Xuống Cuối Trang
Chap 27: Bảo Nhi -kí ức k tồn tại
Bệnh viện
-pame,sao kon lại ở ây zậy?
-con bị tai nạn xe,may là có người đưa con vô đây đấy
-ố..ra thế...con hông sao gòi?
~ pame nó cứ cố thậtthản nhiên,như chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy.
cứ vui vẻ,nó vẫn ngây thơ thế đó..qên hết những chuyện xảy ra cách đây nửa năm..qên cả hắn..
-Ớ..Shin..là cậu s?
-ừ..Chào Bony..cậu nghĩ cho khỏe jk chứ,ngồi zậy lèm gì?
-tớ nằm hoài thấy chán lắm...à qên với giới thiệu với pame-Shin..pạn trai con đấy
-ừm..pame piết rồi.
-à,mà sao cậu ở đây vậy? còn tớ nữa,k phải mình học ở Mĩ sao? s tớ k nhớ gì vậy nè?đầu tớ..đau qá đi mất
nó cứ nhăm mặt đau đớn,nhưng k tài nào nhớ ra cả
-cậu đừng cố gắng qá,từ từ rùi nhớ thôi.h` nghe lời tớ,nghĩ cho khỏe đi nào
-ok...
-Bony ngoan lắm
nó ngoan ngoãn nghe lời Shin,tựa đầuvào gối và ngủ 1 giấc êm đẹp
" -này...sao lại tông tôi? cô k có mắt à?
-là anh tông tối chứ bộ?
~~
-này...Bảo Nhi,cậu tỉnh lại đi...tui cấm cậu ngủ đấy
~~
-đố sao chổi,ra đây cải nhau với tớ
***
-đầu heo...cậu nấu kiểu gì mà trứng cháy hết thế
-tui cố hết sức rồi
Rầm!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
âm thanh đó..nó...dòng mau tươi...bệnh viện........
***"
-Đừng tông tôi...cứu...........
nó bừng tỉnh sau cơnác mộng vừa trải qua,mồ hôi túa ra...nó í ớ gọi...
nó là -Hoàng Gia Bảo Nhi
bạn trai nó là Shin
vậy ng lúc nãy nó gặp trong giấc mơ là ai?
trước kia nó đã từng có kí ức đó s? s nó lạimơ thấy ng ktrai đó...hắn..là ai? nó bọ mất trí? ai là nguyê nhân gây ra chuyện này?
hàng loạt thắc mắc cứ ám ảnh lấy nó..
đầu nó đau như búa bổ,k tài nào nhớ ra đc..nó bặm môi thật khẽ..nó cứ mang mang nhớ hình ảnh 1 ng ktrai chuyên nô đùa,bắt nạt nó..nhưng nó co thể khẳng định..ng đó k phải Shin
-cậu ấy là ai?
~
-Bony,sao cậu k ngủ? mặt cậu sao tái thế kia?
-Shin à..tớ vừa nằm giấc mộng rất kì lạ...tớ..tớ k thể nhớ..đầu tớ...s..s đau thế này?? tớ...
-cậu nghĩ cho khỏe đi,chuyện trước kia kcó gì đáng nhớ
-ừ...tớ biết rồi
Shin khẽ bước ra
còn lại 1 mình..nó chợt nghĩ s cảm giác nó đối với Shin lại xalạ đến thế?
khẽ thiếp đi trong cơn đau nhoài của tai nạn vừa trải wa...trong giấc ngủ,nó thoáng nghe đc tiếng nói trầm ấmcủa 1 ng ctrai..dù là rất khẽ..nó cố mở mắt để biết ng đó là ai..
nhưng đôi mắt cứ chằn chịt rồi nhắm hẳn:
-mụ phù thủy,cậu đã tỉnh rồi? cậu chắc k còn nhớ tôi nữa đâu..tên đầu heo...đang ở đây với cậu..là lấn cuối đấy...từ nay k còn ai bắt nạt,cải nhau với cậu đâu..liệu mà sống cho tốt đấy,k là k xong với tôi đâu..tôi yêu cậu đấy-Hoàng Gia Bảo Nhi-ngôi sao chổi của tôi-ngôi sao maymắn (mâu thuẫn nhỉ?sao chổi mà may mắn ^^ với hắn là thế đấy)
hắn khẽ khàng đặt lên trán nó nụ hôn tha thiết-nụ hôn tạm biệt
nước mắt hắn rơi..lên tay nó đấy...
