watch sexy videos at nza-vids!
haihaubay

Wap Tải game miễn phí

| Menu Wap | Xem Phim 3x | Tin nhắn SMS
Image Wap sex miễn phí cho bạn!Click ngay Image
HaiHauBay.Tk chúc bạn đọc truyện vui vẻ
Tại Sao Tôi Lại Yêu Em ??? Vịt Con Xấu Xí !!!
Xuống Cuối Trang
Anh ta mặc kệ nhữnggì mà mẹ mình nói, cứ thủng thẳng đi lên lầu. Chỉ còn bà chủ ở dưới nhà thở dài “Con với cái”
- Cô xin lỗi, nó có nói gì thì con đừng để tâm, tính tình nó trước giờ cứ ngang ngược như thế đấy! –Bà chủ quay sang tôi,mỉm cười nói
Tôi chợt nín khóc, đôi mắt tròn xoe nhìn bà ấy, thì ra không phải là do tôi dự đoán nữa, mà đó chính là sự thật. Đúng là bà ấy, cái người hôm bữa đưa nhầm tiền đây mà. Chợt nhớ ra chuyện đó, tôi vội lấy trong cặp ra vài tờ tiền, đưa cho bà:
- Con gởi lại cô, hôm bữa cô mua bánh củacon mà cô đưa nhầm.
Một chút ngạc nhiên hiện trên gương mặtcủa bà ấy. Thì cũng phải thôi, những người bận rộn thường không để ý gì đến những chuyệnnhỏ nhặt xung quanhmình, chắc bà ấy đã quên chuyện đó rồi.
- Cô, cô biết, nhưng cô không ngờ, con lạimang trả lại cho cô –Giọng nói của bà phachút ngạc nhiên lẫn cảm động. Chỉ riêng tôi không hiểu bà ấy định nói gì – Con cứ giữ lấy, xem như tiềncô tặng con đi.
- Không – Tôi phân bua – Con không thể lấy được, cô giữ lại đi, nếu không mẹ con mà biết chuyện này thế nào con cũngbị mắng cho mà xem!
- Vậy à – Bà ấy thôi không tranh giành nữa – Được rồi, cô giữ lại
Bà chủ cười hiền hậuđón lấy tiền từ tay tôi, tôi thở phào nhẹ nhõm, nếu bà ấy không lấy, chắc tâm trạng tôi còn nặng nề dài dài T_T
Tôi chợt nhìn đồng hồ rồi bất chợt la lớn
- Chết rồi!
Bà chủ nhìn tôi bất ngờ ngạc nhiên, tôi chợt bụm miệng lại như thể mình vừa lỡ lời nói gì vậy ^.^
- Có chuyện gì vậy con?
- Dạ…dạ…không có gì….chỉ là…con…phải về nhà…bây giờ muộn rồi… - Tôi ấp úng.
- Trời, cô tưởng chuyện gì, được rồi, để cô sai thằng Phong đưa con về.
Ấy chết, như vậy sao được, anh ta mà đi chung với tôi thể nàochiếc xe 4 bánh mới cóng của anh ta cũngsẽ bị nổ mà thôi *.*
- Dạ không cần đâu cô ơi, con đi xe ôm về được rồi – Tôi cười cười nói mà trong lòng đau xót, sẽ phải thắt lưng buộc bụng mà cho bay 10.000 đồng đi xe ôm.
- Thôi, để cô kêu taxi đưa con về - Bà chủ vẫn tươi cười phúc hậu, thiết nghĩ bà ấy tốt bụng, hiền hậu như thế thì làm sao lại có 2 thằng con trai ngang ngạnh và ngạo mạn như thế chứ.
- Dạ, không cần đâu ạ! – Lại thế nữa, nếu bà ấy không trả tiền trước há chẳng phải tôi phải tốn tiền mà trả cho ông taxi sao? Hizzz 1km 8.000đồng chứ không ít.
- Thôi, tùy con thôi – Bà ấy đưa cho tôi một tờ giấy ghi cái gìdài ngoằn trong đó, tôi không đọc được hết nhưng đôi mắt lại chú ý loáng thoáng vài chữ “Tập đoàn Minh Phụng” – Đây là danh thiếp của cô, nếu con cần cô giúp gì, cứ điện thoại cho cô.
Tôi đón lấy tờ giấy mà người ta gọi là “danh thiếp” đó, trong lòng không khỏi ngạc nhiên xen lẫn bất ngờ. Sao một người làm tại một tập đoàn lớn như Minh Phụng lại có thể đưa danh thiếp cho một con bé nghèo kiếp xác như tôi chứ? Thật là khó hiểu, rất rất khó hiểu.
