Xuống Cuối Trang
" Mày sướng thật, gặp ngay núi vàng. Nó là giám đốc, còn là người thừa kế của Phùng Gia, cả đời nàymày đeo vàng đỏ tay,kim cương dát đầy người, cho bọn tao 2000000$ đã là bao."Hắn nhăn nhở cầm con dao đưa đi đưa lại trước cổ nó, rồi dứt ngược tóc nó lên,đè đầu nó xuống mà cưỡng hôn. Cái miệng to gớm ghiếp cùng đôi môi dày cộpvà cả hàm răng ngả vàng đang chạm vào đôi môi nhỏ bé của nó. Nó không thể chống chả, càng giãy giụa hắn càng đưa lưỡi vào sau trong miệng và vòm họng của nó làm nó ghê tởm đến từng tế bào.Hắn hôn chán thì đảymạnh nó không thương tíếc, mặt nó bị đập mạnh xuống nền tím ngắt một bên má. Nó không nói gì chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh đến thấu xương.
" Mày rất có cá tính, tao mà không tống tiền thằng người yêu mày thì tao đã *** chết mày rồi." Hắn ngồi xuống,hai tay vòng ra sau ghế sofa, chân dang rộng nhìn nó mà phán.
" Bọn chó má ! Thằng bênh hoạn." Nó nằm dưới sàn trừng mắt nhìn hắn.
" Ha ha ha Bốp...bốp...bốp...Chửi hay, chửi hay lắm..." Vừa nói hắn vừa lấy hai tay vỗ vào nhau.
" Bọn tao chó má thì mới tìm được thằng bê đê như màyđể tống tiền thằng công tử coi trời bằngvung kia. Mày có biếttại nó mà nhà tao phá sản, bố tao tự tửkhông hả? Cũng tại nó mà tao không có đường quay lại. Bây giờ lấy của nó chút tiền đã sao."
" Tao không bê đê và tao cũng không phải người yêu hắn, bọn ngu."
" Đừng hòng lừa được tao, không phải người yêu mà nó đăng tin tìm mày loạn hết lên như thế à ? Không phải ngườiyêu mà nó bằng sốngbằng chết lùng sục cảthành phố như thế à? Mày đừng tưởng tao không biết nó là thằng bóng, tao biết hết đấy." Hắn tiến đến gần nó nói thầm vào tai rồi bỏ ra ngoài nhốt nó một mình trong căn phòng tối. Trong căn phòng tối tăm mà suy nghĩ của nó lại sáng bừng, nó đã mất đi người mẹ dù muốn hay không nó vẫn rất yêu ,nó coi như mất tất cả. Ông trời đưa anh đến, tuyanh là người mua nónhưng ít nhất anh cho nó hơi ấm, làm nó thấy mình còn có người thân, sẽ có ngày anh không cần đến nó nhưng, trong khoảng thời gian nó còn là " thú cưng " anh vẫn chăm sóc nó,giờ thì nó thực sự nhớ căn nhà ấy, nhớ anh nhớ mọi thứ. Nó hối hận, giờ nó giải toả cảm xúc, nó đã khóc, chính nó là kẻ muốn khóc , nó ân hận muốn rằng nó sẽkhông ngu ngốc chạyra khỏi xe. Mong rằng nó đã sớm nhậnra thứ tình cảm nó dành cho anh, một thứ tình cảm chỉ traođược cho người thân. Nó ân hận, nhắc tên anh trong từng dòng suy nghĩ ngạn lại ở cổ họng rồi nó nghe thấy tiếng chửi bới, tiếng hét và cả tiếng đánh nhau. Trước khi nó biết chuyện gì sảy ra thì nó đã nghe thấy giọng anh. Giọng nói ấm áp, giọng nói bị nó phớt lờ lâu nay.
