thì cần phải có thời gian. Còn nếu thầy muốn được mọi người hâm mọt như em đây thì e cũng không phải chuyện một sớm một chiều. Thầy Hồ, cố lên thầy nhé! 
Nhưng đúng là mùi khó ngửi quá cơ! Ặc ặc ặc.... 
"Thầy Hồ, mùi trên người thầy khó ngửi quá thầy ạ! Tụi em chịu không nổi nữa rồi!" Cậu bạn lúc nãy lại tiếp tục nói lớn tiếng. 
"Tôi.... tôi...." Thầy Hồ nấc lên một tiếng, rồi chui tọt xuống dưới bục giảng. 
Oái, sao lại thế này? Thầy giáo kiểu gì vậy trời?


Lên Đầu Trang
TRANG 7
Designed By Duy Tiên
© 2014 HaiHauBay.Tk
U-ONC-STAT
DMCA.com