Xuống Cuối Trang
CHAP 6: Quá khứ tàn ác
Đã mấy ngày nay Hải Phong và Thùy Như đều biến mất,không một cuộc gọi và cũng không một tin nhắn.Sin nhìn vào màn hình điện thoại mà thở dài.Hiện giờ bé Yum được gửi qua bên ngoại chăm sóc,Sin không thể nào vừa học vừa chăm cho bé Yum được,những khi đi học về nhà thấy Yum ngồi chơi mình hoặc là chơi với Mina,có khi do buồn quá Yum khóc ré lên thấy Sin vừa về đến cổng đã đi ra đón rồi cười toe như chưa có chuyện gì xảy ra.Đến tội! Giờ này về nhà cũng không có chuyện gì làm nên Sin đi ra bờ sông Sonus hóng gió,đây là nơi Sin yêu thích nhất và cũng là nơi mà Sin ghét nhất!.Chính cái nơi này đã gây ra tai nạn thương tâm cho ba mẹ của hai chị em Sin-cái tai nạn hi hữu mà đáng lí ra tỉ lệ chết người của nó chỉ có 1% và ba mẹ Sin là người xui xẻo vì đã rơi vào cái 1 % ấy! ....... quá khứ... Hôm đó là một ngày đẹp trời và cũng là ngày sinh nhật của Sin,từ nhỏ Sin đã được ba mẹ dắt ra bờ sông Sonus chơi nên cô bé đâm ra thích nơi này và nhất quyết phải đòi đãi sinh nhật tại ngay bờ sông chứ không chịu đãi ở nhà,do thương con và nhận thấy rằng đây cũng là một điểm đãi sinh nhật lí tưởng nên ba mẹ đồng ý.Lúc đang chuẩn bị tiệc sinh nhật cho con thì bất ngờ một chiếc xe tải lạc tay lái đã đâm sầm vào cả ba người.Lúc đó mẹ đang mang thai bé Yum... Khi tỉnh lại Sin cảm thấy đau buốt ở chân nhìn xuống thì thấy chân mình được may một đường dài từ đầu gối nối tới mắt cá chân (đây là nguyên nhân khiến chân Sin khi bất động một chút đã bị tê).Hoảng hốt tìm kiếm ba mẹ mình thì thấy có vài người y tá đang đẩy một cái giường ra từ phòng cấp cứu,cái mền trắng toát che phủ toàn thân con người ấy,không ai khác chính là ba Sin .Lúc đó Sin mới học lớp 5 tức là 11 tuổi,đầu óc ngây thơ nên cứ nghĩ rằng ba chỉ ngủ nên Sin nở một nụ cười nhẹ nhõm.Niềm vui chẳng kéo dài được bao lâu thì nụ cười ấy đã vụt tắc ngay khi vị bác sĩ cho Sin biết rằng ba cô bé đã chết nhưng mẹ Sin và đứa con trong bụng thì vẫn còn sống nhưng hiện mẹ Sin vẫn chưa qua khỏi cơn nguy kịch và đang rất rất yếu,trên tay bác sĩ là một đứa bé trai nhỏ xíu đang khóc thét dưới lớp khăn được quấn kĩ lưỡng.Sin cảm nhận được những thứ trước mắt cô bé đã nhòe đi và bắt đầu lục soát trong mớ kí ức của mình,Sin nhớ ra rằng khi đó ba ôm chặt mình vào lòng nên cô bé mới sống sót sau vụ tai nạn kinh hoàng ấy. Sin bước từng bước chân run rẩy đến bên giường bệnh mẹ mình,bà đã tỉnh và nắm chặt lấy tay Sin bằng tất cả sức lực còn lại.Thều thào từng câu yếu ớt: -đứa bé ấy...em con đã được cứu...con nhớ hãy yêu thương và chăm sóc...em con đàng hoàng...mẹ đã hứa sẽ cho con...được đặt tên cho em...con...hãy đặt một cái tên thật đẹp...và ý nghĩa con nhé...và con hãy sống thật tốt...sống luôn cả phần của ba mẹ nữa_tay mẹ Sin dần dần buông lỏng khỏi bàn tay bé bỏng của Sin,đôi mắt từ từ khép lại...nhẹ nhàng... Ngày tang lễ của ba mẹ Sin là một ngày trời u ám nhưng sao bằng được không khí trong tang lễ còn hơn thế nhiều...nước mắt,những tiếng thở dài não nề,những gương mặt thất thiểu,...tất cả làm nên một khung cảnh tang tóc đến thắt lòng! Ba mẹ dì Trâm nhận nuôi Sin và bé Yum,lúc đó dì Trâm mới là một học sinh cấp 3,Trâm coi Sin và Yum như người trong nhà và hết mực yêu thương hai đứa.Thời gian đầu Sin ngày nào cũng khóc,khóc đến nổi hai mắt sưng vù lên khóc đến hết nước mắt,nhưng Sin nhận ra rằng có khóc cũng vô ích và lời dặn của mẹ là hãy sống tốt Sin chưa thục hiện được và cô bé lại mạnh mẽ đứng lên làm lại từ đầu cuộc sống của mình,.Về sau khi Trâm đã đủ sức tự lập và đã có công ăn việc làm thì cũng là lúc ba mẹ Trâm đã không còn đủ sức nuôi hai đứa nhỏ nữa,bấy giờ Trâm mới xin được vào làm cho một ngân hàng,ra sức chắt mót một thời gian cuối cùng Trâm cũng đã mua được một căn nhà riêng nhưng chưa ở.Do tuổi già sức yếu nên mẹ Trâm đã qua đời 1 năm sau đó và vài tháng sau thì ba Trâm cũng mất.Tính tới hiện tại cả ba người chỉ mới ở căn nhà mới được gần một năm. Tuy đã đứng lên được nhưng Sin ngày nào cũng ám ảnh và tự dằn vặt mình,cô bé luôn nghĩ rằng cái chết của ba mẹ là do Sin,là do Sin cứng đầu và cố chấp muốn đãi sinh nhật ở đó nên mới gây ra tai nạn ấy. Kim Thái Thiên Ân.Là tên của bé Yum,ý muốn nói Thiên Ân là ân huệ từ trời cao đã ban xuống cho gia đình Sin.Một cái tên hay nhưng khi được nhắt tới tên thật của bé Yum lòng Sin lại quặn lên nỗi đau không bao giờ lành. |