" HÂN ! CẬU Ở ĐÂU ? HÂN ..." Nó nghẹn lại dòng nước mắt dùng hết sức lựcmà gọi thật to
" Tôi ở đây, ở đây...PHÙNG GIA AN " Nó gọi to tên anh, cáitên nó đã căm phẫn rồi yêu quý và cả khinh thường, nhưngbây giờ cái tên ấy làm nó ấm lòng
Anh đến đạp tung cách cửa cũ kĩ, thân hình to lớn của anh in bóng xuống sàn, anh chạy nhanh đến chỗ nó, anh ôm nó vào lòng, ôm chặt như thể không muốnai đụng được vào nó của anh lần nữa. Nó gặp anh mừng đến rơi nước mắt, nước mắt chảy thành hàngvà nó gục đầu vào vai anh . Anh ân cần lấy bàn tay to lớn xoađầu nó, thì thầm với nó lời an ủi " Không sao ! Không sao nữa rồi, có anh ởđây, ngoan ngoan, nín đi." Anh dỗ dành nó như dỗ một đứa trẻ, và nó cũng giốngmột đứa trẻ càng dỗ lại càng khóc to hơn. Nó khóc vì nó đã gặpanh, nó khóc vì nó biết nó đã an toàn bên anh, và nó khóc vì nó đã ích kỉ chỉ nghĩ cho suy nghĩ của mình. Hai người đang "mừng mừng tủi tủi" gặp nhau thì từ đâu tên đầu trọc xăm trổ lù lù đi đến, trên tay vẫn con dao Thái sáng loáng. Anh và nó cả hai đều không để ý, chỉ khi hắn đã đến gần, hét giống lên
" **** ********* PHÙNG GIA AN, mày phải chết." Hắn chạy thật nhanh, với ánh mắt dã thú cùng thân hình to lớn. Hắndùng con dao với mũi dao nhọn hoắt sáng loáng định đâmanh. Nó hoảng hốt chỉ kịp hét lên " CẨN THẬN." , anh đẩy nó sang một bên, cũng là lúc hắn đâm một nhát thật sâu vào vaiphải, khiến máu anh chảy ra không ngừng. Nhanh trí, anh đứng lên, nhân lúc hắn hoảng loạn mà một cước sút hắnngã dúi dụi, sau đó dùng tiếp vài cước mà thuần hoá tên trùm sò, hắn gục bất tỉnh trên sàn. Chạy thật nhanh đến chỗ nó, anh đỡ nó dạy, vàgiờ thì máu anh đã chảy ướt chiếc jacketmàu be của mình, máu chảy đỏ một bên vai, nhưng anh vẫn đỡ nó dạy, cởi chói cho nó mặc cho nó nói đi nói lại...
" ĐỪNG CỞI NỮA! Mau bịt vết thương lại. Anh có bị THIỂU NĂNG KHÔNG VẬY ? Tôi bảo đừng cởi nữa, mau bịt vết thương lại." Nó hét lên cùng sự lo lắng. Còn anh máu đã chảyđến nỗi ướt áo cũng làm anh dần mất phương hướng và yếu dần, nhưng anh vẫn cởi dây chói một cách chậm chạp mặc cho lời nó nói hoà cùng nước mắt. Cuối cùng dây trói cũng được tháo, và anh cũng đã gục ngay trước mắt nó, nó vội xé một mảnh áo, buộc chặt làm máu giảm tuôn ra, tay chân nó không nghe theo lời nó nữa, nó hoảng hốt gọi tên anh. Rồi nó hô hấp nhân tạo, anh cũng đã mở mắt nhìn nó, anh nhìn nó cười nhẹ, rồi dùng cách tay phải đầy máu màvuốt lên mặt nó " Đ...Đ...đừng...kho...khóc...Anh không chết đâu...Chỉ mệt thôi...Dưới tầng có cảnh sát mau gọi họ..." Nói xong lại gục một lần nữa, nó để anh nằm trên sàn mà xuống dưới gọi cảnh sát, rất may dưới nhà bọn bắt cócđã bị tóm gọn, vài đồng chí cảnh sát nhanh chóng chạy lên đưa anh vào xe cứu thương. Trên xe cứu thương, nó mặt cắt không còn giọt máu nhìn anh không chớp mắt, nó sợ nó sẽ lại mất một ngườithân. Y tá trên xe cũng căng thẳng không kém.
" Bênh nhân hiện bị đâm vào động mạch giờ máu chảy rất nhiều, nhịp tim giảm nhanh. Chúng tôi mười phút nữa sẽ đến nơi, yêu cầu bác sĩ trực sẵn sàng. " vị y tá tức tốcgọi cho bệnh viện, nghe xong càng làm nó hoảng loạn hơn. Nó lặng thinh, khôngkhóc không buồn, ánh mắt rồi loạn nhìn anh. Anh chợt tỉnh dạy, anh nhìn nócười ấm áp, lấy trongtúi ao một tờ giấy rồilại lịm đi. NÓ hiểu ý mở tờ giấy ra, máu đã hoà vào màu mực, chữ đọc được, chữ không anh viết cho nó
" GỬi Hân,
Anh biết em đã nghe hết mọi chuyện, anh không mong em tha thứ nhưng mong em đừng quay lưng lại với anh. Anh xin lỗi đã gọi em là em, nhưng em cứ để anh gọi trong thư nhé. Anh thấy vậy thân mật hơn. Có lẽ đối với em, anh là tên nhà giàu hách dịch khi dùng tiền mua em, Hân nhỉ? Nhưng mọi chuyện không như em nghĩ đâu. Anh chưa bao giờ có ý định mua em như thế, có thể em khôngnhớ và không nhận ra nhưng trong suốt mười năm nay anh luôn tìm em. Cuối cùng cũng vì nợ nần của mẹ em và gặp được cậu nhóc khiến anh mất ăn mất ngủ suốt mười năm. Nếu em muốn biết hãy gặp anh ở...." Đến cuối thư thì máu đã hoà vào màu mực khiến nó không thể biết địa chỉ anh muốn nhác đến. Nó cầm khư khư lá thư trong tay mà chết lặng trước cửa phòng cấp cứu, trướcphòng cấp cứu nó chỉbiết cầu trời cho anh đừng bị bất cứ chuyện gì. Rôi trong lúc chờ, một người đàn ông không cao không thấp, cuống cuồng chạy đến, ông thở còn không ra hơiphải nhờ hai người mặc vest đen diu đếnghế chờ ngoài phòngcấp cứu. Ông nhìn nó, ánh mắt buồn vô hồn mà hỏi
" Con ... cho bác hỏi, người cấp cứu trong này có phải tênPhùng Gia An ?" Ông nói mà nước mắt trực trào.