hắn k kìm đc nước mắt..
là nó đây s?
người cgai hoạt bát ngây thơ,chí chóe cùng hắn mỗi ngày...mãi mãi sẽ rời xa hắn rồi
làm s có thể kìm đc nước mắt
tuy là ctyrai,nhưng cảm xúc đâu phải nhất thời,hắn cũng biết bộc lộ cảm xúc..1cách zữ zội.
nhưng..vô ích..nó đã qên..và có thể suốt đời k nhớ
nhẹ nhàng đặt bàn tay búp non xuống,hắn rời khỏi phòng mang theo tâm trạng u uất đầy nổi nghẹn ngào.hắn iu nó-nhìu hơn hắn nghĩ
nhưng muộn quá để nó biết điều đó..
Chap 28: từ hôn-quyết định đau khổ nhưng k thể k làm...
mưa cứ lất phất rơi..
rồi lại ùn ùn kéo đến..
đi dưới cơn mưa lạnh giá,tim hắn nhưk có cảm giác gì...
ông trời sao quá bất công(hì-t/g bất công mà đổ tội cho ông tời xíu ổng qính chít)
tóc hắn thấm đẫm cái lạnh giá cũa cơn mưa đầu mùa..
còn trong hắn đang pha lẫn nhìu cung bậc cảm xúc # nhau...1 cảm xúc đau đến khó tả...
gục ngã trên đường..hắn ôm lấy đầu rồi khóc như điên dại...
trở về nhà với bộ dạng thê thảm..đã đến lúc làm chuyện mà hắn nên làm:
-chào pame..chào 2 bác
-chào con..sao lại ra nông nỗi thế này?
-pame à...con cũng cóquyết định rồi..con sẽtừ hôn
-pame đến đây cũng vì chuyện này
-cuối cùng cũng phải giải quyết,con k thể trốn tránh mãi..con kthể làm khổ Bảo Nhi nữa
-gđ bác thành thật xl..
-gđ mình thì có lỗi gìhả bác? chỉ trah1 convà cậu ấy k duyên phận..tháng ngày wađủ làm con hp để nhớ,và để sống tốt
hắn nói mà lòng đau như cắt,nước mắt cứ thế tuôn k ngừng...
1 hotboy kiêu ngạo,tự tin bây h` chỉlà 1 cậu con trai lụy vì tình..hắn đã thật sự từ obo3..k phải vì bản thân,mà là vì nó-những hp nó cần đc hưởng.
mai này,nó và hắn sẽlướt wa nhau..như 2 người chưa hề wen biết
liệu hắn có đủ bản lãnh để chịu đựng cảm giác đáng sợ này k?
đối mặt với hàng ngàn cơn ác mộng dài đăng đẳng..
Bước vào căn phòng xjh xắn của nó..
không gian như ngừng trôi,,nước mắtk ngừng tuôn..thới gian-hình bóng ng cgai wen thuộc lại hiện về với bao kí ứctươi đẹp
Bộp...đánh rời trên bàn 1 quyển ổ nhỏ xjh
hắn chăm chú từng chữ.từng trang..rồi như tê dại..hắn hỉu ra cng nó ntn
nó đã chịu những đã kích gì..cà hắn hỉu-Bella-shelina-là ai...
~~
Bệnh viện
nó bừng tỉnh với những gì đã nghe thấy
-là nằm mơ s? k thể nào..giọng nói đó rấtthật,rất wen thuộc..
nó cứ lang mang suy nghĩ...nhưng k thể nào nhớ nổi..mai nó sẽ đi học trở lại..nhưng mà...nó sao có thể nhớ đc bạn bè..
nó..mất hết kí ức? rồisao?
khẽ nhìn xuống bàn tay,giọt nước mắt nóng hổi vẫn còn đó..thắc mắc lại hùa đến..
-Bony,tỉnh rồi s? mai cậu sẽ về đi học đấy,có vui k nào?
-ơ...Shjn đó hả? lúc nãy tớ ngủ cậu có vào đây k?
-k,,tớ về lo 1 số thủ tục..mới tới thì cậu đã tiỉnh..có chiện gì a2?
-à..k có gì...