CHAP 7:Sự dịu dàng từ ai kia
Trở về với thực tại...... Sin đang thẫn thờ trong mớ kí ức hỗn độn thì tự nhiên ở đâu phát ra những âm thanh chói tay khiến cô bé phải quay lại nhìn. Một trận hỗn chiến đang diễn ra trước mắt cô bé.Tất nhiên đó không phải là thứ có thể khiến Sin chú ý được nhưng điều khiến Sin để mắt đến là vì trong đám hỗn chiến ấy có Ron-cậu bạn trai hợp đồng của Sin.Sin định "ra tay nghĩa hiệp" để giúp cho trận đánh kết thúc nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì cô bé không có khả năng đó mà nếu có thì Sin xen vào cũng bị Ron nhất thời nóng giận giết cô bé luôn thì sao nên ý kiến cuối cùng vẫn là...ngồi xem! Xem đến khi trận chiến kết thúc thì Sin bắt đầu sợ dợn óc nổi cả da gà lên vì quá...kinh khủng nhưng Sin thấy hơi mừng mừng vì đám bên Ron-còn được gọi là Dark đã chiến thắng và "chiến tích" Dark để lại là những con người đang nằm bất động dưới nền đất.Cái Sin sợ không phải là trận đánh mà chính là Ron!nhìn Ron khi nãy với khuôn mặt đáng sợ và thần thái lạnh hơn băng cộng với cái cây trên tay mà đánh tới tấp vào "đối tượng xui xẻo"...Nói chung là nhìn cực cực kì đáng sợ. Đang chuẩn bị leo lên những chiếc mô tô khủng để rời khỏi "hiện trường" thì bất ngờ có một người trong Dark reo lên khi thấy Sin: -chị hai kìa tụi bây,thủ lĩnh ơi chị hai kìa Câu nói ấy làm cho Ron và những người còn lại đổ dồn ánh mắt về phía Sin,mặc dù biết bọn họ nhìn mình nhưng Sin vẫn cố gắng không thèm để ý,cô bé vốn sợ người khác nhìn mình một cách quá chăm chú -tụi mày đi trước đi_Ron cất tiếng -vậy tụi em về,thủ lĩnh ở lại vui vẻ nha_cậu nhóc ban nãy cười tươi rói. Đàn em của Ron bắt đầu tiến về phía chỗ để xe và phóng đi bỏ lại phía sau những làn khói và tiếng "gầm" của những chiếc mô tô ấy Khi nghe tiếng xe chạy đi Sin mới bắt đầu thở phào nhẹ nhõm,Sin đứng lên đi về,vừa mới xoay người qua thì suýt nữa tim Sin đã rớt ra ngoài.Ron đang đứng trước mặt cô bé -làm gì giật mình dữ vậy?tôi có phải là ma đâu mà..._Ron nhăn nhăn mặt -tại ai kêu cậu đứng sau lưng tôi làm gì?mà sao hồi nãy tôi nghe tiếng xe chạy đi rồi mà sao anh chưa đi nữa hả?_Sin hét lớn,miệng thở đều để lấy lại nhịp tim -không thì sao?làm gì được nhau?_Ron hất hàm lên Sin ghét nhất là ai nói chuyện với cô bé mà có thái độ như thế vì vậy trong "một phút nhất thời" mà Sin đã lấy tay đấm thẳng vào bụng cậu nhóc -Á_Ron ôm bụng ngụy gối xuống -gì vậy?tôi đánh nhẹ lắm mà?_Sin nghệch mặt ra.Và một giây như đã biết điều gì đó Sin nhào đến đè Ron và...giở áo cậu nhóc ra -thấy chưa,tôi biết lắm mà.Hóa ra là khi nãy bị cái thằng kia cho một gậy vào bụng nên mới đau vậy chứ gì -làm gì vậy?định dê hả?? -đợi chút đi_Sin nói rồi chạy đi qua phía bên đường,cô bé đi mua thuốc cho Ron đó mà >"< -con nhóc đó làm gì không biết Sin vốn là một con người hậu đậu nên trong tình thế này sẽ không ngoại lệ,do chạy đi mà không nhìn đường nên Sin đã bị một chiếc xe máy tông phải. |
Cả hai người đều bị ngã sóng soài dưới đất,người thanh niên đứng lên dựng chiếc wave mình xong tiến đến Sin...**** tới tấp cô bé. -đi mà sao không nhìn đường vậy hả?có biết xe này mắc lắm không?không chừng cả đời mày còn chưa mua nổi nữa đó (chiếc xe chưa tới 20 triệu zị mà nói cho quá).Đồ con nhỏ đui_anh ta trước khi phóng xe đi còn liếc Sin một cái rồi mới chịu đi. Sin nhăn nhăn mặt đứng lên để đi qua tiệm thuốc nhưng vùa mới đã lên đã ngã khụy xuống thêm lần nữa,nhìn xuống chân mình thì cô bé tá hỏa khi thấy hai đầu gối của mình bị thương đang rỉ máu do khi nãy bị tên đó đụng Sin té xuống và đầu gối bị cà vào mặt đường.Dù rất đau nhưng cô bé vẫn cố gắng đi qua tiệm thuốc.Ron im lặng ngồi đó chứng kiến tất cả nhưng không đến để đỡ cô bé hay làm bất cứ cái gì để giúp Sin mà chỉ rút điện thoại ra bấm cho gọi ai đó. -[mày kiếm cái thằng chạy wave đỏ biển số xxxx rồi đem nó đến nhà Sin nhanh] Chừng 5 phút sau thì Sin quay lại với cái bọc trên tay và đôi chân đi cà nhắc máu đang chảy đỏ cả đầu gối cô bé. -cô là đồ ngốc hay sao mà thằng đó **** không biết **** lại vậy hả?