" ...Gật...Dạ." Nó gật đầu một cách lặng nề rồi lại cúi gằm xuống, và ngườiđàn ông trung niên kia cũng vậy. Một tiếng sau, đèn phòngcấp cứu tắt và một vịbác sĩ đi ra " Ai là người nàh bệnh nhân?" Người đàn ông kia và nó chạy tức thì đến chỗ vị bác sĩ " TÔI."-"Giờ thìcậu ấy ổn cả mọi người nên đi đóng viện phí." Cả hai nhìnnhau, thì ra bác ấy là Phùng Ngạn Tổ cha của Phùng Gia An, còn bác cũng hiểu nóchính là cậu bé con trai bác ở cùng ba tháng nay. Đối với bác, chuyện con trai bác không quản, chỉ mong nó vui vẻ, khoẻ mạnh còn mọi việc cứ để nó tự quyết. Con trai là động lực duy nhất sau khi vợ bác ra đi mãi mãi, bác yêu cậucon trai đến nỗi bất cứ điều gì An An của bác cần , bác đều đápứng không thiếu mộtmón.
Bác hai mắt nhoè, cầm tay nó vịn chặt." Con, con cùng bác ra ngoài kia đóng tiền viện phí cho An An rồi vào thăm nó." . Nó cũng nghe lời dìu bác từng bước. Tiền viện cũng đã đóng, anh được chuyển thẳng vào phòng hậu phẫu tiện nghi bậc nhất. Chừng 2-3 tiếng sau anh tỉnh lại, anh mở mắt thấy một già một trẻ đang tựa vàovai nhau ngủ ở ghế sofa, chợt anh cười mỉm, hai người quantrọng nhất cuối cùng cũng ở bên anh. Bống, nó tỉnh dạy, nóđỡ bác nằm xuống sofa rồi lấy chăn bệnh viện đắt cho bác, rồi nó ra chỗ anh đang nằm. Nó ngồi xuống ghế cạch giường, cầm lấy bàn tay trái , đặt tay anh lên tay mình, nó nắmchặt.
" Xin lỗi, tại tôi mà anh..." Nó nghẹn ở cuối câu cùng hángnước mắt.
" ẦY ! Không saomà ! " Anh láu cá giả ngủ đợi đến lúc nó khóc mới chịu mở mắt rồi cười với nó. Nó lấy tay quệt nhanh nước mắt, nhìn anh nhăn nhó.
" Sao tỉnh dạy lại không gọi chứ, có biết cha anh lo cho anh thế nào không ?"
" Anh biết, anh biết, vậy còn cậu ?"
" Tôi...à...E...E...Em cũng vậy ."Nó ngượng ngùng nhớ lại bức thư anh gửi nó.
" HẢ ? GÌ CƠ." Anh đang dưỡng sức mà nghe nó xưng emliền bật dạy may không sao, nó vội bịtmiệng anh.
" Nhỏ tiếng lại, anh làm bác thức bâygiờ. Anh vửa mổ xong nằm xuống mau." Nó lấy tay bịt miệng anh, mặt nhănlại mắng anh một trận. Còn anh thì nâng nâng hạnh phúc.
" Vừa nãy xưng là EM hả ?" Anh mơ hồ.
" Ừ thì...dù sao...thì là... uhm... anh cũng hơn tuổi mà." Nó lấy bừa cái lído chả ra đâu, vậy mà anh vẫn cứ tin.
" Hì ... Anh đợi câu này lâu lắm rồi." Anh cười hiền nắm chặt tay nó hơn. Rồi bất chợt, bây giờ anhmới nhận thấy điều khác lạ, nó mặc áo bệnh viện trong khi sáng mậc ó đồng phục, đầu tóc thì bì xù, trên mặt còn vài vết bầm, tuy nó lấy tóc che nhưng vẫn nhìn rõ. Anh tức giận, lấy tay, vén tóc nó lên trong sự kháng cự yếu ớt của nó.
" B...Bỏ ra... Bỏ tóc em ra." Nó chốngcự vô ích.