Chào bà chủ và dì Ba,tôi chạy vội ra ngoài,bây giờ trời đã bắt đầu nắng gắt, gần 12h rồi còn gì, hôm nay tôi đã trốn học để đi với một tên tiếtkiệm lời nói, đụng phải một tên hay khinh bỉ người khác, tôi mệt mỏi quá, thậtsự rất rất mệt mỏi, chỉ mong sau này tôi sẽ không phải chạm mặt những người này nữa.
**
- Ê, sao hôm qua màynghỉ học? – Anh Thư vừa thấy tôi lệ khệ xách tập vở vào, đã liên tục tra tấn tôi.
- Có chuyện đột xuất – Tôi trả lời gọn hơ.
- Đột xuất gì chứ? Một ngày mày vắng không phép đấy nhé, lớp trưởng mà như thế đấy! – Anh Thư hắng giọng, tôi chợt bật cười trước thái độ của nó, chỉ có AnhThư là không trách cứ hay khinh thườngtôi mỗi khi tôi bị người khác miệt thị, chỉ có nó là sẵn sàng kề vai sát cánh bên tôi mỗi khi tôi gặp khó khăn.
- Tao nói mày nghe –Anh Thư hớn hở nói tiếp – Hôm qua tại mày nghỉ nên mày không thể chứng kiến được, sao hỏa rơi xuống lớp mình ấy.
- Há??? – Tôi tròn xoemắt – Sao hỏa gì? Rồi có sao không?
Thấy tôi há hốc mồm,nhỏ Thư cười khanh khách, nó cú vào đầutôi, trách cứ:
- Phải công nhận mày học giỏi thiệt, nhưng những chuyệnngoài đời thì mày khờ không ai bằng, sao hỏa mà tao nói là anh Phong lớp 10A1 ấy, hôm qua anh ấy băng qua lớp mình.
- Gì? – Tôi suýt té ngửa, người mà nó làm như là thần tiên ấy “băng qua lớp mình” ặc ặc, anh ta băng ngang thôi mà, mà gì mà trịnh trọngthế không biết.
- Lớp mình có thêm 2thành viên nữa, đó làanh em sinh đôi nhà họ Phan, phen này không chỉ có anh Phong mà cả 2 anh đều sẽ chết với tao! Khà khà – Anh Thư vuốt mái tóc, đắc ý nói.
- Gì cơ? Chẳng phải anh Phong đã tỏ tìnhvới mày à? Thế mày đã chấp nhận chưa?
- Tao nói tao còn đang suy nghĩ – Anh Thư bắt đầu mơ mộng – Cho mày hay,nhỏ Trân lớp mình chấm ảnh rồi đấy, để tao coi, nó dám giành người yêu với tao sao? Cứ mơ đi nhé.
Tôi ngơ ngác nghe Anh Thư nói mà lùng bùng lỗ tai. Khoan đã, anh em nhà họ Phan, tên gì nhỉ? Là Phan Thanh Phong và Phan Thanh Nam, tôi nhớ lại những gì mà nhỏ Anh Thư ngày nào cũng liên tục nhắc đi nhắc lại với tôi, về tính cách, về ngoại hình, về giacảnh, hình như tôi nghe hơi…quen quen^.^
Ấy chết, có phải? Hôm qua, cái đại gia đình mà tôi gặp hômqua, có phải????????
Không!!!!! Nhất định không thể nào!!!!!! Nếu vậy tôi thà chết còn hơn T_T hức hức
Khoan đã, để xác định có phải là họ không thì đơn giản thôi mà, hôm qua chẳng phải chỉ có cậuHai nhà ấy đi học thôi sao? Cậu Ba vì cái tính ngông nghênh và ngạo mạncủa mình đã phải nghỉ học cùng tôi rồi còn gì. Chỉ cần xác minh lại chuyện đó làcó thể biết, có phải làhọ hay không thôi.
- Này, hôm qua cả 2 anh em họ đều đến lớp mình chứ?
Tôi khiều khiều nhỏ Anh Thư, nhỏ nhẹ hỏi, cầu trời khẩn phật cho nó trả lời là phải, con sẽ cúng nguyên con heo quay&_&
- Không! Chỉ có một mình anh Phong thôi, anh Nam hôm qua cũng vắng không phép đấy– Câutrả lời của nhỏ Thư như sét đánh ngang tai tôi, ôi mẹ ơi, chết con thật rồi!
- Ờ… vậy….à…. – Tôi méo xệch mặt trả lời,cố kéo câu trả lơi dàinhất có thể.