" lạ thật,là ai ở đây với mình? là ai khóc cơ chứ? là mami sao?k thể nào,rõ ràng mình nghe 1 giọng nam rất wen thuộc...hắn là ai??"
kí ức k thể nhớ lại,nhưng nó có cảm giác ng đó lun ở cạnhnó..sự thực hắn là ai?
nó k tài nào nhớ..rất mún..nhưng k thể
~~
Sáng tại BLUESTART
-cậu về rồi sao Bảo Nhi,tớ nhớ cậu lắm
Tiểu Ny ào đến ôm lấy nó-chưa kịp phảnứng
-Ơ..Ơ..cậu...là ai? tớ..tớ với cậu có wennhau k?
-tớ..là Tiểu Ny đây...cậu...k có chút kíức với tớ sao..còn Alex,Lạc...
-bạn à...bạn đừng ép Bony nhớ lại nữa...cậu ấy đã wen hết rồi
Shjn từ phía sau đi lại cắt ngang lời nói của Tiểu Ny
-shjn,sao cậu k để cậu ấy nói hết..cậu ấynói..Lạc..Lạc..gì đó?? cậu nói rõ hơn đi
-thôi nào Bony,mình vào cangteen ăn sáng nhé..
-Ơ..tớ..
- đi nào
Shjn kéo nó đi trong nỗi tò mò,thất vọng khi cái nó mún biết kđc giải đáp
"Lạc..Lac gì? có phải là tên 1 ng..là ai? s Shjn lại k mún mình nghe? k mún mình nhớ chứ??"
-Shjn à..cậu chuyển về đây học s?
-ừ..để tiện chăm sóc cậu
-Ờ..s tớ..có cảm giác xa lạ với cậu lắm
-sao thế?
-tớ..có cảm giác cậu đã từng phản bội tớ..
nó ngây ngô đáp..rồi cảm nhận đc nét mặtcử Shjn đang co lại..rồi dần biến sắc:
-tớ chỉ nói bừa thôi..cậu..sẽ k bao h` phản bội tớ đúng k?
-đương nhiên
Nó cười thíc thú,rồi múc 1 thìa kem cho vào miệng..
trong cảm giác ngọt ngào của kem..
" -ăn kem hông zk?
-zk cái đầu cậu ý..đồ đầu heo"
~
-Này..Bony sao thế?
-k..tớ nhớ..mang máng cái gì đó..đã cóng từng hỏi tớ ăn kem k??? tớ.tớ
-Bony..s cậu k nghe lời tớ vậy? cậu cố gắng nhớ làm gì? chỉthêm đau đầu thôi
-Ơ..tớ..
-ngoan nào..tháng sau mình sẽ đính hôn..cậu vui k?
-Ơ..cậu nói s cơ? đínhhôn á? tớ...tớ
-cậu k vui hả?
-tớ..k..tớ vui chứ
"Rõ ràng ng mình iu là Shin,sao nghe cậu ấy nói thế mình có cảm giác hụt hẫng,như là phản bội1 ng nào đó rất wtrong với mình.s lại như thế?"
ăn xong,nó tung tăngcùng shjn ra khỏi cangteen..lên lớp
Shjn vớ lấy tay nó,nắm tay nó dẫn lên lớp thì.
-Cậu làm gì thế Shjn?
-Ơ..trước kia cũng thế này mà?
-nhưng tớ k thích...
-cậu s thế???
-tớ..tớ k biết nữa
nó nói rồi bỏ mặc Shjn,bỏ đi 1 mạch
"s mình lại thấy xa lạvới Shjn thế? mình s thế này???"
Rầm!!!!!!!
nó va phải 1 ng trước mặt..húi cúi dugn791 zậy phủi đồ..nó lí nhí
-xjn lổi...mình k..k cố ý
Lạc Kì ngẩn mặt khi nghe giọng nói wen thuộc,dù k mún nhìn nhưng vẩn cứ tò mò
-là...là Bảo..
-sao cơ? cậu wen mình hả?
"cậu ấy...qên thật rồi...haha..."
-ờ..mình biết chút đỉnh về cậu
-nhìn cậu..tớ thấy qen lắm...cảm giac rất thân thiết...
-...
-cậu tên gì?
-cậu...k cần biết đâu..biết rồi có 1 ngày cậu sẽ qên thôi
-tại s?