" Chuyện này là sao ? Bọn nó đánh em đến mức này." Anh tức tối ngồi dạy lần nữa, lấy tay vén hết tóc lên nhìn vào từng vết bầm xưng vù trên mặt nó. Anh cau có đôi lông mày, rồi mắt đỏ hoe bực tức, nó hết cách chỉ lấy tay vuốt lên mặt anh ôn nhu trả lời.
" Không sao hết,em vẫn chịu được, em quen rồi, anh mau nằm xuống." Nólấy hai tay đẩy anh xuống, anh cũng đnàh ngoan ngoãn nghe theo, làm sao có thể chống cự cái câu "em" của nó, từ"em" nó nói ngọt như mật, êm như suối làm anh ngây trước vẻ đẹp lạnh lùng cùng giọng nói ngạt ngào hương xuân.
" Vậy bọn chúng... còn làm gì em nữa ? " Anh ngoan cố dò xét,
" Không có làm gì hết, nó chỉ tát em t..." Chưa hết câu, thì anh kéo nó xuống sátmặt anh, mở cổ áo, anh nhìn thấy miệng vết thương với máu đã khô lại nhưng vẫnđọng lại ở cổ nó, anhnhìn thấy cả chục vếthôn trên cổ, trên ngực nó, và đặc việt nhìn kĩ thì thấy cả vết răng ngay sau tainó.
" B...Bỏ...em ra." Nó yếu ớt kháng cự chỉ nhận được sự im lặng của anh. Còn anh thì lòng rối như tơ, nóng như lửa đốt,anh điên máu muốn giết cái đứa dám giày vò thân hình nó.Anh bực bội bật dạy định dứt cái dây truyền máu khỏi tay may nó ngăn kịp. Nó nhìn anh , cười một nụ cười mà từ khi ở cùng nó anh chưa từng thấy qua. Nó cười rạng rõ, nhìn anh mà nói.
" EM thật sự không sao hết, anh mau nằm xuống. Mọichuyện qua rồi."
" Nhưng bọn nó dám..." Anh nghẹn ngào nhìn thân hình nó chua xót." Anh hỏithật, phải trả lời thật."
" Vâng."
" Ngoài... hôn, thì chúng nó còn"làm gì" em không ?"
" Nếu muốn em trả lời thật thì có. Bọn nó còn tát và đá và lưng, bụng em." Anh nghe mà tưởng rụng rời chân tay. Anh còn chưa dám làm sợi tóc nó gãy vậy mà cái bọn ác ôndám làm vậy. Hít mộthơi sâu anh hỏi tiếp.
" Ngoài ra...Chúng có...uhm..."làm gì đó"nữa không ?"
" Ý anh là..." NÓ ngượng ngùng hỏi lại.
" Ừ thì...Cái chuyện...mà...uhm..." Anh cũng khó mở lời.
" Uhm...Chu...Chưa có. Nó chỉ..." Cả hai mặt đỏ bừng nhìn nhau. Đúng lúc này bác tỉnh giấc, bác vươn vai nhìn sang giườngđã thấy con trai tỉnh, mừng rỡ bác reo lên
" AN AN CON TỈNH RỒI." Bác chạy ra định ôm lấy cục cưngbé nhỏ thì mới sững người trước cảnh đẹp hơn cả tranh vẽ. Nó đang đặt đầu dí sát đầu anh, anh nắmlấy cổ tay nó, nó nhìnanh và anh nhìn nó. Bác không nói gì, chỉ lấy tay che miệng cười rồi lùi lại " Cha xin lỗi đã làm phiền, mai cha vào thăm con sau, An An "lớn" rồi, cha không tiện chăm nữa. Giao thằng bé cho con Hân nhé." Bác nói xong, nó hiểu ra vấn đề vội quay đầu thanh minh
" Bác Phùng, báchiểu làm con rồi, conkhông..." chưa kịp nói hết câu, bác đã cười rồi đóng cửa.
" Em không cãi được với cha đâu." Anh nhìn nó vừa cười vừa lắc đầu.
" Sao chứ ?" Nó nửa giận nửa dỗi nhìn anh anh.
" Cha đã nhìn thấy, giờ thì chắc đnag nghĩ lung tung."
" Vậy phải làm sao ?"
" Thì... CỨ ĐỂ VẬYĐI."
Nó cứng họng nói không nổi, bực tức chạy ra bàn lấy cốc nước uống một hơi hết sạch. Rôi anh lại quay sang hỏi nó.
" EM đnag nói dở đó, nói hết đi."
" Ờ...thì...cái thằng trọc á...uhm...nó...uhm...thìnó có sờ ...một chút. Nhưng không sao ! em là con trai mà mất gì đâu.ha ha ha..." Nó cười gượng trước khi anh nổi cơn điên.
" Bọn chó má, anh sẽ để bọn nó ch..." Nó chạy lại bịt miệng anh không cho anh nói tiếp.
