Xuống Cuối Trang
CHAP 36: TIN DỮ
Hà Vy ơi Hà Vy, mày sao thế này? Mày có biết mày đang làm gì không? Mày có biết mày đã bỏ qua hạnh phúc ngắn ngủi của nàng lọ lem hay không? Rốt cuộc mày đang suy nghĩ cái gì đây?
Tôi cứ chạy, mải miết chạy như một người điên, không cần biết trời đã tối đến mức độ nào, cũng không quan tâm mọi người ngoài đường nhìn tôi ra sao. Tôi hận Thanh Phong, hận đến nỗi chỉ muốn xé xác cái con người ấy ra thành trăm mảnh, tận sâu trong lòng tôi không hề muốn Thanh Phong bỏ rơi tôi giữa chừng như thế. Lúc cảm thấy chiếc xe của Thanh Phong biến mất hoàn toàn, tôi như hoảng sợ thật sự, cảm giác như thiếu hụt một cái gì đó khiến trong người cứ khó chịu và chỉ muốn khóc mà thôi. Đứng trước Thanh Nam, tôi không giữ được bình tĩnh. Có phải vì tôi không biết phải phản ứng như thế nào hay vì tôi cảm thấy sợ sệt, sợ sệt vì mình đxa mất đi một thứ gì đó rất đỗi quan trọng với mình?
Chạy mãi, chạy mãi cho đến khi tôi cảm thấy mình không còn sức lực để chạy tiếp nữa. tôi ngồi bệt xuống một góc tường và khóc ngon lành.
- Nè bé, làm gì mà khóc vậy cưng? Đi chơi với tụi anh đảm bảo em sẽ vui liền!
Một đám thanh niên từ đâu lù lù xuất hiện. Tên cầm đầu nhìn tôi rồi buông ra một câu như thế, trên môi nở một nụ cười ranh mãnh không ai bằng. Tôi hoảng sợ cố đứng dậy và lấy hết sức lực của mình để chạy khỏi cái nơi quỷ quái này thì bọn họ đã kịp chặn đường tôi lại. Tên cầm đầu đưa bàn tay ghê gớm lên mặt tôi khiến tôi suýt chút nữa thì nôn mửa. - Chạy đi đâu vậy cưng? Anh cho cưng hay, ở đây chả có ma nào mà cứu cưng đâu, ngoan ngoãn mà chiều tụi anh, rồi tụi anh sẽ thưởng cho!
- Mấy người…định làm gì? - Tôi sợ hãi lắp bắp.
- Muốn gì hả? Ha ha! Cưng khờ quá! Cưng cứ ở yên đấy, lát nữa sẽ biết thôi!
Nói rồi tụi nó nhìn nhau cười ha hả. Tôi sợ hãi thu mình vào một góc tường. Lồng ngực như muốn nổ tung ra.
Tên cầm đầu chơt đưa cái mặt ghê tởm vào gần tôi, rồi bàn tay ghê gớm ấy không ngừng sờ soạng tôi. Tôi sợ hãi khóc cố gắng thoát khỏi bọn họ, nhưng một người ốm yếu như tôi thì làm sao có thể đấu lại bọn người cao lớn kia. Tôi cố vùng vẫy nhưng cũng vô dụng. Bọn họ mạnh quá. Chợt thấy cái cổ của tên cầm đầu đưa lên gần miệng tôi. Tôi cố đánh liều mà cắn thật mạnh. Hắn bị tôi cắn một cái thật đau nên mất thăng bằng mà buông tôi ra, tôi cố lấy hết sức lực chạy ra khỏi chỗ đó. Mấy tên kia thấy thằng anh mình rên hư hử nên xúm lại xem, thừa lúc ấy tôi vùng chạy đi, nhưng thật không ngờ bọn họ không chịu tha cho tôi. Một thằng trong đám đã bắt được tôi lại và giễu cợt:
- Định chạy hả cưng? Đừng mơ nha!
Tên cầm đầu vừa xoa xoa chỗ bị tôi cắn, vừa nhìn tôi đầy căm hận:
- Mẹ kiếp! Con này láo!
Nói rồi hắn thẳng tay táng tôi một cái đau điếng. Tôi cắn răn để không bật lên tiếng khóc nhưng nước mắt cứ ứa ra. Nỗi sợ hãi bao trùm lấy tôi. Tôi không còn biết mình nên làm gì vào lúc này nữa. Tôi bất lực mà khóc tức tưởi:
- Xin mấy anh tha cho tôi…. tôi…tôi… sẽ đưa tiền cho mấy anh, tôi xin đó…
- Má! Tao cho mày hay, tao không cần tiền! Tụi bây, xử nó cho tao!!!
- Dạ! Đại ca!
Nói rồi bọn họ xúm lại gần tôi, cười nham nhở chuẩn bị thực hiện mưu đồ của mình. Tôi sợ hãi càng lúc càng khóc to hơn. Cố luồn lách khỏi những gương mặt khinh tởm đó nhưng bọn họ đông quá, tôi không tài nào tránh được. Trong lúc sợ hãi và bất lực, tôi lẩm bẩm:
- Thanh Phong… Thanh Phong… cứu tôi với… Thanh Phong…
- Mày cứ việc kêu đi, sẽ không có thằng nào cứu mày đâu! Ha ha ha
Tôi tuyệt vọng, khóc nức nở…
- Ai nói với tụi mày là không có????
Một thanh niên dáng dong dỏng cao xuất hiện, hất hàm nhìn tụi côn đồ kia. Tôi lờ mờ chưa kịp định hình chuyện gì đang xảy ra thì tôi nghe..
… bộp…bộp…
Chưa đây 1 phút, người con trai ấy đã hạ gục một lúc 6, 7 tên lưu manh côn đồ kia. Tôi sợ hãi không dám nghĩ lại chuyện hồi nãy. Nỗi sợ hãi và bất lực bao quanh lấy tôi, và tôi cứ ngồi đấy, khóc ngon lành.
Người thanh niên ấy đến gần chỗ tôi, lo lắng hỏi:
- Vịt con xấu xí, có sao không? Này…này…tỉnh lại đi…
Tôi không định hình được chuyện gì nữa. Tôi đã ngất đi trên bờ vai vững chắc của người thanh niên đó.
**
Trời sáng bừng hẳn. tia nắng chiếu qua cửa sổ và tiếng chim hót trên cao đã đánh thức tôi dậy
Lờ mờ mở mắt, tôi ngơ ngác nhìn xung quanh. Nơi đây là đâu? Sao toàn màu trắng là trắng thế kia? Đầu óc tôi mới tỉnh táo đã hiện lên những hình ảnh đáng sợ của ngày hôm qua. Tôi sợ hãi cố thu mình vào một góc để không ai có thể đến gần. Nghĩ đến gương mặt đáng sợ ấy, nụ cười ranh mãnh ấy, bàn tay ghê tởm ấy… tôi bất lực mà khóc nấc lên.
- Vịt con xấu xí, chưa gì đã mít ướt rồi à?
Thanh Phong lờ mờ xuất hiện trước mặt tôi. Không phải là mơ, Thanh Phong không bỏ rơi tôi. Thanh Phong vẫn xuất hiện trước mặt tôi đấy thôi.
- Thanh Phong… là cậu.. phải cậu không? - Tôi cố gắng khẳng định lại những gì mình vừa thấy là sự thật.
- Không nhìn nhầm tôi là Thanh Nam nữa à? - Thanh Phong cười trêu tôi.
Tôi không biết làm gì, lại khóc nấc lên:
- Thanh Phong… cậu ác lắm, cậu bỏ tôi một mình… cậu ác lắm…. cậu không nghĩ đến cảm giác của tôi… cậu muốn quăng tôi cho ai thì quăng à?... cậu xem tôi là gì chứ???
- Vịt con, cậu làm sao thế? - Thanh Phong tiến lại gần tôi, lo lắng hỏi.
- Tôi không cần cậu quan tâm, cậu ác lắm, tôi ghét cậu, tôi ghét Thanh Phong, tôi hận Thanh Phong đến suốt đời…
Tôi cứ thế, khóc ngon lành…
- Hà Vy, bình tĩnh nào, nói cho tôi nghe, cậu sao thế? - Thanh Phong bấu chặt hai vai tôi. tỏ vẻ vô cùng lo lắng.
- Cậu đi ra ngoài đi, tôi ghét cậu, tôi không muốn thấy mặt cậu! - Tôi nói gần như hét lên.
- Hà Vy….
- Cậu đi đi!!!!!! - Tôi hét lớn.
Thanh Phong đứng ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sau 2 phút ngây ngô, Thanh Phong cũng từ từ bước ra khỏi phòng. Tôi bất lực ngồi đấy. Cứ khóc sướt mướt…
Tôi không biết mình suy nghĩ gì, cũng không biết mình nên làm gì tiếp theo.
**
Tôi mệt mỏi ra khỏi phòng bệnh, chỉ để tìm Thanh Phong.
- Này! Làm gì mà mạnh tay thế!
Thanh Phong xoa xoa lưng. Thì ra hồi nãy tôi dùng hết sức để đẩy cánh cửa phòng bệnh ra mà tôi không hề biết rằng, Thanh Phong đang ngồi bên ngoài.
- Là cậu à? Cái tật ngủ ngoài cửa không bỏ được à? - Tôi làu bàu.
- Tôi không ngủ đây thì làm sao mà trông cậu được chứ? - Thanh Phong cố biện minh cho hành động của mình.
- Tôi có phải con nít đâu mà trông? - Tôi lại được dịp bức xúc với tên Thanh Phong này.
- Cậu không phải con nít, nhưng lúc nào cũng khiến tôi lo lắng! Haizzzzzz
Thanh Phong kéo một hơi thật dài rồi đứng ngoắt dậy, nhìn tôi đang ngơ ngác rồi ôn tồn nói:
- Cậu đó, phản ứng chậm chạp, nếu hôm qua tôi không xuất hiện kịp thời thì cậu tiêu rồi!
Thì ra, người hôm qua cứu tôi, là Thanh Phong.