- Mà mày hỏi chỉ vậy?Lo lắng gì, lát nữa cả 2 anh vào thì mày sẽ chiêm ngưỡng được nhan sắc của họ thôi – Nhỏ Thư cười háo hức. Ặc ặc, hôm nay chắc có lẽ sẽ là ngày tận thế, tôi đau khổ suy nghĩ, lại cố gắng suy nghĩ xem, mình còn điều gì chưa trăntrối 0_0
CHAP 3: ĐƯỢC CỨU SỐNG TRONG NGÀY TÂN THẾ (^.^)
Khi tôi vừa gãi đầu vừa nhăn mặt thì cả lớp chợt ùa lên như có một trân động đấtmạnh đến 4,8 độ atm. Đang bàng hoàng vì không biết chuyện gì đang xảy ra thì tay của nhỏ Anh Thư liên tục lay tôi như chong chóng:
- Đó, đó thấy chưa? 2hoàng tử vừa đến đây này!
- Trời ơi, anh em giống nhau y hệt! – Giọng Huyền Trân lanh lảnh làm cả lớp im bặt hết 5 giây (ái chà, anh em sinh đôi không giống nhau thì chắc giống ông hàng xóm à?)
- Anh gì ơi, sao hai anh đẹp trai quá zậy!!!!!!!! – Giọng mấy đứa con gái the thé làm cả lớp như náo nhiệt hẳn lên, tôichỉ biết ôm đầu mà chịu trận, xem ra cảnh tượng bây giờ còn thê thảm hơn cả động đất nữa đây @_@
Hai anh chàng mà tụibạn gọi là thiên sứ làđây. Theo như tụi nó nhận xét thì là “sóng mũi cao, da trắng, mắt Hàn Quốc, miệngnhỏ, vân vân và vân vân”. Theo như tụi nó nói thì 2 anh chàng này sẽ giết không biết bao nhiêunữ sinh mơ mộng trong lớp.
Còn với ấn tượng ban đầu của tôi, à không, là ấn tượng thứ hai chứ không phải ban đầu, đó là hai tên du côn, một tên lưu manh ngang ngược, còn một tên thì lạnh lùng ngạo mạn. Nói chung, tất cả những thứ gì xấu nhất trên đời tôi đều gán cho hai tên đó. Ái chà, nhìn đầu tóc của 2 tên đó, tôi sẽ được dịp mà trừ điểm thẳng tay đây mà, khà khà!
Tùng…..tùng….tùng…..
Cả lớp chợt im bặt khi có tiếng trống báo hiệu đến giờ vàolớp, 2 tên ấy cũng đã yên vị vào chỗ ngồi phía cuối lớp. Dườngnhư cả hai người đều không chú ý đến sự có mặt của tôi và dường như cũng chẳng có ấn tượng gìvới tôi, hay vì cả 2 người đó đều bị vây quanh bởi những tiếng nói the thé của mấy đứa con gái xí xọn trong lớp. Tôi cũng được dịp thở phào nhẹ nhõm vì chẳng ai nhận ra sự có mặt của tôi, như vậy cũng tốt, ít ra tôi có có thể giảm được tần suất đập mạnh của lồng ngực mình. Haizzzz
Tiếng guốc lộp cộp của cô Ngân – Chủ nhiệm lớp tôi – thì tôi không lẫn vào đâu được, đâu đó có tiếng của nhỏ Huyền Trân:
- Cô zô rùi tụi bây ơi, trật tự xíu coi
Chẳng biết vì sao mà giọng nói lanh lảnh của nó có thể có uy lực hơn giọng của một lớp trưởng như tôi, cả lớp chưa đầy 1phút đã im bặt, nhỏ Anh Thư quay qua tôiđầy ngạc nhiên:
- Mày cứ quản lý lớp đi, nó đâu phải là lớptrưởng, nó có quyền gì?
- Thôi kệ đi – Tôi thở dài ngao ngán – Ai có thể làm lớp trật tựđược thì cứ làm, tao quản không nổi đâu.
Anh Thư thở dài nhìntôi, một sự thương hại hiện lên trên đôi mắt của nó. Tôi cảm nhận được điều đó, nhưng thôi kệ, tôi đãkhông quan tâm, không bực tức thì thôi. Từ lâu tôi đã quen với những ánh mắt miệt thị và khinh thường, tôi đã quen lắm với những cái liếc xéo của mấy đứa con gái nhà giàuxí xọn. Cho nên, khi gặp chuyện như ngàyhôm nay tôi lại có thể bình thản như thế. Cuộc đời vốn dĩ là vậy mà…
Tôi lấy hết sức lực bình sinh của mình, hét to:
- Cả lớp!!!!!!!!!
Cả lớp đứng dậy nghiêm trang chào cô Ngân, cô mỉm cười rồi ra hiệu cho cả lớp ngồi xuống. Lật qua lật lại sổ đầu bài, đôi mắt cô chợt dừng lại ở cái tên Hà Vy vắng không phép ngày hôm qua. Cứ ngỡ cô sẽ gọi tôi đứng dậy và làm mộttrận (tim tôi như muốn nhảy ra ngoài)nhưng không, cô chỉ im lặng rồi đóng sổ đầu bài lại. Cả lớp lại được dịp bàn tán, nhỏ Huyền Trân la lớn:
- Cô ơi, hôm qua lớp mình vắng không phép nhiều lắm!