" Kệ đi, anh làm vậy không đáng."
" Nhưng..."
" EM bình thường rồi nè , không sao, không sao."
" Vậy nói anh nghe nó làm những gì, ở đâu." Anh kéo nó xuống ngồi sát cạch mình, thiếu chútlà nằm cạch luôn.
" Uhm... Ờ... Thì...Nó có hôn vào đây, đây, đây,..." Nó chỉ vào má vào miệng, vào cổ từng chỗ mà nó bị dày vò, anh nhìn không chớt mắtrôi chợt anh hôn nó. Một nụ hôn vào má, vào cổ nơi nó chỉ, cuối cùng là nụ hôn vào môi, vào miệng nó. Nụ hôn nồng ấm, nhẹ nhàng khiến nó nâng nâng chứ không ghê tởm như lúc tên kia đụng vào nó. Nụ hôn đến đâu, nó thấy tim mình muốn nổ tung đến đó. Từng mạch máu căng phồng, chảy nhanh dồn vào tim làm tim nó đập liên hồi, rồi một cái căn nhẹ vào vành tai làmnó khẽ run lên. Nó ngượng ngùng, rúc mình chặt vào vòng tay anh. Anh cười rồi hôn nhẹ lên tóc nó, vuốt nhẹ vài cái.
" Vậy chắc là tẩyxong bẩn thỉu của tên chó má kia trên người em rồi. Giờ thìngủ thôi." Anh ghì chặt nó trong tay, ômnó.
"..." Nó ngượng ngùng im lặng nhẹ nhàng nằm cạch anh,nó không dám cử động mạnh sợ làm vai anh đau, nên cuộn tròn cạch anh. Nhìn nó anh cảm giác giống đang nhìnmột chú cún con ngủ vậy.
Bình minh lên, từng tia nắng chiếu vào nó và anh, sau ngày hôm qua thì nó ngủ ngon lành cạch anh, anh tỉnh dạy và cũng chả nỡ gọi nó dạy. Anh muốn nhìn ngắm khuôn mặt ấy, nhìn ngắm thân hìnhgầy gò nhỏ bé đang cuộn tròn trong chănấy. Anh vuốt mái tóc nó, hôn nhẹ vào trán,nụ hôn làm nó giật mình cau có đôi lôngmày, anh đành lấy tay vuốt tấm lưng nhỏ bé cho nó tiếp tục an giấc. Nhìn hàng lông mi dài đenvà cong vút , cái mũi cao cao và đôi môi mỏng đang mở hờ, thật sự thì anh nguyện đổi tất cả để ở bên nó, nó như gầnmột thiên thần không cánh trong mắt anh. Rồi nhìn nó anh lại càng chua xót, khuôn mặt đẹp đẽ trắng bóc giò lại đầy vết bầm tím đan xen. Càng nghĩ anh càng muốn giết chết từng tên đã làm nó đau, làm nó thành như thế này, rồi anh bật dạy muốn ra khỏigiường, chợt ai đó đang cuộn trong chăn lấy tay níu áo anh lại. Nửa tỉnh nửamê, nó mơ hồ lấy taydụi mắt
" Anh đi đâu vậy, vẫn sớm mà." Nó kéo anh xuống, anh mở to mắt tim đập thình thịch khi nhìn thấy cậu nhóc của mình dám can đảm níu kéo anh lại. Cuối cùng thì lại hết giận anh nằm xuống,ôm chặt nó, nó mở đôi mắt trong veo một cách chậm chạp rồi lại nhanh nhắm lại
" A..Anh... cái người hôm qua á ! hắn nói tại anh mà gia đình hắn phá sản..." Nó tỉnh tỉnh mê mê rúc sát vào anh mà nói với giọng ngái ngủ.
" Uhm... khôngcó đâu,cha hắn vốn không biết làm ăn rồi bị lừa gạt nhà hắn vốn phá sản, anhchỉ là không cho nhà hắn vay tiền nên chuyện thành ra như vậy. Không có chuyệnanh làm việc thất đức vậy đâu. Giờ yên tâm ngủ tiếp đi." Anhlấy cách tay trái vuốt lưng cho nó, cũng đúng lúc cha anh đến.
" An An ! cha đến thăm con." Bác đến cũng một giỏ hoa quả đầy và hai phần đồ ăn đã chuẩn bị sẵn cho nó và anh.
" Cha, sáng sớm vậy không có nghỉ ngơi, chút đi làm sẽ mệt mỏi." Anhân cần đỡ bác xuống ghế sofa bằng cái taycòn lại của mình.
" Không mệt, không mệt, con tỉnh lại là ta đã cảm ơn trời phật không kịp làm gì có chuyện mệtmỏi. Mà tiểu Hân có ngủ được không ? Tiểu Hân có lạ bệnh viện không?" Bác quay sang nhìn nó đang ngủ say trên giường rồi hỏi anh liên hồi. Anh cười thật tươi nhìn cha mình .