Tôi nhìn Thanh Phong với thái độ không phải nhìn một người mà mình mang ơn, mà xem là kẻ thù thì đúng hơn. Nói trắng ra, chuyện tối hôm qua đến giờ, tôi vẫn chưa nguôi cơn giận. Tôi thẳng thừng mà đẩy Thanh Phong qua một bên rồi ngoe nguẩy đi.
- Đi đâu đấy? - Thanh Phong hỏi với theo.
- Về nhà! - Tôi không thèm quay đầu lại và đáp.
- Sao lại gấp gáp như thế?
- Kệ tôi!
Thanh Phong thấy tôi vùng vằng như vậy, ngơ ngác không hiểu gì nhưng cũng chạy theo tôi.
- Xấu xí! Sao gấp thế?
- Chiều nay còn phải học, cậu quên rồi à? - Tôi rất không kiên nhẫn mà giải thích cho đầu heo Thanh Phong ấy hiểu.
- Hà hà, cậu vẫn còn nhớ chiều nay có tiết học à? Xem ra đầu óc cậu còn minh mẫn ấy nhỉ?
Tôi trừng mắt với Thanh Phong rồi bỏ đi không nói lời nào. Thanh Phong, Thanh Phong, chỉ giỏi cái trêu đùa Hà Vy tôi mà thôi! Thấy tôi hiền rồi cứ muốn bắt nạt đây này!
- Vịt con xấu xí! - Thanh Phong chạy theo tôi.
- Gì? - Tôi hỏi trống không.
- Cậu….giận tôi à? - Giọng Thanh Phong trùng xuống.
- Này! - Tôi quay ngoắt qua nhìn cái con người ngô nghê ngốc nghếch ấy, thật không còn ai ngốc hơn cậu ta - Tôi nói cậu nghe nhé, tôi không có dư hơi mà giận người dưng!
Thanh Phong chợt im lặng. Tôi cũng không thèm để ý làm gì. Tôi cứ thế vô tư bước đi và Thanh Phong cứ lẳng lặng theo sau tôi. Sao cậu ấy không nói gì hết? Tôi thắc mắc, rất rất thắc mắc, nhưng không dám hỏi. Căn bản vì tôi không biết nên hỏi cái gì, không biết bản thân mình mong đợi câu gì từ cậu ấy.
**
Chiều, tôi uể oải xách cặp vào lớp. Mệt mỏi như không muốn học. Suốt cả buổi học, đầu óc tôi cứ để nơi góc lớp, chỗ hai vị thiếu gia ấy ngồi. Chẳng biết sao khi nghĩ đến chuyện đêm hôm qua, tim tôi lại đập nhanh hơn tần suất bình thường của nó, cảm giác mặt mình như nóng bừng lên. Đó không phải là mơ, không phải là mơ, có phải vậy không?
Thanh Nam vẫn lạnh lùng bên đống bài tập. Suốt ngày hôm nay không thèm ngẩng đầu lên lấy một cái trừ phi có lúc giáo viên bước vào, cậu ấy mới bất đắc dĩ mà đứng lên chào cô thôi. Thanh Phong chiều nay cũng thay đổi đột ngột, ít nói hơn, ít cười hơn, cũng ít …chọc gái hơn. Tôi nén tiếng thở dài. Anh Thư quay sang tôi, đôi mắt buồn đến nỗi không còn gì buồn hơn:
- Hà Vy ơi, tao….muốn khóc…
- Mày…mày sao vậy?? - Tôi lo lắng hỏi Anh Thư.
- Lớp mình sẽ bị tách ra đấy! Mày chưa nghe tin ấy à? - Anh Thư buồn bã nói.
- Có…có..có… chuyện đó sao? - Tôi dường như không tin những gì mình vừa nghe, cố hỏi lại cho chắc chắn.
- Ừ, lớp mình hiện tại có 50 người, nhưng theo quy định mới của nhà trường, một lớp chỉ được tối đa 30 người thôi.
- Hả?
Tôi suýt muốn hét lớn. tại sao lại có chuyện đó chứ? Tôi ngơ ngác trong vài giây rồi cố lấy lại bình tĩnh, khuyên nhủ Anh Thư:
- Thôi thôi có gì đâu, mày sẽ không bị tách khỏi lớp chọn đâu!
- Tao không buồn vì chuyện đó!
- Thế..là vì chuyện gì? - Tôi ngây ngô.
- Còn một tin động trời hơn, hôm nay là buổi học cuối của Thanh Phong và Thanh Nam trong lớp 10A2 này..… - Anh Thư buồn bã.
- Chu…chuy…chuyện….này…là…sao? - Tôi lắp bắp hỏi.
- Hai người họ, sắp đi du học rồi…
- HẢ????????????????????
Tôi la toáng lên khiến cả lớp nhìn tôi như nhìn một vật thể lạ từ trên trời rơi xuống.
- Mày chưa nghe sao? - Anh Thư nhìn tôi tỏ vẻ không hiểu - Cả lớp ai cũng biết chuyện này, mày vẫn chưa biết à?
CHAP 37: CHỌN AI?
Một chiều hè nắng nhẹ, có 3 cái bóng sải bước đi song song với nhau. Tôi đi chính giữa còn anh em nhà họ Phan đi hai bên. Trông cứ như chữ M ấy nhỉ? Tôi cứ thế, lặng lẽ đi, không nói được lời nào, cũng không biết mình sẽ nói gì ngay lúc này. Những tia nắng hiếm hoi vào ban chiều chiếu thẳng vào 3 chúng tôi tạo nên những cái bóng màu đen quen thuộc. Thanh Nam và Thanh Phong đã hẹn tôi ra đây sau chiều tan học, ấy thế mà cho đến tận 10 phút đi chung chẳng ai nói với ai lời nào. Thanh Nam thường ngày đã ít nói nhưng hôm nay còn ít nói hơn. Thanh Phong chẳng còn tươi cười như thường ngày nữa, không trêu tôi cũng không bắt nạt tôi như thường ngày. Tôi khẽ nén tiếng thở dài rồi lén nhìn qua phía bên trái, nét mặt Thanh Nam ẩn hiện sau nắng chiều khiến cậu ấy lúc này đẹp hơn bao giờ hết, dáng người dong dỏng cao cùng mái tóc hạt dẻ làm tôn lên gương mặt đẹp lạnh lùng giết người ấy. Lén nhìn qua bên trái, Thanh Phong – một bản sao của Thanh Nam. Quái! Hôm nay anh em nhà họ giống nhau như đúc, nếu không có sự khác biệt về mái tóc của họ, tôi sẽ bị nhầm lẫn Thanh Nam với Thanh Phong mất.
Đến một công viên, Thanh Phong quay ngoắt người qua nhìn tôi rồi nhẹ nhàng nói:
- Vịt con xấu xí, nói thật cho tôi biết một chuyện được không?
- Là chuyện gì? – Tôi hồi hộp nhìn Thanh Phong.
- Cậu đã từng nói với tôi là cậu thích Thanh Nam đúng không?
Tôi như chết đứng trước mặt Thanh Nam. Tôi xấu hổ đến mức không dám nhìn cậu ấy.
- Nói mau! – Thanh Phong lại ra lệnh.
Tôi sợ hãi gật đầu.
- Vậy tại sao hôm qua lại bỏ về như thế? Nếu tôi không kịp thời giải cứu thì cậu đã nguy to. – Thanh Phong tiếp tục chất vấn tôi.
- Thế tại sao hôm qua cậu lại bỏ về như thế? – Tôi bực tức hỏi lại, rõ ràng hôm qua Thanh Phong bỏ về trước cơ mà.
- Chẳng phải cậu nói rằng tôi chẳng làm được việc gì tốt cho người khác sao? Hôm qua tôi đã làm đấy thôi! – Thanh Phong gân cổ cãi lại.
- Cậu…..
Tôi bức xúc, rất bức xúc. Thanh Phong, Thanh phong làm vậy là tốt cho tôi? Tôi không hiểu, thật sự không hiểu.
- Hôm nay đã là ngày cuối rồi – Thanh Nam ngắt lời hai tôi – Tôi muốn nói chuyện riêng với Hà Vy!
Thanh Nam lạnh lùng nói rồi ngồi ngay xuống ghế. Tôi ngơ ngác nhìn Thanh Phong như cầu cứu nhưng chả biết sao hôm nay Thanh Phong lại nghe lời người khác đến thế, cậu ấy mặc kệ cái nhìn cầu cứu của tôi, rất biết điều với Thanh Nam mà nói:
- Tôi đi mua nước!
Nói rồi Thanh Phong lặng lẽ bước đi. Nhìn theo cái bóng dáng cao cao ấy khuất xa tầm mắt mình, tôi thầm mỉm cười. Chả biết tôi vui vì điều gì nữa, hay là vì hôm nay Thanh Phong không quát nạt tôi khiến tâm trạng tôi vui như chưa từng được vui?
- Hà Vy! – Thanh Nam kéo tầm mắt tôi ra khỏi Thanh Phong.
- Gì?
- Ngày mai tôi và Thanh Phong sẽ qua Mỹ du học – Thanh Nam chậm rãi nói.
- Tôi….tôi đã biết rồi – Tôi lí nhí.
- Vậy, ngày hôm nay, cậu có thể nói thật cho tôi biết một chuyện được không?
- À..ờ…cậu nói đi – Tôi hồi hộp nhìn Thanh Nam.
- Giữa tôi và Thanh Phong, cậu chọn ai?
- Ách!
Tôi hoảng hồn trước câu hỏi của Thanh Nam. Nhìn nét mặt cậu ấy, đủ hiểu Thanh Nam không nói đùa, cậu ấy đang rất nghiêm túc mà hỏi tôi. Tôi thật sự không hiểu, Thanh Nam, tại sao lại thích tôi? Tại sao lại có sự việc tối hôm qua? Tại sao tôi lại vội vàng bỏ đi khi chưa cho cậu ấy câu trả lời. Tôi nén tiếng thở dài, cố lấy lại bình tĩnh mà nói:
- Sao cậu lại hỏi như vậy?
- Chẳng lẽ, cậu nghĩ tối qua tôi đang đùa với cậu sao?