_Ron tức giận quát lớn,chính cậu nhóc cũng không hiểu vì sao mình lại giận đến vậy -kệ đi,dù sao tôi cũng đâm vào người ta mà_Sin cười cười rồi ngồi xuống kế bên Ron Ron giật lấy cái bịch rồi nói: -đưa cái chân ra đây -ơ...tôi tự làm được mà_Sin lắc lắc đầu -đưa đây!_Ron lại nạt lên làm Sin hoảng hồn liền đưa hai chân của mình ra Cậu nhóc bắt đầu lấy một cục bông gòn lau sạch những vết thương của Sin rồi sau đó mở nắp chai oxi già ra. -khỏi đâu,tôi không đau đâu mà_Sin mặt tái mét lắc đầu lia lịa,cô bé định rút chân mình thì bị Ron giật mạnh lại -yên đó,đừng có mà giở trò anh hùng rơm Ron lấy một cục bông gòn khác thấm oxi già vào rồi bắt đầu lau nhè nhẹ vết thương của Sin. -á,rát quá rát quá,làm ơn đừng có làm nữa mà_Sin hét lên một tiếng nhưng không sao rút chân mình lại được vì đã bị Ron giữ chặt.Cậu nhóc vẫn yên lặng làm nhưng lần này có thêm sự trở giúp của cái miệng.Ron thổi thổi vào vết thương Sin để cho cô bé đỡ rát.Hành động này đã khiến con tim Nim đập nhanh hơn so với bình thường và mặt đã đỏ ửng lên. Lần đầu tiên kể từ khi gặp Ron Sin mới thấy cậu nhóc dịu dàng đến vậy! -xong,đi về đi_Ron thở phào rồi đứng lên Nhưng Ron đi được một chút thì ngừng lại đưa khuôn mặt khó chịu nhìn Sin -sao không đi?? -không được_Sin đưa ánh mắt đau khổ nhìn hai cái chân của mình Ron như nhớ ra tiến lại gần Sin rồi ngồi xuống tay giơ ra phía sau -leo lên đi -làm gì??_Sin ngạc nhiên -cõng chứ làm gì.Mệt quá giờ có leo lên không?! Trong tình thế này tất nhiên không ai ngu dại gì mà ngồi đây đến sáng đợi xem có người nào đến "rinh" mình đi hay không,mà Sin đã có người chịu "rinh" cô bé đi nên tất nhiên Sin liền nhảy vọt lên lưng Ron. -bộ thích lắm hay sao mà mừng dữ vậy??mà phải rồi,vinh dự được tôi cõng mà_Ron hất hàm chọc ghẹo Sin -xì,chẳng qua là tôi không đi được thôi chứ ai mà thèm_Sin cũng lè lưỡi nói lại -vậy tôi thả cô xuống cho về mình ên nhé -ơ không,không tôi nói chơi đó mà_Sin há hốc quơ quơ tay -đúng là khùng..._Ron lắc đầu mỉm cười.Và nụ cười của Sin làm cho ai đó "chao đảo" một lần nữa Ron cõng Sin đi qua chiếc xe luôn làm cô bé ngạc nhiên hỏi: -sao không đi xe? -bộ cô không thấy chiếc xe bị bọn đó đập banh chành rồi hả?còn đi gì nữa -rồi bỏ luôn hả? -chút thằng hồi nãy kêu cô bằng "chị hai" nó sẽ đem về Sin im lặng không biết nói gì hơn.Đúng là con nhà giàu có khác,chiếc mô tô bị có chút xíu mà đã bỏ lên bỏ xuống! ........ 2 người này đi tới đâu mọi người đều nhìn chằm chằm.Nhìn Ron và Sin bây giờ không khác gì một cặp đôi "tình như cục sình" khiến mọi người nhìn mà ngưỡng mộ. |
CHAP 8:Nạn nhân xấu số
-trời ơi mỏi quá_Ron thả Sin xuống rồi nằm phịch xuống sofa. -để tôi đi lấy nước cho uống_Sin gáng đứng dậy rồi từ từ đi cà nhắc vô trong,phải mất gần 10 phút cô bé mới lấy ra được cho Ron ly nước lạnh.
Ron vừa để ly nước lên miệng điện thoại đã reo lên.
-
-[đem nó lại nhà Sin đi]
-[dạ,5 phút nữa em qua tới liền]
Ron thở mạnh một cái rồi lại nằm xuống mặt hơi nhăn do vết thương trên bụng chưa kịp băng bó..
-còn giả vờ nói không sao,cái mặt anh đang nhăn như khỉ vậy kìa_Sin nhướng mày nhìn vào cậu nhóc..
-mệt quá không tới phiên cô lo_Ron xoay người vô trong tránh ánh mắt "soi mói" của Sin
Sin nheo nheo đôi mắt lại,đội nhiên mắt sáng lên:
-người của cậu đến kìa_Sin khều vai Ron.Không ngoài dự đoán của Sin cậu nhóc đã sập bẫy dễ dàng.Ron ngồi dậy và nhìn ra phía ngoài lập tức bị Sin đè xuống nhanh tay kéo cái áo Ron lên (tới bụng thôi nghe mọi người ) và bôi thuốc vào bụng cậu nhóc.
-cô làm hơi quá rồi đó_Ron bắt đầu bực mình
-tại tôi muốn giúp anh thôi,hồi chiều anh cũng cõng tôi về đó,đây coi như lời cám ơn thôi_Sin xụ mặt giãi bày.Nhưng chính cô bé cũng phải công nhận là hành
....
Cả hai im lặng hồi lâu không ai nói chuyện với ai,Sin thì quay mặt chỗ khác còn Ron thì nhắm nghiền mắt lại vẫn nằm trên sô fa.