" Cha ! Con nè, An An nè mới là bệnhnhân." Anh chỉ tay vào mình trêu đùa cha, bác cũng chỉ cười " Mà sao cha gọiem ấy là tiểu Hân?"
" Con không thấy hay sao ? Tiểu Hân, Tiểu Hân nghe dễ thương thật, lúc mẹ sinh con nếu là gái ta cũng đặt tên Phùng Gia Hân. Hân hân hỉ hỉ ( ý chỉ là điều vui vẻ) nghe rấtvui tai mà cũng ý nghĩa nữa."
" Cha à ! Em ấyđã mười bảy rồi tiểu Hân có hơi..."
" Không có vội không có vội... nó còn chưa nghe tên cha đặt cho nó mà, đợi chút tiểu Hân dạycha sẽ hỏi nó có ưng cái tên này không a !" Cha anh cười lớn vui vẻ.
Người y tá bước vào với nụ cười
" Anh Phùng Gia An, đến giờ kiểm tra lại rồi, mời anh đitheo tôi."
" À Vâng." Anh đứng dạy, cha đỡ anh rồi hai người đi khám lại theo lời y tákhông quên để một lời nhắt trên bàn chonó, giò chỉ còn trơ trọi nó nằm ngủ ngon lành. Cuối cùng thì sau nửa tiếng nó cũng dạy, loay hoay vặn vẹo trên giường một lúc nó cũng chịu bước xuống, đọc được dòng tin nhắn của anh thì nó cũng chả biết làm gì đành đi đánh răng, rửa mặt chán chê rồi dọndẹp lại phòng đợi anh khám về. Dọn dẹp xong nó lại nằm trên sofa mà lấy điệnthoại ra chọn bừa một trò nằm thích thú chơi game. Đang đến level cao mà tự nhiên có tiếng gõ cửa, cứ nghĩ là anh nó bật nhanh dạy ra mở cửa. Ngược lại suy nghĩ của nó, là một cô gái chứ không phải anh. Cô gái toát vẻ kiêu xa, cao hơn nó cả cái đầu, có lẽ cũng cao sấp xỉ bằng anh, dáng cao gầy như người mẫu, đôi chân thon thả cùng làn dan trắng mịn trong chiếc mini dress hoạ tiết màu xanh coban.Mái tóc nhuộm đỏ rực làm xoăn thành từng lọn vắt sang một bên vai, khuôn mặt thanh tú, mũi cao, môi nhỏ mắt to cùng cái cổ dài thon đeo chiếc vòng cổ với dòng chữ " Lily Law". Nó cũng đón ra chắc đây là bạn bèanh nên mở lời trước.
" Chị là..."
" Có phải Gia Anở phòng này ?" Cô cao ngạo hất cằm rồinhìn tổng thể nó mộtlượt. Cái thái độ làm nó tức điên nhưng cũng đành chịu, bạn bè anh ai cũng có tiền chuyện như vậy là thường. Nó đứng gọn snag một bên mở to cách cửa.
" Dạ, mời chị vào. "
" Hừm... Lần sau, nhớ gọi Lạc tiểu thư." Cô ả nhanh chóng đi vào cùng bóhoa to đến che kín một phần mặt, rồi quay đầu lại nói móc nó.
" Oh." Nó chỉ thuận miệng trẻ lời theo cái cách cao ngạo không kém.
" Thật không cólễ phép, cậu mới đến Phùng gia sao ?" Cô Lạc tiểu thư đã vắt hai chân vào nhau nhìn nó soi xét. " Nhìn cậu từ trên xuống dưới cũng chảcó điểm giống ngườilàm nhà Gia An."
" Lạc tiểu thư a! Thứ nhất, em ấy không phải tên cậu này cậu kia, thứ hai em ấy không phải người làm." Anh đã về phòng từ lúc nào rồi nhìn cô Lạc kia với anh mắt khá khinh thường. Ai bảocô ả dám ăn hiếp nó của anh.
" A ! Gia An ! " Cô vội thay đổi thái độ, chạy ra cửa đỡ tay anh, đẩy nó sang một bên, còn anh vì tay đau nên cũng không có cách khángcự.
" Không cần đến thăm rất phiền phức, mà Lạc tiểu thư cô còn kém tuổi em ấy nên đừng có nói năng chậc lấc như vậy." Anh rút vộicách tay mà cô tiểu thư đang nắm chặt, rồi đứng dạy kéo nó ngồi xuống cạch anh." Em ấy, tên Hân,17 tuổi hơn cô 1 tuổiđó, hơn nữa, em ấy là báu vật của tôi nên đừng có bắt nạt." Anh thẳng thừng nói không chút lễ khí, làm Lạc tiểu thư mặt đỏ gay tức đến cau có chặt đôi lông mày.