-vì tui k là gì wtrong với cậu cả
hắn nói rồi nhìn nó,cười chua chát..cả 2 lướt wa nhau.như chưa hề wen biết vậy
hắn đau...nhưng thayđổi đc gì?
mỉm cười chua chát cho tình cảnh éo le..hắn lại rơi nước mắt
còn nó..sao đối diện với cng này,nó có cảm giác kì lạ
rất thân thiết
rất wen thuộc
và có cái gì đó lưu luyến
way lại nhìn tấm lưng wen thuộc,dángngười mảnh khảnh của cô gái tinh nghịch đấy..hắn mỉm cười nhạt nhẻo..nu cười chuốt ra từ sự đau khổ trong tuyệt vọng
-ngôi sao may mắn,chúc cậu hp.tớ iu cậu
nó way lại ng ctrai kìlạ ấy lần cuối...
s trong lòng dâng lêncảm giác khó tả
-sự thực,cậu ấy là ai?
Chap 29: Bí mật
-này..Bella..cậu quáđáng rùi đấy
khẽ cười nhếch mép,cô gái đối diện nói 1 cách thản nhiên
-tớ thế nào? k phaibây giờ rất tốt s?
-cậu có biết suýt nữa Bony đã mất mạng
-trước khi thỏa thuận cậu đâu có nói điều kiện,sao bây giờ cậu lắm lời thế..cái cậu muốn..k phải là giasản của Hoàng Gia sao?
-nhưng có cần nặng tay thế k? lầnnay tôi định trở vềsẽ làm lành cùng Bony,rùi giúp cô và gã hotboy đó...scậu lại...
-cậu nghĩ cậu cao cả lắm à? cậu cũng giống tôi thôi...trở về vì gia sản kết xù của 2 gđ đó
-nhưng tớ..tớ..
-thế nào? định nóilà yêu Bony sao? níu cậu iu Bony thỳ2 năm trước...cậu có bỏ rơi nó mà chạy theo tôi k?
-nói tóm lại cậu đừng hại Bony nữa...
-Khi nào tôi chính thức là thiếu phu nhân nhà họ Trang tôi sẽ tha cho nó
cười 1 cách độc ácvà dơ bẩn nhất,Bella nói rồi bỏ đi....
Còn nó...cứ cố để nhớ..nhưng hoàn toàn là vô ích..1 chút kí ức của nữa năm nay,nó k hề nhớ đc chuyện gì...rốt cuộc ai là người hại nó?
chiếc xe từng tông nó...ở đâu?
-đau qá đi mất.............
nó hét lên trong vô vọng...con bé tinh nghịch ngày nào...giờ cứ như là 1 cô nhóc vô hòn,k kí ức...
nó cứ lan man suy nghĩ...rồi vô thức bước vào tiệm kem gần đó
-cho hỏi cô dùng gì?
-chị cho tôi 1 kem chocolate..
-vâng..xin đợi 1 xíu..à mà Lạc Kì đâu? k đi chung với cô hả?
-chị nói gì cơ? LạcKì gì??
-cô k nhớ gì sao? trước đây cô hay cùng Lạc Kì đến đây ăn kem lắm..ủa 2 người chia tay rồisao? vậy còn hôn ước thế nào?
-Gì cơ? hôn ước gì?tôi nghĩ cô nhận nhầm người rồi...
Lạ lẫm trước thái độ của nó,người nhân viên bước vàotrong mang theo nhìu nỗi bất ngờ vô cớ..làm sao cô ấy we6n đc khi vị hôn phu của nó là hotboy của BLUESTART danh tiếng,còn nó là 1 nữ Idol.
là người nhân viên nhầm..hay là nó hoàn toàn k có 1 chút kí ức nào vềhắn???
-kem cua quý khách
-cảm ơn..à mà..chotôi hỏi...cô nói..Lạc...Lạc gì đó..là vị hôn phu của tôi sao? chúng tôi đã từng có hôn ước à?
-vâng..2 người đều là 2 nv nổi trội của trường,chúng tôi sao lầm lẫn được.
- Ơ..tôi...
-kìa...cậu ấy đến kìa...
cô nhân viên vẫy tayphía ng con trai vừa bước vào quán-là hắn
-Là cậu sao? nó ngạc nhiên khi thấyng kon trai kì lạ nc cùng nó hôm ở BLUESTART
-Ờ..là cậu à?
-trùng hợp thật đấy...cậu mà cũng..thích ăn kem sao?