- Đúng rồi đó cô!
Cả lớp láo nháo. Tôi chỉ biết ngồi đó nhìn cô với đôi mắt như van xin. Anh Thư bựctức:
- Mày thấy chưa?Mày nhịn nó để làm gì, rõ ràng mày có làm gì nó đâu, cô cũng bỏ qua chuyện này, mà nó ráng moi ra cho bằng được. Rõ ràng có Phong và Nam ở đây, nó mới “múa lửa” như vậy đó!
- Thôi mà…
Tôi chỉ mỉm cười, một nụ cười nhẹ mà tim tôi như đập thình thịch. Làm sao đây khi tôi sắp bị cả lớp soi mói? Tôi đành phải nhắm mắt phó mặc số phận mình cho ông trời vậy.
- Hà Vy, Thanh Nam, tại sao hôm qua 2 em vắng không phép?
- Dạ…em…
Tôi run lập bập đứngdậy, không biết mìnhphải ứng phó như thế nào với sự việc này đây. Ôi trời ạ, tất cả chỉ tại anh ta, chỉ tại cái tài lái xe của anh ta mà bây giờ tôiphải như thế này đâynày.
- Cô ơi – Nhỏ Huyền Trân chợt đứng dậy –Bạn Nam có thể châm chước vì hôm qua là ngày đầu tiên đến lớp mình, còn bạn Hà Vy thì phải phạt cô à!
- Cô biết phải làm sao mà, em ngồi xuống đi – Cô Ngân dịu giọng.
- Hà Vy, em cho cô biết, tại sao em vắngkhông phép? – Cô Ngân nhìn tôi chăm chăm rồi hỏi.
- Dạ…em…có… chuyện ….đột xuất ạ….
Mồ hôi hột tôi chảy lộp độp, tim tôi như muốn nhảy ra ngoài, làm sao đây, làm sao bây giờ khi tôi khôngbiết phải giải thích như thế nào.
- Chuyện đột xuất là chuyện gì? – Cả lớp nháo nhào, nhưng tôi nghe được tiếng lanh lảnh của nhỏ Trân – Lớp trưởng mà vắng không phéplại không có lý do thìlàm sao tụi em phục được hả cô?
Lại một lần nữa tôi muốn chết đứng. Chođến bây giờ tôi mới thật sự không hiểu nổi, tôi đã làm chuyện gì có lỗi với nó mà nó cứ đè bẹp tôi hết lần này đến lần khác chứ?
- Hà Vy, chuyện đột xuất là chuyện gì? Em cho cô một lý do đi – Cô Ngân nhìn tôinghiêm khắc.
- Dạ….tại….tại…
Chẳng biết tại sao trong những trường hợp cần cách ứng xử khéo léo và linh hoạtthì tôi cứ khù khờ như thế.
Đúng là trớ trêu mà, hixx. Làm sao nói đây? Nếu nói rằng tôi vì cứu di Hồng mà vắng thì thế nào chuyện này cũng đến tai ba mẹ tôi, lúc đó tôi lại gặp rắc rối nữa. Tôi phải làm sao đây?
- Cô ơi, cô thấy đó, cólý do nào chính đáng đâu!!!!!
- Đúng rồi đó cô – Lũ bạn được dịp “a dua”theo.
- ………
- Hôm qua bạn ấy đi với em!
Một giọng nam từ cuối lớp vang lên làm cả lớp im bặt. Tiếp sau đó là nhữngánh mắt quay xuống nhìn nhân vật nam đó không chớp mắt. Mắt của bon họ lẫn tôi đều mở to hết cỡ khi nhận ra người mà phát ra giọng nóiđó. Không sai, đó chính là con người ngạo mạn lạnh lùng mà tôi gặp hôm qua. Gương mặt anh ta không chút biến sắc khi phải đối mặt với hàng chục ánh mắt nhìn mình ngạc nhiên, rồi những đôi mắt “nhiều chuyện” ấy lại chuyển hướng sang nhìn tôi, chứa đựng một sự ngạc nhiên và vô cùng tò mò. Lại một lần nữa tôi bị bọn bạn ghen ghét rồi T_T
Tôi thì chỉ biết há hốc mồm khi nghe được câu nói ấy. Ngay cả cô Ngân cũng không giấu được sự tò mò của mình:
- Thanh Nam, chuyện này là sao?
- Đúng rồi đó, Nam, bạn nói đi – Giọng Huyền Trân chứa đầy nỗi bực tức.