" Gia An ! cái loại người thấp kém này thật..." Lạc tiểu thư nhìn nó khinh bỉ bĩu môi " Lại còn đòi em gọi là anh khi lùntẹt, còn thấp hơn em cả cái đầu. Có gọi thì gọi Gia An là anh thôi."
" Đại tiểu thư, tôi mệt rồi làm ơn lần sau đến." Anh bực bội, đứng dạy mời cô thiểu thư về. Còn nó ngoan ngoãn ngồi một góc xem kịch.
" Anh...Anh...ĐỒ...ĐỒ...TÔI VỀ." Cô nàng tức giận giật cái túi xách rồi bỏ đi.
" Hân ! Em ăn sáng chưa ?" Anh lại quay lại nhìn nó cườihiền chứ không hề tỏcái thái độ như lúc nãy nói chuyện với vịtiểu thư kia.
" Uhm... Chưa có. Mà..."
" Haiz. Cô ấy chỉlà con của người bạncủa cha anh thôi."
" Ầy ! rắc rối quá em không hiểu."
" Thì là... cha anh có quen với Lạc Đới Nhiên là cha của cô ta."
" Oh ! Vậy sao hai người thân thiết quá vậy ?"
" Đâu có ! Chỉ làcô ta bám mãi khôngbuông, loại người như cô ta chỉ muốn bám lấy cái gia tài của anh thôi, chứ không thân thiết a ! "Anh vừa nói vừa tiếnđến lấy đồ ăn cha mang đến. " Woah ! Cha mua cho em và anh bánh kem cả mocha nữa nè." Anh hớn hở mang hai phần bánh kem cùnghai phần coffe đến chỗ nó đang ngồi.
" Vậy... Cô ta là người như thế nào ?"
" Có hứng thú sao ? " Anh nhìn nó với ánh mắt bất mãnvà ghen tị.
" Em không có !Chỉ là thấy cô ta hơi tự phụ."
" À...Vậy mà anhtưởng. Thì gia cảnh nhà cô ta cũng được. Ba cô ta là nhạc sĩ Lạc Đình Dương cũngkhá có tiếng trong giới nghệ thuật, mẹ cô là người thừa kế tập đoàn thời trang Queen's Star, nói chung là con một được cưng chiều đếnđộ khinh thường người khác." Anh lắc đầu ngán ngẩm.
" Oh ! Lạc Đình Dương, nghe giống tên Trung nhỉ."
" Ờ thì vốn người Trung mà, ôngấy cũng từ không có địa vị may có tài cưới được mẹ của cô Lạc tiểu thư kia sự nghiệp mới phất lên."
Nó cũng chỉ ậm ừ gật đầu rồi cho qua, hân hân hỉ hỉ cùng anh ăn sáng. Ăn xong, nó đỡ anh lên giường rồi mới về nhà thay đồ và lấy một ít đồ đạc đến giúp anh đỡ buồn. Tất nhiên là đến nhà nó không quên thăm vườn hướng dương nhỏ của mình, giờ nómới phát hiện hình như anh lại làm vườn hướng dương rộng hơn hôm trước,nhiều cây hoa mới cóvẻ thấp hơn những cây đến đây được một thời gian.Trong lòng vô cùng cảm kích, nó mua mọi loại nguyên liệu, nấu cho anh một bữa trưa đại bổ, cũng không quên cầm theo vài cuốn sách anh dặn và vài đồ điện tử giúp anh bớt nhàm chán. Mang một túi to sách và tay khác cầm không ít đồ ăn, vất vả lắm nó mới vào thăm anh được, anh nhìn bộ dạng túi lớn tứi bé của nó nhịn không nổi cười thành tiếng rồi chạy ra lấy cánh tay còn lại dồn lực àm nhấc hết đống sách cùng đồ ăn, chỉ để lại túi nhỏ cho nó cầm.
" Anh chỉ bảo em mang vài quyển sách sao lại thành như thế này chứ ?" Anh cười thành tiếng, lắc đầu chịu thua nó.
" Ừ thì... Cái này là sách, cái này làem sợ lúc em đi học không có ai nói chuyện với anh, còn cái này là giúp anh làm việc, còn túi to này để đựng hộp đồ ăn hôm nay..." Nó giải thích không ngừng thuận tay chỉ từng đồ từ sách đến máy chơi game vả laptop rồi cuối cùng giới thiệu luôn cả menu ăn trưa cho anh." Anh á ! Vừa tỉnh không nên ăn đồlàm sẵn cũng không được ăn đồ quá dầu mỡ, em có nấu vài món thanh đạm có cả canh gà tần thuốc bắc, cố ăn cho hết." Vừa nói nó vừa lôi rahộp lớn hộp nhỏ cuốicùng cũng ép anh cầm bát đũa chuẩn bịtẩm bổ. Anh có phần cảm kích nhưng nhìnđến núi đồ ăn bao la cũng có vài phần ngán ngẩm.