-hơ..có gì mà k thích..cũng là đồ ăn thôi mà
nheo mắt 1 cách tinh nghịch,nó đáp
-tại tui k ngờ cậu có hứng thù với món đậm màu congái này thôi
-cậu vẫn vậy...
-thế nào???
-ơ..k có gì..
way sang ng phục vụ,hắn nói
-cho tôi 1 ly kem chocolate nhé
-Vâng..anh đợi tý
-ok
~
-cậu cũng thíc kemchocolate cơ à?
-sao? k đc hả?
-trùng hợp thật nhé,tôi cũng rất thích ăn kem chocolate,rất ngọt ngào
nó cứ vui vẻ,thoảimái như thế...
còn hắn..gằn tưng chữ nhưng nó có hay..lòng hắn đang đau..đau lắm khi người hắn iu đang ngồi trước mặt hắn lại k 1 chút kíức nào...qên..thật rồi
những ngày tháng bên nhau còn đâu
quên thật rồi...những lời cãi nhau hơm nào..
cuộc sống cứ thiếu 1 chút gì đó..k còn rộn ràng..k còn màu sắc
1 màu tối đen như mực cứ bao trùm mỗi khi đêm về..hắn lại nhìn thấy nó,hình bóngcủa con nhóc nghịch ngợm chuyên giở trò ma quái..
1 con nhóc đáng yêu ngày nào....
-Nè..làm gì thẫn thờ vậy
-hơ..tớ k có gì..tại lúc trước wen 1 người bạn,cậu ấy cũng thích kem chocolate lắm,ở cạnh nhau riết rồi nhiễm
-này..sau này có dịp phải giới thiệu ng đó cho tôi biết đấy nhé...tui rất mún lwen ng có cùng sở thích giống mình
khẽ cười chua chát..
"làm wen sao? cậu có biết ng con gái đó là cậu k?? mụ phù thủy,sao cậu ktrêu ghẹo tớ như trước nữa?? sao cậu k đối đầu với tớ,cãi nhau với tớ,sao cứ phải khách sáo..xa lạ thế này? h` cậu cóbiết lòng tớ đau lắm k??? thà cậu chửi tớ..mắng tớ..còn hơn như thế này...Bảo Nhi ạ..cậu giết chết trái tim tớ rồi đấy...."
-cũng đc..nhưng giờ cậu ấy đi xa lắm rồi
-vậy khi nào mới về?
-về à?? chắc k bao giờ về nữa đâu?
-sao thế??
-tớ k biết..cậu ấy qên tớ rồi
-tiếc nhỉ..cậu trôngcũng khá điển trai,lại biết galang,nc cũng tâm lí..sao cậu ấy lại bỏ cậu đi..đúng là ngốc mà
-hơ..sao cậu lại mắng cậu ấy
-thì cậu ấy ngốc thật mà
-k cho phép cậu mắng cậu ấy như thế.cậu mới là ngốc
-này..cậu vừa phảithui nghen..tui nhịn cậu nãy giờ rồi đó
nó cứ la oai oải rồi đấm thình thịch vào vai hắn
đau..nhưng mà hp
cái cảm giác của trước kia
kí ức trong hắn cứ ùa về
-này..sao cậu khóc thế? tui làm cậu đau à?
-k..tui chỉ nhớ những kí ức k vui
-đừng nhớ nữa..tuicũng mún nhớ..nhưng k nhớ đc
làm sao nó biết người làm hắn rơi nước mắt lại là nó-?Hoàng Gia BảoNhi chứ?
Làm s để qên đi hết..những kí ức hơm xưa(trích-Nỗi đau xót xa-Minh Vương ^^)
-này..tui về nhé..
chào tạm biệt người ctrai thẫn thờ trong quán..nócứ mang máng suy nghĩ
hình ảnh đó
nét mặt đó
rất wen thuộc
nhưng sao..nó k nhớ
bên cạnh hắn..sao nó có cảm giác vui vẻ đến lạ thường..sự thực kí ức trong nữa nam nay của nó là gì???
khẽ suy nghĩ rồi khẽ qên..hình ản hắn..1 sớm 1 chiềucũng tan biến
vì người nó sắp lấy...
là Shin..là Shjn s?
Chap 30: Bi kịch-trớtrêu cho mối tình dang dỡ...cảm giáchụt hẫng đến bất ngờ :(( :(( :(( :((
way trở lại quán kem,như chợt nhớ ra điều gì..nó hối hả:
-cô cho hỏi ng ktrai ngồi đây với tôi lúc nãy đâu rồi?