Đôi mắt lạnh lùng của Nam liếc xéo Huyền Trân, nhưng cô nàng cứ tưởng là hoàng tử băng giá của trường đang liếc mắt đưa tình với mình (pó tay), vẻ mặt nó bất giác đỏ lên như quả gấc. Cô nàng chợt đứng lên dịu giọng:
- Nam nè, nếu bạn cho tụi mình và cô Ngân một lời giải thích chính đáng thì tụi này không làm khó Hà Vy nữa!
Nhỏ Anh Thư ngồi cạnh tôi bất giác run lên, thì ra nó đang…nổi da gà vì những lời nói “ngọt như mía lùi đó”, nó quay sang tôi, vẻ mặt vô cùng thắc mắc:
- Sao hoàn toàn không giống cái điệubộ hồi nãy mà nó nóichuyện với mày vậy? Đúng là……
Tôi chỉ cười cười, mong cho nhỏ HuyềnTrân cứ giữ thái độ như thế này đến suốtnăm học, à không, chỉ cần đến cuối buổihọc hôm nay là được rồi.
Thanh Nam cú đứng yên đấy, khi chứng kiến Huyền Trân diễnkịch trước mặt mình,cậu ấy khẽ nhếch môi, điệu bộ không khác gì hôm qua là mấy. Khi lớp đã yên ắng, cậu ấy mới chậm rãi nói:
- Dạ thưa cô, hôm qua em đang trên đường đi học thì gặp…
Tôi lại run lên cầm cập rồi, Thanh Nam ơi, tôi xin cậu đó, đừng nói, nhất định cậu không được nói chuyện đó ra, Thanh Nam ơi.
Ánh mắt tôi tha thiết nhìn cậu ấy (ặc ặc) như thể van xin. Chả biết cậu ấy có nhìn thấy đôi mắt khẩn thiết đó của tôi không mà gương mặt cậu ấy không một chút biến sắc (đã nói là cậu ta bị đứt dây thần kinh cảm xúc rồi mà). Thấy thái độ hiện giờcủa Thanh Nam, tôi nghĩ mình không nên hi vọng gì đến những lời nói tiếp theo của cậu ấy, xam ra tôi chỉ có thể đứng yên đó mà chờ chết thôi. @_@
- Dạ gặp – Đôi mắt cậu ấy lúc này mới liếc nhìn sang tôi, rồichậm rãi nói tiếp (ôi mẹ ơi, cậu ta cứ chậm rãi thế này chắc tôi phải chết bị nín thở mất) – Em đãgặp Hà Vy bị ngất xỉugiữa đường ạ!
Cả lớp ồ lên ngạc nhiên, còn tôi thì há hốc mồm hết cỡ khi nghe những câu những lời mà cậu ta vừa nói. Cậu ấy đang nói cái quái gì ấy nhỉ,nhưng mà thôi, tôi không trách cứ gì đâu, chỉ cần cậu ấy không nói sự thật là được. haizzzzz thoát nạn rồi.
- Rồi sao nữa? – Cả cô Ngân và tụi bạn trong lớp nhao nhao.
- Dạ, em đưa bạn ấy về nhà nghỉ ngơi nênđã bỏ hết một buổi học ạ!
Tiếng cậu ấy vừa dứtthì cũng là tiếng tôi thở phảo nhẹ nhõm, thế là đã qua, mình đã có lý do chính đang để mà nghỉ họcrồi. Hà hà.
Chợt có cảm giác ai đang lay tay mình, tôi quay qua thì bắt gặp Anh Thư đang nhìn tôi bằng ánh mắt “hình viên đạn”:
- Trời ạ, hôm qua mày đi chung với hoàng tử băng giá của tao à? Sao lại thếnhở? Mày sẽ chết với tao!
- Không phải, không phải! – Tôi phân bua khi nhận thấy ánh mắt rực lửa của nhỏ bạn thân đang nhìn mình, rõ ràng không phải vậy mà, nếu không phải vì dì Hồng thì tôi đã không miễn cưỡng lên xe của hắn rồi! hiz hiz đến cả nhỏ bạn thân nhất của tôicũng không tin tôi nữa thì tôi biết làm sao đây?
Cô Ngân trên bục giảng cứ liên tục đậpđập cây thước xuống bàn cho cả lớp trật tự bớt, nhưng xem ra, vô hiệu rồi. Cô đành chờ khoảng 10 phút, cả lớp mới yên ắng được, cô mới lớngiọng:
- Thanh Nam, có ai cóthể làm chứng cho em?
- Dạ, là anh trai em, Thanh Phong ạ! – Nam nói mà mắt cậu ấy liên tục liếc xuốngnhìn anh trai mình, nhưng hình như Thanh Phong không nghe thấy, bởi vì cậu ta đang…..ngủ!
- Thanh Phong! – Giọng cô Ngân lấn ápcả đám học trò lao nhao.