- Chính xác! – Tôi rất thẳng thắn mà trả lời.
- Hà Vy! Cậu thấy tôi hay đùa với người khác sao? – Thanh Nam bực mình nhìn tôi.
- Tôi.. tôi không nghĩ vậy.. chỉ là… tôi không hiểu… - Tôi cố nuốt nước bọt – tại sao…cậu…cậu lại thích tôi..??
Thanh Nam nhìn nét mặt căng thẳng của tôi rôi chợt bật cười, nụ cười dưới nắng chiều thật đẹp. Tôi hồi hộp nhìn cậu ấy rồi tim đập bừng bừng.
- Ngốc à! Tôi không đùa với cậu! Tôi thích cậu, đấy là sự thật!
- Tôi... không hiểu – Tôi cố lấy bình tĩnh mà nói – Hạnh Như xinh đẹp hơn tôi gấp mười lần, dịu dàng hơn tôi gấp 10 lần…
- Và thủ đoạn hơn cậu gấp trăm lần! – Thanh Nam ngắt lời tôi.
Tôi ngơ ngác nhìn Thanh Nam tỏ vẻ không hiểu. Thanh Nam cũng không thèm giải thích. Cậu ấy nhìn tôi rồi chợt nói:
- Cậu là một cô gái rất đặc biệt Hà Vy à! Trước giờ mọi người luôn biết đến tôi là một con người lạnh lùng vô cảm, không quan tâm đến những thay đổi của cuộc sống và mọi người xung quanh. Từ khi gặp một cô gái ngoại hình không có gì nổi bật cứ một hai bắt tôi chở nạn nhân vào bệnh viện khi tôi vô tình gây tai nạn, lúc ấy tôi đã thay đổi thật sự. Cậu biết không? Chả có cô gái nào dám nạt nộ tôi như thế. Ban đầu tôi cứ ngỡ nạn nhân có quan hệ ruột thịt với cậu nên cậu mới lo lắng như vậy. Nhưng tôi thật không ngờ, với một người hoàn toàn xa lạ cậu có thể hết mình vì người ta như vậy, lại còn can đảm truyền máu trong khi mình không hề có xíu tiêu chẩn nào để cho máu người khác. Cậu có biết lúc ấy cậu may mắn lắm không? Nếu hôm ấy tôi không kịp bồi bổ cho cậu thì thật không biết cậu ra sao nữa. Bế cậu từ trên xe xuống mà tôi cứ ngỡ như mình đang bế một bịch bông gòn, nhẹ đến mức không thể tưởng tượng.
Thanh Nam chậm rãi nói, đầu óc tôi hiện lên một pha những hình ảnh của ngày hôm ấy. tôi chợt xấu hổ vì lúc ấy cứ nhìn Thanh Nam không chớp mắt. Không biết cậu ấy có nhận ra điều đó không nhỉ?
- Tuy cậu không xinh đẹp, không tài năng, cũng chẳng có chút hiền dịu gì, nhưng cậu có một tấm lòng nhân ái vì mọi người xung quanh. Cậu rất đặc biệt vì cậu đã thay đổi con người tôi đó cậu biết không?
- Gì? tôi… tôi đã làm gì? – Tôi còn đang hỗn loạn trong mớ suy nghĩ lung tung thì đầu óc lại càng rối thêm trước câu nói khó hiểu của Thanh Nam.
- Trời ạ! Cậu ngốc thế? – Thanh Nam không nhịn được phì cười – Thôi không nhắc chuyện này nữa, ngày mai tôi và Thanh Phong sẽ sang Mỹ, không biết khi nào sẽ quay về, hôm nay tôi đã nói hết những gì trong lòng tôi suy nghĩ, còn cậu, cậu nói đi, ấn tượng đầu tiên của cậu về tôi là gì?
- Cậu á! Là con người lạnh lùng ngạo mạn, bị đứt dây thần kinh cảm xúc lại tiết kiệm calo – Tôi vô tư, thành thật mà trả lời.
- Thật…vậy à? – Thanh Nam ngỡ ngàng.
- Đúng!
- Thế chả phải cậu nói rằng cậu thích tôi sao? – Thanh Nam khẽ cười.
- Ơ…ơ…có sao??
- Thế ai đã tỏ tình nhầm với Thanh Phong nhỉ? Cứ luôn miệng gọi Thanh Phong là Thanh Nam? – Thanh Nam trêu.
- Tôi…tôi…
Tôi lắp bắp không nói thành tiếng. Nói thật bây giờ tôi chỉ muốn kiếm chỗ nào đó để chui xuống thôi chứ tôi không còn mặt mũi nào để tiếp tục ở lại và nói chuyện với Thanh Nam nữa.
- Hà Vy! Cậu còn chưa cho tôi câu trả lời đó! – Thanh Nam mỉm cười nhắc nhở tôi, sao hôm nay cậu ấy cười nhiều quá vậy nhỉ?
- Câu trả lời gì cơ? – Tôi còn đang bị chi phối bỏi những lời nói của Thanh Nam nên nhất thời chưa phản ứng được.
- Cậu mau quên thế! Tôi hỏi… giữa tôi và Thanh Phong, cậu chọn ai?
- Còn có ý nghĩa gì khi ngày mai cả 2 người đều phải ra sân bay?
- Nếu cậu có 1 sự lựa chọn, thì người đó sẽ ở lại không đi nữa – Thanh Nam chậm rãi giải thich.
Tôi lặng người suy nghĩ. Thanh Phong, Thanh Nam… tôi biết phải làm sao đây? Hôm qua khi được Thanh Phong và Thanh Nam tỏ tình, tôi cứ ngỡ họ đang đùa giỡn với tôi. Nhưng mà… hôm nay cả hai đều rất nghiêm túc. Tôi hồi hộp không dám thở mạnh, cũng không dám nói gì, cứ im lặng trước sự chờ đợi của Thanh Nam.
Chọn ai và không chọn ai? Tôi biết phải làm sao? Đối với tôi, Thanh Nam như một vì sao sáng, một thần tượng mà tôi không thể với tới. Còn Thanh Phong là thằng bạn suốt ngày chỉ biết bắt nạt và trêu chọc tôi, nhưng lại rất nhiệt tình giúp đỡ tôi mỗi khi tôi gặp khó khăn. Mà hơn nữa, họ lại là anh em sinh đôi. Tôi không biết mình giải quyết như thế nào cho phải. Bởi vì, nếu bắt buộc phải chọn một người, thì người kia nhất định sẽ đau. Tôi không hề muốn chuyện đó xảy ra một chút nào, đơn giản vì cả 2…đều rất quan trọng với tôi.
Cũng vì một lý do, tôi không muốn phá vỡ cái tương lai tốt đẹp của hai người con trai kia. Đi du học sẽ mở ra một tươi lai đầy tươi sáng. Tôi không thể, không thể vì tôi mà một người trong số họ phải bỏ lỡ cơ hội của cuộc đời mình. Hít một hơi thật sâu, tôi hỏi Thanh Nam:
- Nếu tôi không chọn ai?
Thanh Nam im lặng trong vài giây, gương mặt không một chút cảm xúc, đôi môi khẽ mấp máy:
- Vậy thì…mọi chuyện sẽ không thay đổi, cả 2 sẽ cùng bay qua Mỹ!
- Khi nào ..các cậu về? – Tôi run run hỏi.
- 1 năm, 2 năm, 3 năm hoặc là sẽ không về nữa – Thanh Nam lạnh băng.
Ách! Trả lời cũng bằng thừa. trả lời như cậu ấy thì ai lại không nói được, cái tôi cần là một khoảng thời gian, một khoảng thời gian cụ thể để có thể gặp lại 2 người.
- Nó đùa với cậu thôi! – Thanh Phong từ đâu lù lù tới – Tụi này chỉ đi 2 năm, sau 2 năm sẽ quay về!
Thanh Phong đưa cho tôi một ly nước:
- Thế nào? Tụi này sẽ đi thật đấy!
Tôi im lặng, không trả lời. Vốn dĩ vì tôi không biết phải nói gì
CHAP 38:
Tối hôm ấy, tôi cứ trằn trọc không ngủ được. Hễ cứ nhắm mắt là hình ảnh của Thanh Phong và Thanh Nam cứ thay phiên nhau hiện lên trong đầu tôi. Chả biết kiếp trước tôi đã làm gì đắc tội với 2 người này mà giờ đây tôi bị ám ảnh đến như thế. Tôi cố nhắm nghiền mắt chỉ để mong mình được vào giấc ngủ nhanh hơn, nhưng cuộc đời trớ trêu thay khi hình ảnh Thanh Phong và Thanh Nam xách hành lý lên máy bay cứ ám ảnh trong tôi. Ngày mai họ đi rồi, thế là hết, hết những tháng ngày mơ mộng đã qua, hết những giấc mơ, những cảm xúc và cả những lần rung động đầu đời của tôi. Khẽ đưa ngón tay lên môi mình, tim tôi chợt đập nhanh hơn, hình ảnh môi Thanh Phong từ từ chạm dần vào đôi môi tôi, cảm giác môi chạm môi, cảm giác của một vòng tay ấm áp. Tôi khẽ mỉm cười, tạm biệt Thanh Nam, tạm biệt Thanh Phong, ngày mai tôi sẽ không tiễn họ, tôi không muốn mình lại mềm lòng mà không cho họ đi, tôi không muốn họ thấy một vịt con xấu xí như tôi lại bật khóc giữa chốn đông người như vậy. Hạnh phúc, tình yêu với tôi sao mong manh quá, dù tôi có muốn níu giữ nó ở lạ bên mình, nhưng cuộc sống không cho phép. Thực tế không hề có một tình yêu thật sự và hạnh phúc giữa Hoàng tử và Công chúa lọ lem, thực tế là như thế. Tôi mỉm cười nhẹ, đêm nay là đêm cuối, đêm cuối cùng tôi nghĩ về 2 người họ, là đêm cuối để tôi đem hết thời gian và tâm trí để lo lắng cho 2 người họ.