" Ầy ! Nhiều vậysao, xơ xơ cũng bảy tám món, một mình anh ăn không hết."
" ..." Bây giờ nó mới nhận ra là mình đã nấu quá nhiều, nấu đến bảy tám món rồi món nào cũng một hộp đầy.
" Ha ha ha Không lo không lo, để ta ăn phụ con ." Giọng nói ôn nhu từ cách cửa tiến vào là cha của anh.
" Ah ... Bác Phùng." - " Cha" hai người có chút ngạc nhiên nhìn cha anh tiến vào.
" Cha ! Sao rời công ty sớm vậy ?"
" An An, con đang bị thương không nên cố quá, cóthời gian vào bệnh viện thăm con tốt hơn. Mà còn có thể gặp tiểu Hân nữa." Nó đỡ bác ngồi xuống sofa, bất giác nghe từ "tiểu Hân" thì mở hai mắt tròn vo, trong veo. " ẦY ! Quên mất , ta gọi contiểu Hân không bất lịch sự chứ ?" Bác quay sang nhìn nó nở nụ cười ôn nhu.
" Không có, không có ." Nó vội lấy tay xua xua "...Chỉ là...nhất thời...Cháu chưa có quen." Nó hơi cúi mặt vừa vui vừa ngượng. Nó vốn vui mừng vì tình cảm của anh nhưng so với cái gọi là tình cảm gia đình giữa người lớn và trẻ con bác tạo ra còn vui gấp vạn. Nó nhìn bácrồi mông lung suy nghĩ ước gì nó cũng có vị hảo phụ thân như vậy.
" Vậy là tốt rồi, sau này là người mộtnhà a . " Bác nắm lấy tay nó vỗ nhè nhẹ, cười sảng khoái với nó, nó cũng gật đầu rất nhanh. Với anh, mất đến mấy tháng nó mới nói chuyện tử tế, còn với bác chỉ cần chưa đến ba ngày, với bác nó cảmnhận được thứ tình cảm "Phụ-tử" mà từ trước đến nay chưa có nếm qua nên nhấttề vui sướng. Cuối cùng thí cũng mỗi người một bát một đũa cùng nhau ăn bữa cơm gia đình, chỉ có điều anh phải đợi nó bón cho, đơn giản tay phải anh đã bị thương đến khôngcử động nổi. Bác không ngừng khen ngợi "tiểu Hân" nấu ăn ngon, còn có nhã ý mời nó rảnh rỗi cùng "An An" sang nhà bác tham quan.
" Tiểu Hân, sau này rảnh rỗi có thể sang nhà bác Phùng chơi, ta rất mong gặp con."
" Dạ, vậy sao anh ấy không ở cùng bác?" Nó chỉ chỉ sángngười bên cạch đangkhông ngừng "tẩm bổ"
" A ! Nó là muốn tự lập, sợ ta luông triều đến thành bại gia tử nên mua nhà ở riêng. Ngoài ra còn muốn đợi mối tình đơn phương mười năm của nó. Có chút cô đơn, nhưng sau này có tiểu Hân ta không lo nữa, cứ đi học về qua nhà ta kệ nó muốn làm gì thì làm đi !" Bác vỗ vai nó vui mừng đề nghị
" Cha ! Cha quênđứa con An An này rồi." Anh cười nhẹ rồi ra vẻ giận dỗi trêu đùa bác, bác cũng "kẻ hứng, người nân" đáp lại anh không do dự
" Ha ha, có khả năng, có khả năng. Sau này có tiểu Hân là được a."
" Dạ ? " Nó ngơ ngác không biết là thật hay đùa liền mặtnghiêm trọng nhìn hai người. Bác Phùngliền chịu không nổi phá lên cười thành từng đợt, anh cũng hết cách với cái điệu bộ này vỗ nhẹ đầu nó cười cợt
" Cha và anh chỉđùa, tuyệt đối không thật. Sau này rảnh cùng anh sanh nhà cha chơi, có nhiều điều muốn cho em biết."
" Ồ ..." Nó ngượng ngùng cũng chỉ tỏ vẻ đồng ý rồi lấy đùa gắp thức ăn cho bác và anh.
" À ! Cha có cặp vé xem triểm lãm tranh của chú Đình Dương, hai đứa có hứng thú không ?" Bác lấy trong túi áo một cặp vé hình chữ nhật, đến trang trí cũng rất tinh tê, đưa cho nó một tấm, anh một tấm. Anh thì cũng không có phản đối, dù gì làm trong giới kinh doanh nên mở rộng quan hệ, còn nó nổi hứng xemcái người dạy ra " đại tiểu thư " kia là như thế nào, ngoài ra không có mục đíchđặc biệt.
Lên Đầu Trang