- Thanh Phong! Thanh Phong! – cả lớp xúm nhau đánh thức cậu ta dậy, chẳng biết cậu ta đang mơ mộng đến đâu mà cứ đánh thứcmãi mà không chiun dậy.
- Thanh….Phong…. – Giọng cô Ngân vang lên và cây thước được giáng xuống lỗ tai của cậu ta, cậu ta chợt tỉnh giấc, xoa xoa bên tai của mình:
- Cái gì vậy trời, cho tao ngủ xíu coi! – Giọng nói còn đang ngái ngủ của cậu ta khiến cô Ngân tức giận mà cứ véo tai cậu ta liên tục.
Cả lớp cười ồ lên khi Thanh Phong dám nói chuyện với cô màxưng mày –tao, xem ra phen này cậu ấy chết với cô Ngân rồi.
- Tao kêu để tao ng….
Câu nói của Thanh Phong chưa phát ra hết thì đôi mắt của cậu ta đã to hơn cả khuôn mặt khi phát hiện cô Ngân đang đứng trước mặt mình.
- Cô….. chuyện gì….vậy…ạ…
Cô Ngân gõ gõ cây thước xuống bàn, chậm rãi hỏi:
- Thưa thiếu gia nhà họ Phan, hôm qua cóphải anh và cậu Namđây gặp Hà Vy ngoài đường phải không ạ?
Câu nói của cô Ngân rất…nhẹ nhàng khiếncả lớp lần 2 vị thiếu gia đây lạnh run người, Thanh Phong lúc này mới kịp dụi dụi mắt, cậu ta ngơ ngác nhìn cô Ngân, cả lớp, và cả thằng em trai yêu quý đangnhìn mình không chớp mắt.
- Dạ, Hà Vy nào ạ? Emđâu…Á Á
Thanh Phong chưa kịp nói hết câu đã la oai oái, thì ra thằng em quỷ quái đang đạp vào chân mình, chưa kịp hoàn hồn thì Thanh Nam đã lêntiếng:
- Hà Vy hôm qua em đưa về nhà đó, có gặp anh ở nhà ấy, anh nhớ không?
Nhỏ Huyền Trân tức giận đến sôi người, nó đứng phắt dậy, tức giận:
- Hà Vy, thì ra hôm qua cậu đến nhà của 2 người con trai à?
- Trời ơi, sao lại có thể?
- Nó bị khùng hay gì vậy?
- ….
- ……
Và hàng loạt những từ ngữ khó nghe nhất mà tôi được nghe từ mấy đứa bạn mà tôi đã từng xem họ là bạn. Tự nhiên tôi cảm thấy buồn và khó chịu kinh khủng, chỉ muốn khóc mà thôi.
- Bạn nói vậy là sao? Hà Vy bị xỉu, có biết trời trăng mây nước gì đâu mà trách bạn ấy?
Giọng nói lạnh lùng của Thanh Nam phát ra đủ để khiến cả lớpim bặt, cậu ấy rất tứcgiận nhưng không bao giờ biểu lộ ra ngoài. Nhưng chẳng biết sao tôi lại nhận ra điều đó. Thanh Nam à, cám ơn cậu, nhờ cậu mà tôi…bị bọn bạn ghét đến mức như thế này!
Tiếng chuông báo hiệu đã hết 15 phút đầu giờ, cả lớp được dịp tiếp tục ồn ào, côNgân liên tục gõ cây thước xuống bàn để lớp trật tự, nhưng cũng dư thừa mà thôi.
- Thôi được – Cô Ngân lấy hết sức lực của mình, hét lớn – Chuyện của Hà Vy xem như có lý do chính đáng, xem nhưđã giải quyết xong chuyện này. Lớp trưởng, giữ lớp trật tự!
Nói rồi cô Ngân bướcvội ra, chắc vì cô sợ nếu tiếp tục ở lại chắc bị tụi nó hành hạ cho đến chết!
Khi cô vừa bước ra thì cũng là lúc tôi ngồi phịch xuống, khóc ngon lành..
Anh Thư ngồi kế bên,hốt hoảng khi thấy tôi nước mắt ngắn dài, nó đành kiên nhẫn mà dỗ dành:
- Thôi, qua rồi, cô không truy cứu chuyện này nữa, màylàm gì mà khóc vậy?
- Tao…tao…buồn quá,tụi nó…không xem tao….là bạn….
- Thôi, thôi, có tao là bạn của mày là được rồi…. nín đi mà….
CHAP 4: ĐỜI…..