Chợt có tiếng Đình Quân người kêu Sin bằng "chị hai" từ đâu vọng vào nhà,xé toạc bầu không khí im lặng nãy giờ.
-em đến nó lại rồi ạ
Cả Sin và Ron đều quay lại nhìn,và cô bé giật mình khi thấy tên hồi chiều đã đụng còn c h ữ i Sin đang bị ba người trong Dark nắm chặt.
-thả tao ra,lũ khốn này_hắn ta gào lên tức giận
-làm cho nó câm họng lại đi,nhức đầu quá_Ron nói
Lập tức hăn ta bị một trong ba người giáng một cú rõ đau vào bụng khiến hắn hự một tiếng rồi khụy xuống.
-cậu đang làm gì vậy hả??_Sin kinh ngạc hết nhìn "nạn nhân" rồi đến Ron.
-nhìn mà không biết hả?đập nó chứ làm gì
-ai mượn chứ?thả cậu ta ra ngay_Sin hét lớn
Ron không nói gì chỉ nhìn ba người kia bằng ánh mắt ra lệnh,ánh mắt ấy đã quá quen thuộc với những người trong Dark.Lập tức cả ba xúm lại đánh hắn ta tơi tả..
-đừng đánh mà_Sin một lần nữa lại hét lên rồi chạy ra chỗ tên bị đánh nhưng đã bị Ron níu tay lại.
-một trong ba đứa lại đây bịt miệng con nhỏ này lại coi,ồn quá_Ron nạt
Đình Quân dừng tay lại và tiến về phía Sin,trước khi bịch miệng cô bé lại Đình Quân còn nói thêm một câu nữa:
-xin lỗi chị hai nha
...
Dù Sin có giãy giụa đến đâu nhưng Đình Quân mạnh quá không thể nào thoát ra được,cô bé chỉ còn cách nhắm tịt mắt lại không dám nhìn,nhưng bên tai Sin văng vẳng những lời xin tha mạng...
Chừng 15 phút sau thì những tiếng ấy không còn nữa chỉ còn những tiếng rên rỉ nhẹ và hai người kia cũng không còn đánh.Đình Quân cũng thôi không bịt miệng Sin nữa.
-mở mắt ra_Ron vẫn nói bằng giọng ra lệnh,nhưng Sin không chịu mở mắt -đã kêu mở mắt ra rồi nghe không?sao lỳ quá vậy??_Ron vẫn nói nhưng giọng có giần hơi quạo Chính vì vậy mà Sin cũng không mở mắt,đến câu thứ 2,3 rồi Sin vẫn không mở,bây giờ máu nóng của Ron đã bắt đầu sôi lên.Thấy tình hình không ổn Đình Quân mới nói nhỏ nhẹ vào tai Sin:
-chị hai mở mắt ra đi,thủ lĩnh thả hắn ta đi rồi
Nghe đến từ "thả" cô bé mới liền mở toang mắt ra.Đập vào mắt Sin là một con người bị đánh tới mức...thảm hơn chữ thảm!
-sao nói thả cậu ta đi rồi??
-thì thả rồi đó,tại hắn ta không đi nổi nên mới nằm đó thôi,với lại chiếc xe của hắn cũng đã bị...._Đình Quân nói tới đó thì ngừng lại,hướng tay về phía chiếc wave đã nát bấy hết.Định xoay qua nói gì đó với Ron nhưng cậu nhóc và ba người kia đã leo lên xe đi mất.
Tuy Sin đã rất tức vụ hồi chiều và cô bé biết rằng Ron chỉ muốn trả thù cho mình,nhưng Sin không nghĩ là phải trả thù nặng đến vậy.Đánh tới người ta đứng không nổi luôn mà +.+
Cô bé thở dài nhìn tên "nạn nhân xấu số" rồi đóng cổng lại,móc trong túi ra cái điện thoại điện cho cấp cứu đến "hốt xác" tên ấy đi.Cái này gọi là vừa đánh vừa xoa mà =.=" |
CHAP 9:Cuộc chạm trán tại G-Blue
Hôm nay Sin đã rất cố gắng để thức sớm...6h!một kỉ lục từ trước tới giờ của Sin,tuy học giỏi nhưng cô bé lại rất lười thức sớm,theo định nghĩa của Sin thì vô sớm là...một cái tội =.=" (vậy mà hồi trước có người đòi làm "học sinh đi sớm nhất khối 10!).Tuy Ron và Sin học chung trường nhưng không bao giờ họ "nhận bà con" trong trường cả.Nếu có gặp nhau ở căn tin thì cũng vậy,như lúc này đây Sin đang đụng mặt Ron và đám đàn em trong trường của cậu nhóc.Chỉ có bọn họ và Đình Quân là mỉm cười chào Sin,còn Ron thì vẫn...lạnh như tiền đi thẳng đến mặt còn không thèm nhìn,những người còn lại cũng đi theo Ron chỉ có duy Đình Quân là ở lại. -chị hai mua đồ ăn sáng chưa?_Đình Quân ngồi xuống ghế đối diện với Sin rồi cất tiếng hỏi -chưa,tại đông quá chưa chen chân vô được_Sin cười -vậy để em đi mua_nói xong Đình Quân đứng lên và đi về phía quầy đồ ăn,Sin còn chưa kịp ngăn lại. Điều kì lạ là khi nãy Ron và đàn em vừa vào căn tin lẫn lúc ra khỏi những học sinh khác đều dạt ra hai bên để cho họ đi,bây giờ Đình Quân vừa vào quầy đã có người nhường cho cậu nhóc mua trước.Sin nhíu mày "ghen tị",sao họ lại có thể có cái uy quyền như thế nhỉ!!?.Đình Quân chỉ vừa mới vào đã có đồ ăn đem ra liền,Quân mua cho Sin chai pepsi và một tô bánh canh to oành,còn cậu nhóc thì chỉ mua cho mình ổ bánh mì trứng. -sao mua cho tôi nhiều vậy??_Sin nhíu mày nhìn Đình Quân đang ăn ổ bánh mì ngon lành -tại nhìn chị nhỏ xíu,ăn nhiều cho lớn nhanh Sin đưa tay móc cái ví nhỏ trong túi váy của mình,dường như Đình Quân biết cô bé định làm gì nên lắc đầu. -chị không cần phải trả đâu -sao được,tôi với cậu đâu có quen thân đâu..._Sin thấy khó xử -vậy chị coi như anh Ron mua cho chị đi,không cần phải trả lại làm gì -nhưng... -không nhưng gì hết,chị ăn đại đi_Đình Quân xua tay -vậy hôm nào tôi sẽ bao cậu đi ăn,ok_Sin vốn không thích mắc nợ ai nên đây cũng coi như là một...diệu kế. -ừ,vậy chị cứ ăn thoải mái đi_Đình Quân mỉm cười Sự thân thiết này đã khiến cho mọi học sinh trong căn tin đều đổ dồn ánh mắt về phía hai người họ,còn có những tiếng xầm xì to nhỏ.Khi Đình Quân quay lại nhìn thì họ mới im bặt. .... 5 tiết chán kinh khủng với Sin,hôm nay lại không có Thùy Như và Hải Phong..