Reng…reng..reng…
Khi vừa chợp mắt tôi bỗng giật mình tỉnh giấc vì chuông điện thoại bất chợt reo. Tôi sợ hãi nhìn đồng hồ rồi co ro vào một góc, không dám nghe máy. Bây giờ đã là 2 giờ sáng, chỉ có…ma mới điện giờ này. Mẹ tôi đi thăm ngoại sáng giờ nên chỉ còn một mình tôi ở nhà. Tôi nín thở chờ cho đến khi chuông điện thoại không reo nữa. Chưa kịp hoàn hồn thì chuông điện thoại lại được dịp sử dụng hết volume của mình để tiếp tục reo, tôi quấn mền kín mít, sợ hãi và chậm rãi bước xuống.
Tay run run nghe máy, tôi sợ đến mức muốn quăng tai nghe sang một bên. Đầu dây bên kia tôi chỉ nghe tiếng gió thổi vì vù, tiếng ma kêu rùng rợn. Không cần suy nghĩ gì nữa, tôi la toáng lên:
- M…..A….A……..A…!!!!!!!!!!!!!
- Ma cái đầu cậu! – Giọng nói trong kia vang lên – Cái tật sợ ma đến giờ vẫn chưa bỏ được à?
- A….a…ai…v…v…â..ậy….
Tôi sợ hãi lắp bắp.
- Thanh Phong – Đầu dây bên kia nói gọn lỏn.
- À… là cậu à – Sau khi lấy lại được bình tĩnh, tôi thở phào nhẹ nhõm – Có gì không?
- À..không, cậu ngủ chưa?
Hắc hắc, bây giờ đã là 2 giờ sáng, không lẽ Thanh Phong chỉ hỏi câu ngớ ngẩn như thế?
- Có thấy nghe máy không mà còn hỏi? – Tôi lười biếng trả lời.
- Vậy à… vậy… ngủ ngon nhé!
- OH MY GOD!!! Đầu heo Thanh Phong kia, nửa đêm nửa hôm điện cho tôi chỉ nói bây nhiêu đó thôi hả? – Tôi nổi khùng.
- Dám nói tôi đầu heo à? – Thanh Phong giận dữ - Cậu mới là đầu heo đấy Vịt Con Xấu Xí!
- Cậu…..
Tôi tức đến nỗi không nói được gì.
- Mà thôi, cậu ngủ đi, sáng mai nhớ tiễn tôi đấy!
- Không! – Tôi giận dữ trả lời.
- Sao vậy?
- Tại không thích!
- Sao không thích?
- Tại không thích thì không thích!
- Cậu ngộ thật đây Hà Vy à! Chuyện gì cũng làm khác người!
- Kệ tôi!
- Có biết bao cô muốn tiễn tụi này mà không được, cậu được bổn thiếu gia mời nhiệt tình đến như vậy mà không đi! Đồ Vịt con không biết suy nghĩ!
- Kệ tía tôi! – Tôi thực sự nổi khùng.
- Ha ha ha ha – Thanh Phong cười ha hả trong điện thoại.
- Cười cái gì mà cười?
- Kê tôi!
- ………
- ………..
- ……..
Và thế, cuộc đấu võ mồm qua điện thoại đên 4h sáng vẫn chưa có điểm dừng. Tôi vẫn cố gắn bảo vệ quan điểm của mình rằng ngày mai sẽ không tiễn họ, nhưng Thanh Phong nào có để yên cho tôi, cậu ấy cứ nài nỉ bắt tôi phải đi. Và cũng chính vì sự bướng bỉnh của tôi cộng với sự cứng đầu của Thanh Phong thiếu gia dẫn đến hậu quả là suốt cả đêm tôi không nhắm mắt được.
- Thôi, cũng gần 5 giờ rồi, chuẩn bị đí, lát nữa nhớ ra sân bay tiễn tụi này nhá!
- Không! – Tôi vẫn kiên quyết bảo vệ quan điểm của mình.
- Cậu mà không đi là chết với tôi!
- Kê cậu chứ? Tôi đi ngủ đây. Mệt! - Tôi cúp máy cái rụp.
Lê lết mãi cũng lên đến giường. Tôi cứ ngồi đấy mà suy nghĩ. Nói thật tôi cảm thấy vui lắm, đến đêm cưới cùng Thanh Phong vẫn còn nhớ đến tôi. Nhưng.. tại sao cậu ấy lại điện ngay giờ đó? Hay là… cậu ấy cũng không ngủ được?
Tôi cố vắt hết chất xám còn sót lại của mình để suy nghĩ nhưng không tìm ra kết quả. Và thế là dòng suy nghĩ loanh quanh đã đưa tôi vào giấc ngủ lúc nào không hay.
CHAP 39: NGOẠI TRUYỆN1: THANH PHONG
Chiếc xe buýt dừng lại đột ngột, bác tài trên xe thì không bao giờ ngừng nghỉ cái miệng mỗi khi đến một trạm dừng nào đó, và trong trường hợp này, bác tài cũng dùng hết công suất của mình để lớn tiếng nói:
- Quận 1, ai về quận 1 thì xuống xe!
Một vài người xách vội hành lý rồi bước xuống, tiếng thì thầm bàn tán xôn xao, tiếng nói vội của những người chợ búa và nhiều nhiều nữa những âm thanh ồn ào tấp nập. Một chàng trai vẫn ung dung ngồi đó, đang mải mê theo điệu nhạc của chiếc headphone nên không quan tâm đến những gì xảy ra xung quanh, và cậu cũng không hề biết rằng trạm dừng mà cậu định xuống đã bị cậu bỏ lỡ.
Vô tình cậu ngẩng mặt lên và bắt gặp một cô bé gương mặt bầu bỉnh xinh xắn, ánh mắt đen láy, trong veo như ánh nắng ban mai, mái tóc buông xõa dài khiến ánh mắt cậu cứ muốn nhìn mãi không thôi. Cô bé đến trước mặt cậu, vui vẻ hỏi:
- Cậu là Thanh Phong?
Chàng trai ngước lên nhìn, vẻ mặt khó hiểu.
- Cậu có phải là Thanh Phong? – Cô gái kiên nhẫn lặp lại câu nói ban nãy.
- Hả?
- Tôi hỏi – Vừa nói cô gái vừa gỡ tai nghe trên tai cậu – Cậu có phải là Thanh Phong?
Cậu hơi bất ngờ trước hành động quá ư bạo gan của cô gái ấy, khẽ mỉm cười, cậu gật gật.
- Đúng, nhưng sau này đừng bạo như vậy nhé! Không có người con gái nào lại gờ tai nghe cho một người con trai chưa từng quen biết đâu.
- Nếu tôi không làm vậy – Cô gái mỉm cười, nụ cười đẹp như ánh ban mai – Cậu.. có bỏ ánh mắt của cậu nhìn tôi không?
Thanh Phong chợt đỏ mặt. Thì ra cô gái ấy tinh ý đến nỗi nhận ra ánh mắt vô duyên của cậu. Cậu không ngờ lại có một cô gái bạo gan và thông minh đến như thế. Cậu cứ muốn nhìn mãi gương mặt đó, nụ cười đó, ánh mắt đó, và cả giọng nói trong veo đó nữa. Cậu khẽ cười, nụ cười thật đẹp trên gương mặt đẹp như thiên sứ, mái tóc đen bóng che khuất đi một phần khuôn mặt:
- Sao cậu lại biết tôi?
- Con trai của tồng giám đốc tập đoàn Minh Phụng, tôi nói đúng chứ? – Cô gái cười đầy tự tin.
- Đúng, cậu là ai? Sao lại biết tôi nhỉ? – Thanh Phong không giấu được sự ngạc nhiên của minh.
- Con gái độc nhất của tập đoàn Nhật Long.
- Tập đoàn Nhật Long…tập đoàn Nhật Long… -
Thanh Phong liên tục nhắc đi nhắc lại cái tên ấy, vì cậu thấy nó…quen quen…
- À! Tôi nhớ rồi, có phải cậu là… Giang Hạnh Như?
Cô gái mỉm cười, khẽ gật đầu.
Thanh Phong cũng cười nhẹ, định hỏi thăm nhiều nhiều nữa nhưng chiếc xe buýt đã dừng lại, trạm dừng tiếp theo đã đến, bác tài liên tục thông báo rằng đã đến nơi cần đến. Cô gái mỉm cười với Thanh Phong:
- Tôi học trường Tân Lợi, nếu có duyên sẽ gặp lại!
Nhìn bóng dang mảnh mai dịu dang bước xuống xe. Thanh Phong chợt mỉm cười, Giang Hạnh Như, một cô gái rất đặc biệt.
Thanh Phong lấy trong cặp ra 1 chiếc điện thoại rồi bấm bấm nút:
- Mẹ ơi, con muốn chuyển trường!
Có phải định mệnh bắt đầu từ đây?
**
Ngày đầu bước vào trường mới, Thanh Phong cùng người em trai sinh đôi của cậu – Thanh Nam đã khiến không biết bao nhiêu nữ sinh phải…té ghế. Cả 2 người đều mang một nét đẹp như thiên sứ, dáng người cao như siêu mẫu. Trong khi Thanh Phong muốn mỏi cả miệng thì Thanh Nam cứ lầm lì không nói gì. Nhưng dù có thế nào đi nữa, hai người cũng đã nhanh chóng trở thành hotboy của trường và thu hút không biết bao nhiêu ánh mắt si tình của các em nữ sinh mơ mộng.
Sau một thời gian làm quen và cưa cẩm, cuối cùng Thanh Phong và Hạnh Như đã nhanh chóng trở thành 1 hot couple trong trường. Tuy rằng đa số nữ sinh trong trường đa phần không ai thích cặp đôi này, nhưng mọi người cũng phải công nhận, hai người ấy rất đẹp đôi.