Tôi không cầm lòng được khóc nấc lên. Tôi còn nhớ như in mới bài kiểm tra tuần trước thôi mà, tụi nó còn dịu dọng nói rằng “Hà Vy nè, trước giờ tụi mình cógì hiểu lầm thì bạn bỏ qua cho tụi mình he”, cũng chính vì thế mà tôi mềm lòngchỉ tụi nó tuốt tuồn tuột bài kiểm tra môn Toán của tôi. Thật không ngờ, đến ngày hôm nay tụi nó lại có thể xúc phạm tôi đến như vậy. Tôi không cam tâm, thật sự tôi không cam tâm một chút nào hết. Chỉ suy nghĩ đến đó thôi, tôi không chịu được khóc nấc lên. Anh Thư thấy tôi như vậy nó càng hoảng:
- Thôi mà, mày mít ướt quá đi. Làm như thế thì có anh nào mà thèm quen chứ?
Nó cố tình nói giọng hóm hỉnh nhất có thểkhiến tôi không thể không bật cười. Thật,trên đời này chỉ có nhỏ Anh Thư hiểu tôinhất mà thôi T_T
Suốt cả buổi học tôi chỉ nghe được ThanhNam nói bấy nhiêu thôi. Ngay cả giờ ra chơi cũng vậy, mặc cho cả lớp ồn ào náo nhiệt, mặc cho đám bạn nhao nhao rủ cậu ấy chơi hết trò này đến trò kia, cậu ấy cứ lầm lầm lũi lũi với mấy quyển sách bài tập. Thật khác vớiông anh sinh đôi của cậu ấy, trống mới điểm ra chơi thì chỉ trong vòng 5 phút sau, tôi đã thấy Thanh Phong đang bịbao vây bởi đám nữ sinh trong lớp. Trongtrường hợp này thật may mắn khi Anh Thư đang bận với công tác văn nghệ trên văn phòng (Anh Thư là lớp phó văn nghệ của lớp tôi mà),nếu không thì Thanh Phong hết đời với nhỏ bạn của tôi rồi. Hà hà, số cậu còn may đấy @_@
Suốt cả giờ ra chơi, tôi cứ nhìn Thanh Nam không chớp mắt, thật ra trừ tính cách của họ ra thì không có một điểm khác biệt nào giữa hai anh em. Nhìn cậuấy tôi chợt nhớ lại lần đầu tiên khi gặp cậu ấy. Ấn tượng đầutiên của cậu ấy đối với tôi là một con người lạnh lùng vô cảm, một con người ngạo mạn khó ưa. Nhưng tại sao ngày hôm nay, cậu ấy lại có thể đứng ra giải vây cho tôi? Thật ra cậu ấy là như thế nào? (chỉ có trời mới biết ^.^)
Bỗng tôi phát hiện nhỏ Huyền Trân đangbàn tán gì với đám bạn của nó, rồi chỉ trỏ về phía Thanh Nam và tôi. Tôi chẳng nghe được gì ngoài tiếng cười khúc khích của tụi nó, tôi biết chắc rằng, tụi nó không cóý gì tốt. Nhưng thôi, tôi cũng chẳng hề quan tâm tụi nó suy nghĩ và bàn tán chuyện gì, có liên quan đến tôi hay không, tôi không hề bận tâm, chỉ cần mình sống tốt với chính mình là được.
Nhưng….tôi sẽ chẳnghề quan tâm đến tụi nó khi tụi nó cứ đứng yên đó mà chỉ trỏ. Tụi nó đang tiến dần về phía tôi đang ngồi, bộ mặt không thân thiện gì cho mấy. Trời ơi, tim tôi đang đập thình thịch đây này $_$
Một cây viết trên bàntôi bỗng dưng rơi tự do xuống đất. À không phải rơi tự do,mà do có một lực nào đó muốn nó rơi xuống. Chủ nhân của đôi tay đó đang ngồi chiễm chệ trân bàn tôi, vẻ mặt kênh kiệukhông ai bằng. Tôi nhắm mắt, trong trường hợp như thế này phải nhịn, nhịn và nhịn (không nhịn thì biết làm gì bây giờ?), tôi không còn để ý những người đang xuất hiện trướcmặt tôi ngay bây giờ,tôi chỉ biết lặng lẽ cúi xuống lượm cây viết vô tội đã bị tụi nó quăng xuống đất, nhưng đôi tay tôi chưa kịp chạm đến cây viết (chỉ còn 5 mm) thì đã bị một đôi giày đè bẹp nó. Tôi bất lực ngước lênthì bắt gặp ánh mắt khinh bỉ của Huyền Trân cùng tụi bạn ném cho tôi. Huyền Trân cười kênh kiệu:
- Thế nào? Nghe nói mày đi chung với haihoàng tử trường mình mà? Sao trong lúc này chẳng có ai bênh vực mày thế?
- Xấu như nó thì làm gì có vé đi chung với hoàng tử băng giá của tao chứ? Rõ là bịa đặt, nói, mày đã cho Thanh Nam ăn cái gì mà cậu ấy bênh vực mày đến thế?
- Đúng rồi, nói đi!!!!!!!
- Đũa mốc mà chòi mâm son hả mậy???