******** Sin đang nằm ngủ ngon ơ sau một ngày học,những lúc chán thế này thì đối với Sin ngủ là thượng sách.Cô bé ít khi đi chơi,chỉ thích nằm dài ra giường và ngủ khi không có việc gì làm,chỉ cần một bữa sáng no nê là cả ngày Sin khỏi cần ăn uống gì cũng được...Đôi khi Sin còn bỏ luôn cả bữa sáng để ngủ khi những ngày nghỉ học (đây gọi là ngủ bù),chung quy là chỉ khi nào Sin cảm thấy thực sự rất đói bụng thì lúc đó cô bé mới tìm đến đồ ăn! Điện thoại Sin réo ầm lên những 4,5 lần mà Sin cứ để đó không thèm nghe máy,đến lần thứ 15 Sin cũng chẳng buồn nghe...Và khi đã hết sức chịu đựng mặc dù đã làm mọi cách để át đi tiếng điện thoại,Sin mới bắt máy. -[làm gì mà gọi mãi không trả lời vậy??muốn chết phải không?]_Ron hét lớn trong điện thoại,tiếng hét như đâm vào lỗ tai Sin khiến cô bé phải để cái tai của mình xa điện thoại khoảng cách chừng 1 mét. -[nãy giờ tôi ngủ,không nghe máy được] -[đến G-Blue ngay lập tức,ngay chỗ ghế sô fa đen phía bên trái gần quầy bar.Cô mà để tôi đợi thêm giây phút nào là chết với tôi,rõ chưa]_cái giọng ra lệnh quen thuộc của Ron,rồi cậu nhóc cắt máy. Sin tức tối ngồi bật dậy chạy ra ngoài,không hiểu lí do gì mà lời nói của Ron lại "tác động" mạnh đến cô bé đến như vậy,nhưng Sin nghĩ là phải có nguyên nhân gì đó Ron cần gấp đến Sin thì cậu nhóc mới điện thoại tới tấp như vậy!
G-Blue,8h25'............... Sin chạy thẳng vào trong tránh những người trong bar.Nhưng ông bà ta nói không sai:tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa.Sin chạy cắm cổ mà không để ý nên đụng phải một người phía trước mình.Nhưng sự thật là không phải đụng trúng mà là cô ta...cố tình để Sin đụng trúng! -này làm gì vậy hả?mắt để trên đầu hay sao mà không thấy tao đang đứng vậy hả? Ơ...cái giọng này,là cái giọng chua loét của Uyên Nhi(con nhỏ đầu đàn hôm bữa Sin đụng phải khi chạy ra cửa) -ê,chính cô tự bước ra để tôi đụng trúng à nha -mày nói cái gì nói lại coi,tao mà thèm cho cái thứ dơ bẩn như mày đụng vào người hả??_Uyên Nhi hất hàm lên -ai "dơ bẩn" biết liền,ít ra thì quần áo tôi không bị dính cái thứ nước đỏ chót kia -giề?nói lại coi tao bị dính chỗ nào,mắt mày bị lé rồi hả??_Nhi bĩu môi nhìn vào cái váy của mình Sin nở một nụ cười nham hiểm rồi cầm lấy ly rượu đỏ được đặt trên bàn kế chỗ Sin đứng...hất thẳng ly rượu ấy vào cái đầm trắng toát kiêu sa của Uyên Nhi,khiến một phần váy dưới của cô ta bị dính đỏ hoe. -giờ thì ai dơ hơn ai nào,cái đồ chảnh chẹ,lêu lêu_Sin lè lưỡi trêu tức Uyên Nhi rồi đi tiếp.Những người được chứng kiến cảnh tượng cô tiểu thư chảnh chẹ Uyên Nhi-cô chủ của một tập đoàn lớn bị một cô gái bình thường sỉ nhục trước đám đông đều xì xào rồi cười rộ lên khiến cho Uyên Nhi giận giun người mặt biến sắc liên tục như tắc kè hoa,đưa ánh mắt giận dữ nhìn Sin.Cô ta bấm tay vào cái ghế kế bên,đôi mắt ánh lên những tia lửa biểu hiện cho một cơn giận dữ đến tột độ. -tao nhất định sẽ trả thù cho nỗi nhục ngày hôm nay,hãy chờ đấy!! ............. Tất nhiên chuyện này Ron cũng biết và những người đi cùng Ron đến bar cũng đều được chứng kiến,bọn họ được một trận cười ha hả.Nên vì vậy mà Sin vừa đến là bọn họ cứ nhào nhào lên. -chị hai tài thật đó,sỉ nhục được Uyên Nhi luôn_một người trong đám thốt lên. -không hổ danh là bạn gái thủ lĩnh! Và bọn họ cứ nói hết câu này đến câu kia,đến khi bị Ron xoay qua nhìn với ánh mắt sắc đến rợn người thì bọn họ mới im bặt. -ngồi xuống đó đi Sin ậm ừ một cái rồi ngồi xuống,kế Đình Quân. -đi qua đây_Ron nạt lên -còn chỗ đâu mà ngồi,có duy nhất chỗ này còn trống thôi -để em qua chỗ thằng Quân ngồi,chị hai qua ngồi kế anh Ron đi_một người ngồi kế