Mọi chuyện tưởng chừng như tốt đẹp, tưởng chừng như hai người ấy sẽ hạnh phcus bên nhau mãi mãi, nhưng mọi chuyện bỗng dưng thay đổi 180 độ khi…
Một buổi dạ hội lớn diễn ra cho tất cả những nhà doanh nhân thành đạt. Buổi dạ hội mang quy mô tầm cỡ bởi vì khách mời toàn là những tai to mặt lớn trên thương trường. Đây là cơ hội và cũng là dịp để các thương nhân cùng nhau bàn bạc và trao đổi kinh nghiệm cũng như tạo cho nhau một mối quan hệ tốt đẹp và lâu dài. Tất nhiên sẽ có sự góp mặt của Dương Mỹ Lệ - Một nữ doanh nhân thành đạt nhất với vai trò là CEO (tổng giám đốc) của tập đoàn Minh Phụng và cũng không thể không kể đến ông Quốc Nam, chủ tịch tập đoàn Nhật Long, cũng là bên đối tác sắp hợp tác làm ăn lâu dài vơi Minh Phụng.
Quốc Nam và Mỹ Lệ đã từng là bạn rất rất thân của nhau khi còn là sinh viên Đại Học. cho đến khi vợ Quốc Nam mang bầu cũng là thời gian Mỹ Lệ cũng mang giọt máu của Phan gia, 2 người phụ nữ và hai bên gia đình đã quyết định làm xui gia với nhau. Trớ trêu thay, vợ Quốc Nam sinh con gái nhưng Mỹ Lệ lại sinh đôi, thế là cả hai bên gia đình quyết định sẽ chọn đứa đầu tiên của cặp sinh đôi – Phan Thanh Phong.
Câu chuyện ấy kéo dài cho đến tận ngày nay, Thanh Phong đã từng nghe mẹ mình nhắc đến cái tên tập đoàn Nhật Long và tiểu thư nhà họ Giang Hạnh Như nhưng cậu chưa từng gặp mặt, cho đến khi cậu tình cờ gặp được cô gái ấy, cậu đã biết mình đã tìm được hanh phúc cho bản thân, cho tương lai của mình.
Buổi dạ hội diễn ra long trọng. Thanh Phong và Thanh Nam lịch sự và phong độ tỏng bộ vest màu đen, còn Hạnh Như thì xinh đẹp và dịu dàng trong bộ váy màu hồng. Cả ba đều người nhìn lên khán đài, nơi mà mẹ cậu đang phát biếu, chia sẻ những kinh nghiệm vốn có trên thương trường. Rất có thể buổi dạ hội sẽ kết thúc tốt đẹp, rất có thể cả 3 người ở dưới này sẽ không xảy ra chuyện gì nếu như Mỹ Lệ không phát biểu một câu rằng, nếu có thể, sau này cô sẽ giao toàn quyền quản lý tập đoàn cho con trai thứ 2 của mình – Phan Thnah Nam.
Tuổi nhỏ non nớt chưa hiểu chuyện, cả cậu và em trai Thanh Nam của mình không lấy gì gọi là ngạc nhiên cho lắm, vẫn thản nhiên theo dõi mà không chú ý đến gương mặt Hnahj Như đang dần dần biến sắc. Không ai biết Hạnh Như đang suy nghĩ gì, và cung xkhoong ai nhận ra trong lòng cô gái xinh đẹp này suy nghĩ gì. Người ta chỉ biết rằng, ngay trong buổi tối ngày hôm đó, Hạnh Như đòi chia tay.
Định mệnh có lẽ đã kết thúc….
Nhưng, có thật sự kết thúc không khi sau ngày hôm đó, cô gái tên Hạnh Như lại chuyển sự quan tâm lo lắng cho em trai sinh đôi của cậu – Thanh Nam.
Ngay từ giờ phút đó… Thanh Phong đã khóc,…cậu đã khóc vì người con gái mà cậu đã dành hết yêu thương và lo lắng….
Cậu đã hiểu rằng, trên đời này sẽ không bao giờ có một tình yêu thật sự… không bao giờ…
Cậu đã hiểu rằng, cậu sẽ không thể nào tìm được một người yêu cậu hơn cả bản thân người đó… cũng không thể nào tìm được một người mà cậu yêu hơn cả bản thân mình…..
Điều đó… chỉ xuất hiện trong truyện cổ tích….
**
Thanh Phong giờ đây xuất hiện trong mắt mọi người là một Thanh Phong ngang tàng, hống hách, là một Thanh Phong sát gái không ai bằng. Cậu có thể cưa cẩm bất kỳ một cô gái xinh đẹp giỏi giang nào rồi cũng có thể không thương tình mà đá thẳng tay. Cậu là thê, cậu nổi tiếng toàn trường cũng là vì thế. Bởi vì tình yêu chân thật với cậu, vốn dĩ là một cái gì đó rất rất xa vời..
Cho đến một ngày khi cậu và em trai mình nhận được thông báo chuyển lớp, tức là chuyển sang lớp 10A2 bên cạnh. Cậu không hề hà mà phóng đi ngay. Và cậu đã nhận ra, toàn thể nữ sinh trong lớp này cũng không khác gì trong lớp trước kia của cậu là mấy. đã phần đều té xỉu, một vài người suýt xoa khen ngợi, còn lại thì chỉ đếm trên đầu ngón tay. Cậu ngán ngẩm lắm với những đứa con gái nhà giàu xí xọn, cậu đã ngán ngẩm lắm với những tiếng thó thé đến nỗi muốn nổi hết cả da gà của họ. Thế nhưng cậu vẫn thích chơi, vẫn thích đùa với con gái, vì chỉ có như vậy, cậu mới không còn thời gian và tâm trạng để suy nghĩ về cái quá khứ của mình.
Sang lớp mới, cậu suýt té xỉu khi nhận ra đứa con gái mà cậu nhắm tiếp theo lại là thần dân trong lớp này. Ban đầu cậu chỉ nghe tụi con trai bàn tán và ý định cưa cẩm, cậu cũng tham gia cho vui, nghe nói đâu tên Anh Thư gì đó, có biết mặt mũi ra sao đâu, nhưng khi tụi con trai giói thiệu, cậu cũng có chút hứng thú, thế là cậu tiếp tục tiến hành công cuộc sát gái của mình.
Và cậu cũng bát ngờ khi lớp trưởng của lớp 10A2 này là con nhỏ xấu xí đen nhẻm mà mới ngày hôm trước cậu găp bán hàng ngoài đường. Nói đúng ra cậu cảm thấy khinh tởm khi nhìn thấy Hà Vy, con gái con đứa gì đâu mà xấu kinh khủng, xấu đến ma chê quỷ hờn, xấu đến nỗi khi nhìn thấy, cậu chỉ muốn ngất xỉu, đã thế người lại ốm nhom cứ như một bộ xương di động. Vì thế khi lần thấy nhỏ đó tự nhiên yên vị trong ngôi nhà thân yêu của mình, cậu đã dùng những lời lẽ hết sức thô bỉ chỉ để cho nhỏ có thể tự ái mà rời khỏi nơi đây. Cậu không ngờ rằng Hà Vy có thể ngồi khóc ngon lành trong nhà cậu như thế, bực mình quá, cậu cứ quay ngoắt lên lầu, vì cậu nghĩ rằng, khi nào khóc mệt,. nhỏ sẽ tự động đi. Trên lầu, cậu loáng thoáng nghe gì đó, hình như là Hà Vy hiến máu cứu người rồi được thằng Nam đưa về bổi bổ. Cậu khẽ nhếch môi “Đồ rãnh rỗi”.
Những ngày đầu khi đặt chân vào lớp này, cậu đã nhận ra một điều rằng, đa phần con gái trong lớp không thân thiện gì với Hà Vy là mấy, nhưng cậu không quan tâm, ai kêu xấu quá làm gì @_@
Một ngày nọ, cậu đang vắt vẻo trân chiếc SH mới cóng cùng với cô bạn xinh đẹp mới cưa được với vận tốc 60km/h thì phát hiện thấy Hà Vy đang lụi cụi đạp xe về. Cậu không quan tâm gì mấy nên cứ vô tình và chạy lướt qua với tốc độ xé gió. Cho đến khi cô nàng ngồi sau nói rằng có quen biết với Hà Vy, muốn nói chuyện với Hà Vy thì cậu mới quay đầu xe lại, khi gặp được Hà Vy, cậu chỉ buông miệng nói vài câu thì không ngờ cô nàng ngồi sau lại cho Hà Vy ăn một cái tát không thương tiếc. Lúc ấy cậu không biết phải làm gì, vội quay xe đi để không phải đối diện với những giọt nước mắt sắp chảy ra của Hà Vy. Một cảm giác gì đó hiện hữu trong lòng cậu, cậu cảm thấy mình có lỗi với Hà Vy. Và cũng trong ngày hôm đó, cậu đã đá cô nàng kia không thương tiếc. Lúc ấy, cậu nghĩ rằng làm như vậy có thể khiến mình cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
Ngày thứ 2 đầu tuần, khi mọi người ra ra sân chuẩn bị chào cờ, cậu mới phát hiện ra mình để quên điện thoại trong lớp. Cậu quay về lấy và bỗng nghe… CẠCH…tiếng chốt cửa khóa lại. Cậu vội vã chạy ra yêu cầu mở cửa. Thế nhưng cậu bỗng giật mình khi thấy Hà Vy đã “giang hồ” ngồi đấy. Con gái con đứa gì mà xăn tay áo rồi cột cả áo dài lên chỉ để… khóa cửa. Cậu khẽ nhếch môi lắc lắc đầu rồi lên tiếng đòi mở cửa. Lúc ấy trông Hà Vy thật ngố khi cứ liên tục la oai oái rồi bảo cậu là …MA. Cho đến khi cậu ra ngoài được thì Hà Vy lại …la to hơn và đòi cậu…hôn mình! Lúc ấy cậu chỉ muốn phá lên cười nhưng cuối cùng cậu kiềm chế lại được. Cậu cố giữ nét mặt kênh kiệu và ngang tàng hống hách của mình để rời khỏi nơi đó, cho đến khi ra khỏi, cậu chợt lầm bầm “Có con ma nào đẹp như mình sao?”