- Có mà về soi gươnglại xem mình đẹp nghiêng nước đổ thùng như thế nào mà bày đặt!
Rồi cả đám xúm nhau cười ha hả, tôi không biết phải làm gì ngoài nước mắt ngắn dài. Tôi lại khócrồi, không biết sao trong những trướng hợp như thế này tôi không biết phải làm gì hết, tâm trạng rối bời. Tại sao vậy? Tại sao tụi nó có thể làmtôi nhục nhã đến nhưthế?
Tôi… tôi có làm gì tụinó đâu?
- Khóc đi cưng, cứ khóc đi, khóc cho đến chừng nào anh Nam với anh Phong đến dỗ dành mày đi há. Tao cho mày hay, mày mà dám có ý đồ bén xén với anh em nhà họ Phan, tao sẽ cho mày tơi bời!
Nhỏ Huyền Trân lên giọng thách thức. Còn tôi, không biết làm gì ngoài im lặng và khóc, tôi chỉ có thể nhu nhược như thế thôi. Tụi nó xúm nhau cười ha hả rồi bỏ đi, tôi lặng lẽ lau nước mắt và nhặt cây viết dính đầy cát do tụi nó dẫm lên khinãy. Tôi lại khóc, tự thấy bản thân xấu hổkhi bị sỉ nhục đến thế…Kệ, tụi nó muốn làm gì thì làm, chỉ cần mình nhịn thì mọi chuyện sẽ qua thôi… tôi cố gắng an ủi mình dù nước mắtcứ rơi giàn dụa….
- Này, mày làm gì màlại khóc thế? – Anh Thư vừa bước vào lớp đã thấy tôi nước mắt tèm lem, nó hốt hoảng hỏi.
- Không! Không có gì!!!!!!!! – Tôi vội vã lau những giọt nước mắt còn sót lại của mình, cố gắng phân bua.
- Mày nói dốc, có phải tụi nó lại làm gì mày không?
- Không, tao nói là không mà – Tôi vội vã phân bua, thật sự tôi không muốn làm lớn chuyện này.
Anh Thư nhìn tôi đầy nghi hoặc, nhưng khithấy tôi cố cười (gượng) với nó, nó mới chịu để yên không hỏi nữa. Bỗng nó quay sang tôi, cười tít mắt:
- Nói mày nghe, sắp đến 20-11 rồi, lớp mình sẽ có 2 tiết mục văn nghệ do taochỉ định – Nói đến đây mắt nhỏ Anh Thưsáng rực hẳn lên.
- Ờ, rồi sao? – Tôi lười biếng không nhìn nó mà dán mắt vào mấy bài tập nâng cao.
- Sẽ có 1 tiết mục hátsong ca và một tiết mục ca múa – Nó tiếp tục khoe
- Ờ, rồi sao? - Tôi mệtmỏi lặp lại lời nói ban nãy. Thật ra tôi không hề có hứng thú gì với mấy chuyện này, vốn dĩ tôi không hề quan tâm, cũng chẳng muốn xem lớp mình biểu diễn. Điển hình là hồi năm ngoái, khitiết mục lớp tôi vừa kết thúc thì tiếng vỗ tay rầm rộ vang lên, tự dưng tôi thấy….tủithân cho mình quá! Vì vậy, năm nay dù có năn nỉ ỉ oi, tôi cũng không đi xem đâu, tôi không muốn mình bị tủi thân… tập 2 nữa! :((
- Mày đúng là vô vị - Anh Thư nguýt dài – Tao dự định rằng tiếtmục song ca và múa đều sẽ có sự góp mặtcủa hai hoàng tử lớp mình – Nói xong nó quay xuống nhìn Thanh Nam đang cặm cụi trong đống sách vở - Ôi, anh ấy dễ thương quá đi mất!
Tôi vốn dĩ không hề quan tâm đến phong trào văn nghệ của lớp, nhưng khi nghe nhắc đến hai chàng hoàng tử, tôi chợt giật bắn mình:
- Gì á?
- Gì là gì? Mày chịu nghe rồi à?
- Không..không phải…. Mà… biết 2 người đó có biết ca với múa gì không màchọn bừa vậy cô nương?
Tôi lúng túng hỏi bừa, mà cũng đúng, hai người đó mới gianhập vào lớp tôi mà, có ai biết được như thế nào đâu mà chọnbừa thế? Mà có biết, hai người họ có chịu hay không? Ây za, tôihiểu rồi, vì Anh Thư sẽ là tay múa chính nên muốn mình được múa chung với 2 chàng hoàng tử đó mà. Đúng là con bạn mình mê trai hết biếtT_T
Lên Đầu Trang
TRANG 3
Designed By Duy Tiên
© 2014 HaiHauBay.Tk
U-ONC-STAT
DMCA.com