-cậu ấy đi rồi
tốc chạy trong cơn mưa ùn ùn kéo đến...
biết tìm ở đâu bây giờ?
cả hắn tên gì nó cũng k nhớ...
mưa cứ thế xối xảtrút
nó như con bé tâm thần cứ chạy trên lề phố..mong mỏi 1 điều gì đó..chính nó cũng k biết
vấp gã...
máu từ bàn tay lanra...
đau..lạnh..nhưng saonó k có cảm giác
cái nó cần tìm là gì???
k định hướng...k mục tiêu
gục ngã bên lề..nóngồi khóc...chã hiểu lí do...nó muốn gì cơ chứ?
mưa cứ thế dập vào mặt nó
nó như tìm đc người đồng cảm
cả ông trời cũng pùn cho số phận nó..ông cũng khóc
nhưng sao nước mắt ông lạc lẽo..
còn nó...nước mắtchảy ngược vào tim..măn,chát..và cả vị đắng nữa
máu loãng...
Bởi vì đã nuốt quá nhiều nươc mắt vào trong
nước mắt hòa vàomáu
tạo thành vị đắng..và đau
bàn tay rỉ máu-nóđau
mưa trút tầm tã-nó lạnh
cảm giác lúc này..hòa quyện cả 2 điều đó đấy
-Này..cậu làm gì ở đây? mưa rồi tự dưng ngồi khóc
-tớ..tớ tìm cậu đấy..
bất ngờ trước những gì nó nói..
lòng hắn chạnh lại...mấp máy bờ môi...
-sao lại tìm tớ
-tớ...tớ sắp đính hôn...cậu đến dự chứ?
nước mắt chực tuôn trào khi nghe nó nói những lời như thế?
đính hôn sao?
k phải người nó cn62 đính hôn là hắn à?
trớ trêu thay..cứ nhỡ nó đã nhớ ra..
hắn cười..nụ cười đau đớn đến tim tan vỡ
-là vì chuyện này mà cậu đến tìm tôi sao?
-ờ..tôi nghĩ là..tôi mến cậu..cậu..cần tham dự ngày wtrong đối với tôi..
-vì cái vớ vẩn này mà cậu làm bản thân ra thế à? trời đang mưa đấy..cậu có thôi con nít đc k? khi nào cậu mới tự chăm sóc tốt cho bản thân mình chứ
hắn quát..hắn giận...và hắn đau...
-này..s cậu quát tớnhư thế...tớ mến cậu..mới tìm cậu chứ bộ..
nó nức nỡ
thấy nó như thế..lòng hắn đau..nhưng làm s?
h` tim hắn còn đau hơn nỗi đau nó gấp trăm ngàn lần
nó đã vô tình bóp chết tim hắn rồi đây..khi nào tim hắn mới đc hồi sinh
bây h`..mai này,...cóthể sẽ k bao h`
vết thương long sâunặng..đau đớn...
-tớ..sẽ k đến dự..
-tại s cơ chứ?
nó khóc lớn thêm..nhưng cơn mưa cứ thế lấn át
-vì tớ ghét cậu..việc gì phải đến dự lễ vớ vẩn của cậu chứ..ô này..tự cầm mà về
đau lòng khi nghe những lời đó
nó đã vất vả tìm hắn
nó thấy nhói nơi lòng...nơi sâu thăm trong tim..
tự bao h`..góc nhỏ trong tim nó...có người ngự trị?
hắn ghét nó..
khẽ cười chua chát
-ừm..thì ghét....ừm..thì đính hôn
như kẻ vô hồn.trong tiềm thức..nó mới trở về nhà....nhà nó.....
còn hắn? hắn ghétnó sao??
hay là trốn tránh
khi thấy nó trong chiếc váy cưới tinhkhôi...khoát tay ai bên ai..liệu hắn có đủ nghị lực để đối mặt...
trốn tránh với hắn..là hèn nhát.
nhưng hắn k thể nhìn ng hắn yêu..bên ai..trước mắt hắn..có thể làm gì???
A đã vô tình bước wa nhìu người
sao k thể...vô tình bước wa em
A say...a loay hoay tìm cảm xúc
phút gục ngã..cũng là lúc mắt A cay
A thấu hiểu-anh buông lời
Nước mắt anh rơi........
E ơi..anh đau lắm
Lên Đầu Trang