Cho đến ngày 20-11, mọi chuyện diễn ra bình thường, đội múa đã sẵn sàng biểu diễn thì đùng 1 cái, Huyền Trân bị trượt chân và té ngã. Mọi người xong xáo tìm người thay thế nhưng mãi không có. Cho đến khi Anh Thư chỉ ngay Hà Vy thì cậu hốt hoảng thật sự, cái gì đây? Bảo cậu múa chung với một vịt con xấu xí như vậy à? Vậy thì bắt cậu chết còn sướng hơn. Nghĩ là làm, cậu dùng hết sức phản đối nhưng cuối cùng vô hiệu. Cậu đành cắn răn chịu đựng mà làm theo hướng dẫn của mọi người. Dù gì chỉ xuất hiện 10 phút trên sân khấu thôi mà, cứ nhắm mắt là qua thôi. Tiết mục múa diễn ra suông sẻ và thành công trên mong đợi, Hà Vy lúc trang điểm lên trông thật xinh đẹp chứ không còn là một vịt con xấu xí như thường ngày nữa, cậu cứ bất ngờ nhìn Hà Vy trong giây lát rồi thôi không dám nhìn nữa, cậu sợ người này người nọ bàn tán đủ điều. Nhưng cậu phải công nhân Hà Vy thông minh thật, mới tập 1 lần đã nhớ hết động tác. Thật buồn cười khi đến tiết mục song ca, Huyền Trân bảo không khỏe nên đẩy tiết mục ấy sang cho Hà Vy. Cậu nhận ra Huyền Trân đang cố tình làm khó Hà Vy, nhưng cậu không biết làm gì, cậu biết Hà Vy run lắm nên mới hạ mình mà nắm tay nhỏ. Con gái gì đâu mà bàn tay toàn chai với sạn, không giống như bàn tay của các tiểu thư đài các mà cậu từng được biết, cậu khẽ giật mình, bàn tay Hà Vy lạnh toát và toàn mồ hồi. Cậu cảm nhận được nhỏ đang rất run nhưng không biết làm gì để cho Hà Vy lấy lại bình tĩnh. Thôi cứ để theo ý trời vậy.
Sau ngày hôm ấy, cậu biết Hà Vy sẽ không được yên ổn với đám con gái trong lớp, nhất là Huyền Trân, nên cậu đã đưa ra một quyết định đầy ngu ngốc và không hề có một chút suy nghĩ nào, đó là đưa rước một vịt con xấu xí đi học.
Thế là từ ngày hôm đó, khoảng cách giữa cậu và Hà Vy xấu xí ngày một gần hơn. Cậu cứ thích trêu đùa Hà Vy là vịt con xấu xí, cậu càng thích thú hơn khi Hà Vy không phản kháng vì cái biệt danh mà cậu đặt cho. Càng ngày cậu càng nhận ra, Hà Vy vô cùng hiền lành và ngốc nghếch, một cô gái vô cùng đơn giản và vô tư. Cho dù người ta có ghét bỏ mình, có vùi dập mình, Hà Vy vẫn tươi cười mà đối diện. Nhỏ không trốn tránh sự thật mỗi khi bị mọi người trêu chọc, nhỏ không phản bác mỗi khi bị ức hiếp. Một con người hiền lành đến ngốc nghếch. Cậu cảm thấy thích thú khi cứ tự cho mình là thông mình và đẩy Hà Vy một cái biệt danh rằng “không có chất xám”. Cậu muốn ức hiếp Hà Vy nhiều nhiều hơn nữa, nhưng cậu nhận ra rằng, hình như càng ức hiếp Hà Vy, Hà Vy càng không hề có sức phản kháng. Từ đó, cậu cảm thấy mình có nghĩa vụ phải bảo vệ Hà Vy khỏi sự ức hiếp của mọi người, nhưng chính bản thân cậu cũng thích ức hiếp Hà Vy mà cậu không hề hay biết @_@
Hôm ấy Hà Vy bị ngất xỉu khi cậu cứ hối thúc nhỏ về để ăn cơm cùng mình. Thật sự cậu cảm thấy lo lắng, không biết trời nắng chang chang thế này mà nhỏ Hà Vy chạy linh tinh đi đâu. Không ngờ Hà Vy khờ đến nỗi khi bị cậu quát vài tiếng đã luống cuống chạy về. Lúc ấy cậu lo lắng đến nỗi chỉ muốn đưa Hà Vy vào viện ngay, nhưng Thanh Nam nói rằng, sẽ không sao đâu, chỉ cần cho Hà Vy nghỉ ngơi chút. Cậu cứ ngồi đấy mà đợi Hà Vy tỉnh lại. người đã còm nhom thế này mà không chịu ăn uống gì, báo hại cậu lo lắng cũng không chịu ăn uống theo, dẫn đến Thanh Nam cũng phải ngồi đấy mà đợi Hà Vy tỉnh lai @@
Hôm ấy sinh nhật mẹ mình, cậu không hề để ý nếu Thanh Nam không mời Hà Vy đi. Cậu thắc mắc, thằng Nam quen thân với Hà Vy khi nào mà sinh nhật mẹ mình cũng mới Hà Vy? Cậu tự nhiên thấy tức tức, cũng chả biết tức vì cái gì nữa. Trên đường về, tự dưng cậu muốn chạy theo sau Hà Vy, và cậu phát hiện Thanh Nam đang nói gì đó với nhỏ, lại còn nắm tay nữa chứ. Cậu tức, không biết tức vì chuyện gì. Thanh Nam đều nhanh chân hơn cậu trong tất cả các trường hợp. Trong trường hợp hôm nay cũng vậy, cậu nhận ra ánh mắt Hà Vy khi nhìn Thanh Nam, cậu nhận ra một điều… và tự dưng cậu cảm thấy… khó chịu…
Buổi tiệc sinh nhật diễn ra suông sẽ, cho đến một lúc không thấy bóng dáng Hà Vy đâu. Cậu lo lắng chạy đi tìm và phát hiện tỏng bóng tối có một cô gái đang ngồi đó, mái tóc xõa dài, đúng, là Hà Vy đây rồi. Cậu mừng rơn, định đưa Hà vy vào trong thì bất ngờ cậu “bị”tỏ tỉnh nhầm. Thì ra, Hà Vy cứ ngỡ cậu là Thanh Nam nên vứ vô tư mà nói hết suy nghĩ trong lòng. Cậu sững sờ trong giây lát rồi chẳng biết cảm xúc yêu cầu cậu làm gì, cậu chỉ biết cậu muốn ôm trọn cô gái tên Hà Vy vào lòng, dù cho người mà Hà Vy thích không phải cậu….
Từ lúc ấy, cậu nhận ra, cậu có một tình cảm đặc biệt với vịt con xấu xí,…một tình cảm đặc biệt với Hà Vy… với cô gái hiền lành và vô tư nhưng vô cùng khờ khạo…
Ngày hôm sau, vì cảm thấy bực mình và khó chịu, cậu nghỉ học một buổi, nagy trưa lhoom ấy, cậu không ngờ rằng Hà Vy đến thăm cậu, cậu vui lắm nhưng không tỏ ra bên ngoài. Cậu cứ làm ra vẻ bình thường để Hà Vy không phải bị áp lực về tình cảm của cậu. Dù cậu muốn Hà Vy biết rõ tình cảm của mình nhưng cậu không muốn Hà Vy vì cậu mà suy nghĩ lung tung. Lúc ấy cậu nhận ra cậu làm Hà Vy khóc, cậu hốt hoảng không biết làm gì nên bạo gan mà áp môi mình vào môi Hà Vy. Đôi môi Hà Vy ngọt lịm, nụ hôn ngọt ngào nhất mà cậu cảm nhận được. Cậu không muốn rời xa đôi môi ấy nhưng cậu không làm được. Cậu không muốn Hà Vy ghét cậu…càng không muốn Hà Vy phải chịu áp lực vì cậu. Từ bao giờ Hà Vy đã trở nên quan trọng với cậu mà cậu không hề hay biết.
Lúc ấy Thanh Nam đã chứng kiến tất cả, Nam đến gân cậu, nhỏ nhẹ hỏi:
- Anh…thích Hà Vy sao?
Cậu khẽ gật đầu.
- Thế Hà Vy có thích anh không? – Thanh Nam tiếp tục hỏi.
Cậu không biết phải nói sao, chẳng lẽ nói, Hà Vy thích mày đấy thằng ngốc ạ?
- Tao không biết! – Cậu trả lời gọn lỏn.
- Em… cũng thích Hà Vy… - Thanh Nam ngập ngừng.
- Cái gì???? – Thanh Phong hét toáng lên, cậu vô cùng ngạc nhiên.
- Em nói em thích Hà Vy…
Cả hai cùng im lặng không ai nói với ai lời gì cả. Cả hai đều theo đuổi những suy nghĩ của riêng mình. Cậu không ngờ Thanh Nam cũng thích Hà Vy, mà cậu cũng thích Hà Vy, như thế… giải quyết thế nào đây?
- Vậu mày định thế nào?
- Em sẽ cho Hà Vy biết tình cảm của mình – Thanh Nam nói chậm rãi.
- Còn chuyện du học đã sắp xếp đâu ra đấy, nếu Hà Vy chấp nhận mày thì sao? – Cậu thắc mắc.
- Nếu Hà Vy chấp nhận, em sẵn sàng không đi du học nữa – Thanh Nam nói thẳng thừng.
- Mày….suy nghĩ kỹ rồi chứ? – Thanh Phong run run.
Thanh Nam gật đầu chắc nịt.
Vì thích Hà Vy, cậu sẽ làm mọi cách cho Hà Vy được vui và hạnh phúc, nghĩ đến đấy cậu không chân chừ mà nói cho Thanh Nam biết sự thật rằng, Hà Vy thích Thanh Nam, Hà Vy đã tỏ tình nhầm vì tưởng cậu là Thanh Nam. Cậu biết, sau khi nói ra những lời đó, cậu sẽ mãi mãi mất Hà Vy, nhưng cậu đã quyết định tác hợp cho hai người họ. vì hạnh phcus của Hà Vy cũng chính là Hạnh phúc của Thanh Phong mà.