Ron đứng dậy. Thấy khuôn mặt thảm hại của Sin,Đình Quân thấy xót xót,nhưng tránh trường hợp Ron "nổi khùng" bất tử nên Đình Quân phải lựa lời để Sin "an lòng" mà đi qua bên kia. -chị hai qua kia đi,mắc công anh Ron nổi quạo thì mệt tụi em lắm Vì ích lợi chung,Sin đành qua ngồi kế bên Ron (lí do Sin không dám qua ngồi kế vì nãy giờ không biết Ron tức cái gì mà mặt mày rất chi là hình sự!) Sin cũng đã đến rồi,cũng qua ngồi kế Ron luôn rồi,vậy mà biểu hiện cậu nhóc cũng không có gì mới.Sự im lặng đến đáng sợ! Ron để lên miệng điếu thuốc rồi bật lửa.Tình hình cứ căng thẳng như thế một hồi rất lâu...Những điệu nhạc và những ánh đèn vẫn nhấp nháy liên hồi cùng những vũ điệu "hoang dã",nhưng trong cái không gian sôi động ấy cũng có chỗ của bầu không gian ảm đạm đến rợn người... |
CHAP 10:Khi thủ lĩnh là bác sĩ!
Sin chịu không được khói thuốc mà Ron cứ hút từng đợt rồi phả ra,tuy không phả vào mặt cô bé nhưng cứ hễ ngửi mùi thuốc là Sin không thể nào chịu nổi được,mà nín thở cũng không được lâu.Bực tức vì lúc nào Ron kêu Sin đến cũng đều cho ngồi vậy chứ chẳng làm gì khác,vậy mà Sin đã từng nghĩ là có chuyện gấp nên cậu nhóc mới kêu đến.Máu đã sôi lên tới 1000 độ,Sin thấy trên bàn có mấy chai rượu chưa đụng tới,cô bé liền quơ đại một chai uống ừng ực mà không biết loại mình uống là rượu gì.
-chị hai đừng có uống,đó là Vodka đó_Đình Quân nãy giờ lo nhìn đâu đâu bây giờ mới để ý thì Sin đã nốc cạn hết nửa chai!Còn mấy người kia do chán quá nên đã tản ra chỗ này chỗ kia trong bar hết.
-cứ để cô ta uống_Ron lạnh lùng nói..
-nhưng mà......._Đình Quân ngập ngừng.
30 phút sau....
Đình Quân nãy giờ lòng như lửa đốt khi thấy Sin lần lượt uống hết chai rượu này đến chai rượu khác,mặt đã ửng đỏ lên còn hơn hai trái cà chua,còn Ron thì vẫn thanh thản coi như không có chuyện gì xảy ra (nhưng trong lòng Ron đang nghĩ gì thì có trời còn chưa chắc đã biết!)
Đây là chai vodka thứ 4 mà Sin đã "xử" hết.Sin hục hẳn xuống bàn,giờ cô bé không còn biết trời trăng mây nước gì cả,đầu óc cứ quay mòng mòng người thì nóng ran lên.Đến Ron còn cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ người của Sin,Đình Quân thử đụng vào người Sin thì ôi thôi....cậu nhóc phải giật tay ra liền vì quá nóng!
-anh Ron,anh định để chị hai như vậy luôn hả?kiểu này thì có đến sáng chị hai còn chưa tỉnh được_Đình Quân lo lắng hết nhìn Sin đến nhìn Ron.Mặc dù rất muốn giúp Sin cái gì đó nhưng Quân không thể làm gì khác hơn là ngồi nhìn,không thể nào giúp khi chưa cho phép của Ron!
Khoảng một tiếng sau thì đám người kia cũng quay lại và cũng là lúc tự nhiên...Sin ngẩn đầu lên nhìn Ron bằng ánh mắt rất chi là đểu rồi...ôm chầm lấy cậu nhóc! Khiến cho Ron chỉ kịp ngỡ ngàng ngồi đơ như tượng,còn những người kia thì la ó lên còn cổ vũ cho hai người họ nữa.
"ọe,ọe,ọe" ..........
Cái tiếng kinh khủng ấy được phát ra từ...miệng Sin,Ron giật mình đẩy cô bé ra thì đã muộn,những thứ Sin nôn ra đã dính đầy cái áo sơ mi đen của cậu nhóc,nhưng có một điều "may mắn" là Sin nôn ra toàn nước!
Những người khi nãy còn la ó lên cổ vũ thì đã chuyển sang há hốc,mắt chữ A mồm chữ O khi nhìn thấy cảnh tượng "có một không hai tại Việt Nam" này.Đình Quân cũng hết hồn không kém.Cơn giận của Ron đã trỗi dậy,ánh nhìn như phát ra lửa,thấy tình hình không ổn,Đình Quân mới vội vã nói với Ron:
-để em đưa chị hai về_rồi Quân đỡ Sin đứng dậy
-đem con nhỏ lên xe_Ron bất ngờ quát lớn
Đình Quân gật đầu rồi dìu Sin ra xe,Ron cũng bước theo sau.Hôm nay Ron không đi ô tô mà đi mô tô,cũng hên là cậu nhóc không xỉn chứ mà nếu xỉn thì dù có đấu tranh đến đâu Đình Quân cũng phải chở Sin về.