Ngày hôm sau, cậu đưa Hà Vy đến một nơi có Thanh Nam ở đó. Thanh Nam đã chờ sẵn với bó hoa trên tay. Cậu khẽ nắm bàn tay Hà Vy lần cuối rồi vô tình buông ra, khi Hà Vy còn chưa định thần gì thì cậu đã cho xe đi vào một góc khuất. Cậu không muốn chen vào tình cảm của 2 người họ. Nhưng cậu không ngờ, Hà Vy lại cứ đứng yên đó trước lời tỏ tình của Thanh Nam, và sau một hồi lâu, Hà Vy bỏ đi. Cậu hốt hoảng chạy theo bước chân Hà Vy và may mắn đã giải cứu được Hà Vy khỏi tay tụi côn đồ dâm đãng.
Nhìn Hà Vy nhỏ bé ngất xỉu trên tay mình, Thanh Phong đau xót. Cậu vội đưa Hà Vy vào bệnh viện.
uốt đêm ấy, Thanh Phong không ngủ được, nhìn Hà Vy nằm bất động trên giường bệnh, tự dưng cậu thấy đau xót. Khẽ đưa bàn tay lên mái tóc đen mượt của Hà Vy, cậu khẽ cười. Đây không phải là mái tóc xơ rối như lần đầu tiên cậu gặp Hà Vy, mái tóc lúc ấy phải nói rằng, có đem bán cũng không ai thèm @@ còn bây giờ, Hà Vy đã hoàn toàn khác. Ngón tay Thanh Phong chạm đến sóng mũi Hà Vy, cậu mới nhận ra rằng, sóng mũi Hà Vy thật cao, chiếc miệng nhỏ xinh xinh. Lúc nhìn thật kỹ, cậu mới phát hiện ra vẻ đẹp của Hà Vy. Hà Vy rất dễ thương, dễ thương đến từng đường nét trên gương mặt. Chỉ là do nước da đen ngâm cùng với đầu tóc bù xù nên mọi người mới không nhận ra được vẻ đẹp tiềm ẩn trong đó. Chẳng biết sao lúc này, cậu cứ muốn hôn lên đôi môi đó, đôi môi ngọt lịm, chợt bật cườ, cậu nhớ lại cái vẻ mặt ngốc nghếch cùng với phản ứng rấ ư là chậm chạp của Hà Vy khi “được” cậu hôn. Cậu khẽ nói “Đồ ngốc, đâu phải ai muốn tôi hôn cũng được đâu!”
Sáng hôm sau, tự dưng sau khi Hà Vy thức dậy, nhỏ lại 1 mạch đuổi cậu ra ngoài, cậu không biết Hà Vy vì chuyện gì sao lại có phản ứng mạnh với cậu như vậy. Cậu lo lắng nên cứ đi theo Hà Vy suốt không thôi. Nhìn tin nhắn Thanh Nam gởi, cậu khẽ thở dài, ngày mai cậu cùng Thanh Nam sẽ bay qua Mỹ, bởi vì Hà Vy không chọn Thanh Nam cũng không chọn cậu, vậy thì thôi, cả 2 sẽ thôi không làm phiền Hà Vy nữa.
Tôi ấy, Thanh Phong ngủ không được, cậu nhớ Hà Vy, nỗi nhớ da diết cào xé tâm can cậu. Cậu nhớ ánh mắt đó, nụ cười đó, cùng với nét mặt ngốc nghếch ngô nghê mỗi khi bị cậu ức hiếp. Cậu nhớ bàn tay ấy, nhớ đôi môi ấy. Ôi! Làm sao cậu có thể nhắm mắt khi hình ảnh Hà Vy hiện lên trong đầu cậu rõ mồn một như thế. Nhìn đồng hồ, đã 2 giờ sáng, cậu bấm bấm điện thoại, nhấn nút CALL, nhưng rồi lại CANCEL, cậu nhớ giọng nói của Hà Vy, chỉ muốn nghe được giọng nói không ngọt ngào nhưng rất đặc biệt của nhỏ. Cậu cứ nhấn đi nhấn lại cả chục lần, cuối cùng cũng bạo gan mà gọi, cậu biết chắc thế nào Hà Vy cũng nổi trận lôi đình mà mắng cậu 1 trận, nhưng cậu mặc kệ, chỉ cần được nghe giọng nói của Hà Vy là được.
Hà Vy nhất quyết không chịu tiễn cậu, cậu không thúc ép, còn gì thúc ép nữa khi cứ nài nỉ gần 2 tiếng đồng hồ mà Hà Vy vẫn bướng bỉnh nhất quyết không đi. Ngắt điện thoại, nước mắt cậu chợt rơi. Đây là lần thứ 2 cậu khóc vì con gái. Cậu không muốn rời xa Hà Vy, cậu không muốn 1 chút nào hết. Nhưng sẽ chẳng còn cái lý do nào để cậu ở lại nữa. cậu phải đi, cậu phải đi thôi…
Tạm biệt Hà Vy, tạm biệt nơi này, cậu phải bắt đầu một cuộc hành trình mới cho cuộc đời mình, cậu phải nắm bắt tương lai cho mình, còn hạnh phúc, cậu thôi không suy nghĩ nhìu về nó nữa. cái gì đến rồi cũng sẽ đến thôi. Điều cậu cần làm bây giờ, là để Hà Vy được tự do, để Hà Vy được bình yên với cuộc sống...
CHAP 40: NGOẠI TRUYỆN 2: THANH NAM
Ánh nắng buổi sáng chiếu thẳng vào giường nơi Thanh Nam đang ngủ, cậu nhăn mặt, khẽ mở mắt. Một ngày mới đã đến, cậu vươn vai rồi bước xuống lầu. Hôm nay Thanh Phong – anh trai sinh đôi với cậu – sẽ dẫn bạn gái về ăn cơm. Nói là nói vậy thôi chứ ai ai cũng biết cô gái đó, Giang Hạnh Như, chỉ có điều chưa ai biết mặt thôi. Và hôm nay cậu sẽ được nhìn thấy cô gái đó. Mà cậu cũng chẳng quan tâm làm gì. Đó là chuyện của Thanh Phong, là chuyện của người khác.
Trước giờ cậu luôn lạnh lùng như thế, luôn ngạo mạn như thế. Và đến ngày hôm nay, cậu cũng sẽ như thế. Trước giờ cậu không thích con gái, nói trắng ra, cậu ghét đàn bà (danh từ chung @_@). Ba cậu cũng chỉ vì hai chữ “đàn bà” mà ***** cậu. Từ đó về sau, cậu hận tất cả phụ nữ trên thế gian, tất nhiên trừ mẹ mình ra. Vì thế, tất cả sự quan tâm cùng với lo lắng, cậu đã chuyển sang hết cho người mẹ yêu quý của mình. Từ trước đến nay, mặc dù có không biết bao nhiêu cô chết mê chết mệt vì cậu, nhưng cậu không quan tâm. Vì rất có thể, tim cậu đã bị chai sạn, chai sạn vì cái quá khứ đau lòng của gia đình mình.
Nhưng, trái tim lạnh băng của cậu có được sắt đá mãi như thế này không khi lần đầu gặp Hạnh Như, cậu như người mất hồn. Hạnh Như là một cô gái rất đặc biệt, xinh đẹp, hiền diệu và đặc biệt là rất thông minh. Hạnh Như luôn khiến cho người đối diện một cảm giác gần gũi và thân thiện. Cậu khẽ nhìn lén Hạnh Như cùng Thanh Phong ngồi cùng nhau tươi cười vui vẻ rồi cậu lặng lẽ ăn hết phần cơm của mình.
Và.. tình cảm của cậu… được giấu trọn cho đến khi …
Tối hôm đó, Hạnh Như đòi chia tay Thanh Phong, cậu không hiểu lý do vì sao, nhưng lúc ấy, thấy Hạnh Như đau khổ, cậu mong mình là một bờ vai để Hạnh Như có thể tựa vào. Và cậu ngốc nghếch đến nỗi không nhận ra Hạnh Như đã tính toán từ trước. Hạnh Như biết cậu có chút gì đó để ý đến mình nên tìm mọi cách để làm cậu mềm lòng, chỉ để mong được làm bạn gái nhị thiếu gia mà trong nay mai sẽ thừa kế tập đoàn Minh Phụng. May mắn cho Thanh Nam rằng cậu đã phát hiện ra điều đó khi hai người vẫn chưa có quan hệ gì cả. Từ đấy, cậu đâm ra cau có với Hạnh Như và với tất cả mọi người xung quanh, kể cả anh trai sinh đôi của mình.
Sáng hôm ấy, trên đường đến trường, với cái tình ngạo mạn và háo thắng của mình, Thanh Nam đã đụng phải một cô lao công ngoài đường. Ánh đèn xe chiếu sáng đủ để cậu nhận thấy điều gì đang xảy ra. Cậu bước ra ngoài và thấy một đứa con gái độ chừng tuổi mình đang loay hoay đỡ nạn nhân dậy. Cảm thấy không có gì đặc biệt, cậu lên xe định bỏ đi thì có người lớn tiếng gọi cậu lại, cậu bực mình nhìn cô gái đó, những chuyện này cậu đã quen quá rồi, gọi lại, rồi hỏi tên, rồi làm quen. Nghĩ đến đấy, cậu dửng dưng bỏ đi lên xe cho đến khi cô gái ấy không kiên nhẫn mà hét lớn với cậu. Cậu chợt giật mình, từ trước đến nay có ai dám lớn tiếng với cậu như vậy, thế nhưng cậu không có hứng thú để đôi co với người con gái này thì bỗng dưng cậu chột dạ, hình như nhỏ đang khóc. Mà từ trước đến nay cậu rất rất ghét nước mắt con gái, thế là cậu đành cắn răng mà đem người bị nạn vào bệnh viện và cậu cũng cắn răn bỏ lỡ hết 1 buổi học của mình. Nhìn qua gương chiếu hậu, cậu thấy hơi…giật mình. Một cô gái bình thường, bình thường đến không gì bình thường hơn lại được ngồi trên xe của cậu. Xem ra nhỏ tốt số thật đấy! Và thật sự là cậu càng không thể ngờ hơn, rằng nhỏ đó chính là học sinh chung trường với cậu khi nhin logo trường trên tay áo. Cậu vẫn lạnh băng không chút cảm xúc khi biết rằng, người phụ nữ mà nhỏ muốn đưa vào bệnh viện lại chẳng có chút quan hệ máu mủ gì với nhỏ cả. Vậy mà cũng quan tâm lo lắng đến thế? Cậu ngạc nhiên lắm, bất ngờ lắm, định hỏi, nhưng rồi lại thôi, đó là chuyện của người ta, cậu không quan tâm làm gì.
Nhưng Thanh Nam không muốn quan tâm cũng không được khi nhỏ đó lại..xung phong hiến máu trong khi người ốm như cò ma, nếu đặt lên cân thì chắc chắn không đủ tiêu chuẩn. Lúc ngồi đợi bên ngoài, cậu nóng lòng lắm, nhỡ có chuyện gì xảy ra, chẳng phải cậu đã gây họa rồi sao? Cho đến khi được bác sĩ dìu ra, cậu mới thở phào nhẹ nhõm. Định bụng chở nhỏ lại trường và thế là xong mọi chuyện. Nhưng chuyện nào có dễ dàng khi quay ra sau nhìn nhỏ, nhỏ đã nhắm mắt từ lúc nào. Cậu hốt hoảng dừng xe lại để đánh thức nhỏ dậy nhưng nhỏ vẫn cứ mê man như chết. Mới cho máu xong mà lại thiếp đi như thế chẳng phải khiến cho người khác lo lắng hay sao? Và thế, cậu không còn biết làm gì ngoài đưa con bé ấy về nhà.
Ngày hôm sau, gia nhập lớp mới, cậu mới biết nhỏ đó tên Hà Vy, là lớp trưởng của lớp mới và là một người mà cả lớp không ưa là mấy. Cậu nhận ra điều đó nhưng với lòng tự tôn và để bảo vệ hình ảnh lạnh lùng “tôn nghiêm” của mình, cậu đã tỏ ra vẻ thờ ơ không hề quen biết. Cho đến khi cả lớp không ai bênh vực cho việc nghỉ học ngày trước của Hà Vy, cậu mới thực sự bực mình, và cậu đã làm một việc đến cả bản thân cậu cũng không ngờ đến, đó là biện minh cho Hà Vy. Khi cậu khi chứng kiến Huyền Trân diễn kịch trước mặt mình, cậu khẽ nhếch môi, thầm suy nghĩ trong lòng “Giải OSCAR đến Vịệt Nam rồi nhỉ?”
Những ngày đầu đến lớp mới, cậu mới phát hiện ra rằng Huyền Trân cùng với tụi bạn trong lớp không ưa gì Hà Vy là mấy, luôn tìm mọi cách chọc phá hay hâm dọa Hà Vy. Cậu khẽ nhếch môi tỏ vẻ không quan tâm rồi cúi đầu chăm chú đến những bài tập trên lớp của mình.
20-10, mẹ dặn chở Hạnh Như đi chơi, cậu miễn cưỡng nhìn Hạnh Như điệu nghệ biểu diễn mà nhếch môi cười. Cậu đi chung xe với Hạnh Như mà lạnh lùng như 2 người xa lạ. Suốt ngày hôm ấy, hai người chỉ đi vòng vòng khắp các đường phố. Cậu không hề có hứng với cô gái đầy thủ đoạn như thế này, nhưng vì để mẹ vui lòng, cậu mới miễn cưỡng mà đi chung với Hạnh Như. Đi ngang một con đường, cậu thấy bóng dáng ai nhỏ bé quen quen, thì ra là Hà Vy đang lúi húi gói hoa cho khách. Cậu khẽ mỉm cười, ghé xe đến chỗ Hà Vy và lựa ngay 1 nhánh hoa về tặng mẹ mình. Thế nhưng cậu vẫn làm ra vẻ lạnh lùng trước mặ Hà Vy, tỏ ra không quen biết Hà Vy vì không muốn Hạnh Như giở thủ đoạn với nhỏ.
Đến ngày 20-11, khi Huyền Trân vô tình bị trượt ngã, cậu rất muốn bật cười thành tiếng nhưng cuối cùng cũng kiềm chế được. Đó là cái gái phải trả cho những ai muốn phá phách người khác. Trong khi mọi người xông xáo tim người thay thế, bản thân cậu đã chọn ngay Hà Vy, cậu biết khi nói đến Hà Vy, sẽ chẳng có ma nào trong lớp đồng ý, nên cậu lấy lý do rằng “tìm người càng nhẹ càng tốt”. Anh Thư đã hiểu ra điều đó và nhanh chóng chọn Hà Vy làm người thế thân. Tính ra cũng tốt, Hà Vy nhẹ như bông ấy, khi múa sẽ dễ dàng hơn. Lúc Hà Vy bước ra sân khấu, ánh mắt cậu cứ muốn nhìn nhỏ mãi không thôi. Phải dùng từ gì nhỉ? Xinh? Đúng! Hà Vy rất xinh, khi được trang điểm, Hà Vy như một nàng công chúa, không còn là một vịt con xấu xí nữa. Cậu muốn nhìn nữa nhưng thôi, cậu không muốn gây áp lực cho Hà Vy, cũng không muốn Hà Vy vì tụi này mà bị “khủng bố”.
Một ngày nọ, mới bước chân vào lớp đã thấy Thanh Phong dùng quyền uy của mình để ức hiếp Hà Vy, cậu không biết làm gì để giải cứu cho Hà Vy, đành lấy 1 quyển sách Anh Văn để ngăn lại cuộc chiến của 2 người họ. May mắn thay cũng đến giờ vào lớp học nên Hà Vy không bị sao nữa.
Sinh nhật mẹ cậu, một ngày trọng đại như thế nên cậu muốn cho mẹ mình một bất ngờ. vì thế cậu đã sắp xếp đâu vào đấy tất cả mọi chuyện. Mời tất cả những khách mời liên quan trong thầm lặng và mời luôn cả Hà Vy, một người mà cậu không hề nghĩ rằng sẽ xuất hiện trong bữa tiệc này. Nhưng cậu đã suy nghĩ kỹ rồi, hôm nay cậu sẽ nói hết mọi chuyện, cậu sẽ nói rằng cậu không muốn có bất kỳ quan hệ với Hạnh Như nữa. Cậu biết mẹ cậu sẽ không phản đối, nhưng cậu muốn tìm cho mẹ mình một người thay thế Hạnh Như nên cậu đã chọn Hà Vy làm người yêu giả mạo. Cậu chỉ nghĩ đơn giản rằng chỉ giả mạo trong một ngày thôi. Nhưng thật không ngờ…
Hà Vy đột ngột mất tích trong bữa tiệc. Cậu hoảng hốt thật sự. Ở đây Hà Vy có quen ai, mà cũng chẳng ai có cảm tình với Hà Vy, nhất là Hanh Như, Hạnh Như là một cô gái không hề đơn giản chút nào. Vì thế cậu càng lo lắng cho Hà Vy, cậu tức tối tìm mọi cách để kiếm Hà Vy nhưng vô hiệu. Mọi viễn cảnh xấu nhất có thể hiện lên trong đầu cậu. Cậu chạy tìm kiếm khắp nơi như một người điên. Cho đến khi Thanh Phong thông báo rằng đã đưa Hà Vy về nhà, lúc ấy cậu mới thực sự muốn... cho Thanh Phong ăn đấm @_@
Tối hôm ấy, cậu cứ suy nghĩ mãi về Hà Vy, vài ngày nữa cậu và Thanh Phong sẽ sắp xếp để bay qua Mỹ. Cậu không biết tai sao mình cứ suy nghĩ mãi về Hà Vy như thế. Thực tế, Hà Vy không nổi bật, ăn nói không có duyên, không có gia thế cũng chẳng hiền dịu nết na. Thế nhưng hôm nay khi nhìn Hà Vy xinh đẹp trong bộ váy màu xanh, cậu không khỏi không ngạc nhiên và bồi hồi. Lúc này, cậu nhận ra 1 điều rằng, Hà Vy thực chất không xấu như người ta từng đồn thổi.
Một ngày nọ, khi vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa Thanh Phong và Hà Vy, vô tình nghe được Hà Vy thích cậu, tự dưng cậu cảm thấy…vui vui. Không biểu vui vì chuyện gì, trước giờ có biết bao cô gái ..bỏ cơm vì cậu mà cậu chẳng có cảm xúc gì, bây giờ khi nghe đến chuyện này, cậu nhận ra rằng tình cảm của mình dành cho Hà Vy không đơn thuần là tình bạn nữa. Nó đã vượt qua ranh giới tình bạn và cậu biết mình nên làm gì với Hà Vy. Được Thanh Phong tận tình tạo cho hai người một không gain riêng, cậu đã đem hết tình cảm của mình nói cho Hà Vy biết. Nhưng nhỏ Hà Vy này thiệt tình, không có chút phản ứng gì, cứ đứng im như pho tượng. Rồi bỗng dưng bỏ đi, cậu đau khổ ngồi đấy và không biết phải làm gì. Thất vọng cộng với đau khổ. Thanh Nam, cậu đã thua, thua thật rồi.
Một buổi tối trước khi ngày đi du học, Thanh Nam ngủ không được. Cậu cứ suy nghĩ về Hà Vy suốt. Sự thật là sáng mai cậu sẽ cùng Thanh Phong bay qua Mỹ và rất có thể sẽ không trở về. Cậu không nỡ xa Hà Vy, nhưng Hà Vy đã không đáp trả tình cảm của cậu, sẽ không còn bất kỳ lý do gì để cậu ở lại Việt Nam nữa. Đã 2h sáng, cậu nhấc máy điện cho Hà Vy nhưng toàn là MÁY BẬN, cậu không biết ai rãnh rỗi mà điện Hà Vy vào giờ này, nhưng thôi, ngày mai cậu phải đi rồi. hãy xem như đây là một giấc mơ, một giấc mơ thật đẹp. Tỉnh giấc rồi, sẽ không còn gì nữa… mãi mãi sẽ không còn gì nữa….
Lên Đầu Trang