Ron phải vừa chạy vừa nắm chặt lấy Sin vì cô bé lúc này đây xỉn tới mức độ không hay biết cơ mà,nhưng dù cho có khăn đến cỡ nào cậu nhóc vẫn chạy với tốc độ như vũ bảo!
.....
Xe dừng lại trước cửa nhà Sin,Ron bước xuống và chạy đến mở cổng,cửa khóa!.Cậu nhóc hơi nhăn mặt rồi quay lưng lại Sin.
-chìa khóa để ở đâu hả?_Ron nạt lớn
-Để ở...ở...ở...ở_Sin ngơ ngơ một lát vì tiếng hét của Ron,cô bé cứ cà lăm "ở" như thế rồi gục xuống ngủ tiêp!
-Con bé này,có tỉnh lại ngay không thì bảo,tỉnh lại đi_Ron lại hét lên cộng lắc lắc vai Sin
-....
Nhưng câu trả lời cho ron chỉ là một sự im lặng và cái bản mặt lúc tỉnh lúc mê của Sin.
-Trời ơi
Bây giờ đã 11h khuya,không còn cách nào khác nữa Ron bắt buộc phải đưa tay vào mấy túi quần của Sin để tìm cho ra cái chìa khóa.Chứ giờ nếu cậu nhóc chơi ác thẩy Sin đại trước cổng thì cũng không an tâm,chắc hẳn ngày mai Ron sẽ nhận được cái xác của Sin trước cổng luôn mất.
Đôi tay run run đưa vào túi quần của Sin,Ron nhắm tịt mắt lại,dù sao Ron cũng là con trai mà đưa tay vào túi quần con gái thì cũng hơi kì @@.Mới đưa tay vào túi quần Sin thôi thì không biết trời xui đất khiến thế nào mà bác bảo vệ dân phố lại đi ngang qua,thấy cảnh tượng "kinh hoàng" này thì ông ta la lên:
-thằng kia,đêm hôm khuya khắc làm gì con gái người ta đấy hở??
Ron giật mình quay sang thấy bảo vệ dân phố đang chạy đến chỗ mình thì tá hỏa bế Sin lên xe rồi vọt nhanh.
Trong tình huống này nếu không vọt lẹ mà để ông bảo vệ dân phố bắt được thì chỉ có nước...lên đồn.Và ngay sáng mai tên của Ron sẽ được "vinh danh" lên mặt báo với dòng chữ rất là "dễ thương "thiếu gia tập đoàn Black Diamond sàm sỡ một cô gái giữa đêm hôm khuya khoắc ,bàn dân thiên hạ cũng biết hết,một thủ lĩnh Dảk nổi tiếng như cậu nhóc mà phải gặp tình huống hiểu lầm tai hại này thì còn đâu thể diện .Cho nên để bảo toàn danh tiếng thì sử dụng kế thứ 36 là thượng sách.
......
Ron cất xe dưới nhà xe rồi phải thực hiện nhiệm vụ cao cả đó là bế Sin lên nhà,tối hôm nay Sin khỏi tốn công đi bộ,cô bé toàn được Ron bế hết chỗ này đến chỗ kia!
Ron uể oải thả Sin xuống giường rồi thở phào nhẹ nhõm,Ron chỉ có một cái giường nên đành phải nhường cho Sin nằm,chứ để cho "kẻ say xỉn" này nằm ngoài sô fa cũng tội.
........
8h sáng
Điện thoại trong túi quần Đình Quân reo lên,là Ron điện.
-[Hôm nay việc đám của thằng Thìn cậu ra mặt đi]
-[sao thế ạ?]
-[Sin bệnh rồi,tôi không nghĩ là hôm qua con nhỏ say tới mức sáng nay toàn thân lúc nóng lúc lạnh!]
-[dạ..]_Đình Quân nói nhẹ rồi cúp máy,chuyện Ron kêu Quân ra mặt thay thủ lĩnh là một chuyện không phải lạ (vì những trận nhỏ Ron không có hứng ra mặt),nhưng chuyện của đám thằng Thìn là một chuyện khác,đám này không phải vừa,có mối thù lâu năm với Dark.Vậy mà với lí do vì một đứa con gái mà Ron bỏ một trận lớn với đám thằng Thìn là một chuyện lạ,vốn từ trước đến nay những chuyện xích mích với thằng Thìn đều do Ron đích thân ra mặt.
Trở về chỗ Ron và Sin
Lúc nãy khi vào giường để kêu Sin dậy đi học thì vừa mới đụng vào Sin Ron đã vội rút tay ra vì nóng,Ron mới nhớ đến khi tối Sin đã xỉn,trời lại lập đông,trên người cô bé lại chỉ mặt có cái áo pull ngắn tay,chắc chắn là đã bị cảm.
-Ron vuốt mặt rồi chạy nhanh ra ngoài để mua thuốc cho Sin.
Quên nói với mọi người là Ron chỉ ở có mình ên,cậu nhóc không thể chịu nổi không khí ngột ngạt ở nhà nên mới dọn ra ở tại một tòa chung cư cao cấp,tính đến nay Ron đã ở được hơn một năm.Lúc Ron tới đây ở cậu nhóc mới 15 tuổi mà giờ đã 17,lớn hơn Sin một tuổi.Chung cư này cũng là một phần trong Black Diamond,do chính mẹ Ron đầu tư xây dựng và đã giao quyền sỡ hữu cho con bà,không ai khác chính là Ron.Có thể nói Ron là chủ tòa chung cư cao ngất ngưởng này không nhỉ?! ^^
........
-ư...._Sin nhăn nhăn trán rồi từ từ mỏ mắt.
-tường cô chết luôn rồi chớ_ROn bưng cháo đặt xuống cái ghế cạnh giường rồi ngồi xuống cái ghế kế bên.
Sin há hốc nhìn quanh,không phải nhà của cô bé.Mà Sin thì đang nằm trên giường người thì đang mặc bộ pijama màu hồng...hình gấu teddy!
-Á Á Á Á Á,cậu đã làm gì tôi đêm hôm qua hả?sao tôi lại ở đây?sao tôi lại mặc bộ đồ ngủ này chớ????_Sin hét toáng lên
-vặn volume nhỏ lại dùm cái
-huhu,cậu hại đời tôi rồi,lôi làm sao sau này tôi dám lấy chồng nữa chớ,đúng là tên biến thái mà,huhuhuhuhu_Sin "gào thét" hết cỡ,tay thì đập vào người Ron liên tục.
-cái gì?tôi mà thèm hại đời cô hả?nhìn lại mình đi,con nhỏ xấu xí như cô mà tôi thèm hả?nói thiệt chứ tôi mà đem cô đi bán không lấy tiền qua Campuchia,Trung Quốc,Nhật,Lào,Thái Lan,Mỹ,Ả rập xê-út,Iran,Iraq người ta cũng không thèm ngó chứ nói chi mua!
-vậy cậu giải thích sao về bộ đồ ngủ hả?
-Đêm qua cô nồng nặc mùi rượu nên tôi mới kêu một nhân viên nữ mua dùm bộ đồ rồi sẵn thay cho cô luôn,đã không biết cám ơn mà còn chảnh chẹ nói tôi hại đời cô nữa hở?hở??_Ron cáu kỉnh liếc Sin một cái rồi quay sang tô cháo.
-gì vậy?cậu cũng ăn cháo nữa hả??
-là cho cô đó,cái đầu cô có để cho đầu đủ bộ phận cơ thể thôi chứ không biết sử dụng nó hả?_nói rồi Ron đứng dậy
-đi đâu vậy?
-tôi đi đâu cũng phải báo cho cô biết nữa hay gì?chừng nào về nhớ dẹp tô cháo đó
Sin ậm ừ rồi cầm tô cháo lên ăn,đợi đến khi Ron đã đi hẳn cô bé mới tủm tỉm cười vì cái biểu cảm khi Sin nói cậu nhóc "hại đời" Sin.Hôm nay Ron nói nhìu hơn hẳn tuy là có bực dọc một chút.Đang ngồi cười mình ên như một bà khùng chính hiệu thì Ron tự nhiên quay lại phòng.
-cầm lấy,mỗi ngày uống 2 lần,nhớ ăn no rồi mới uống đấy_Ron quăn bịt thuốc cho Sin rồi lại quay đi.
Sin gật đầu,cô bé nhớ mang máng là hôm qua khi đã say bét nhè không biết trời trăng thì không hẳn đến như vậy,ít ra cô bé còn biết một chút...sao.Tối qua lúc Ron đưa Sin về đã bị ông bảo vệ dân phố hiểu lầm và đuổi theo,bí thế nên Ron mới đưa cô bé về nhà mình,đó là toàn bộ sự việc mà Sin nhớ,còn lí do vì sao ông ấy lại làm như thế thì cô bé...không biết!
Tội nghiệp nhất là Ron,sáng giờ vì chăm sóc cho Sin mà cậu nhóc bỏ cả học,phải chạy đi chạy lại mua thuốc rồi mua cháo.Vậy mà khi Sin tỉnh dậy do hiểu lầm còn c h ữ i cậu nhóc té tát.
Sin mỉm cười rồi đứng dậy tìm một mảnh giấy nhỏ và cây viết.Cô bé ghi chữ cảm ơn cùng với một mặt cười rồi loay hoay tìm chổ nào đó để đặt tờ giấy,xong xuôi hết Sin thay lại bộ đồ cũ và vế nhà.
CHAP 11:Thùy Như quay về
Sáng sớm Sin đã chuẩn bị sẵn cho chó Mina một tô sữa lớn và một chén cơm cá nho 3(vì Mina là chó con) đặt sẵn ở ngôi nhà gỗ được sơn đủ màu 7 sắc cầu vồng,ngôi nhà này do chính dì Trâm,Sin và bé Yum tự làm lúc mới nhận Mina về nuôi.
-ở nhà ngoan nhé,chị đi học sẽ về sớm chơi với cưng_Sin xoa đầu Mina rồi xách ba lô đi học,đã có lúc cô bé có ý định sẽ mua một chiếc xe đạp nhưng vì điều kiện không cho phép,có lẽ là trên cái đất nước Việt Nam này chỉ có duy nhất một đứa con gái chưa biết chạy xe đạp là Sin!
Từ hồi nhỏ Sin luôn được ba mẹ đưa đón chứ tuyệt đối không cho Sin chạy xe một mình vì sợ nguy hiểm,ba mẹ chỉ có mình ên Sin (lúc đó bé Yum chưa ra đời) vì vậy Sin mà có chuyện gì chắc họ không sống nổi.Lúc ở chung với dì Trâm Sin đã mót đủ tiền để mua xe đạp thì bị cướp giật hết tiền cũng vì muốn làm cho dì Trâm bất ngờ nên một thân một mình đi mua nên bây giờ phải chấp nhận số phận.
Nhưng khoảng chừng một tháng nay Sin đang có ý định mua xe trở lại,cô bé chắc chắn mình đã "đủ tuổi" để không bị giật tiền một lần nữa.
Mãi nghĩ về chuyện xưa nên Sin không biết có một chiếc xe đen đang theo sau mình.
-ê,lên xe
Cái giọng nói này....
-không nghe nói hả?lên xe_không ai khác chính là Ron
-từ từ làm gì dữ vậy?
Đúng lúc Sin làm biếng đi bộ mà gặp "vị cứu tinh" cho đi nhờ xe thế này thì còn gì bằng.Cô bé hí hửng mở cửa xe vào ngồi.
Trong xe...
-coi bộ cũng mạnh dữ ha,mới có hôm qua còn nằm la liệt trên cái giường của tôi mà bây giờ khỏe quá ha
-ừ,nhờ ơn của cậu mà tôi khỏe đó,được chưa?
Sin nhìn nhìn Sin rồi nói với giọng trêu chọc:
-khỏi nói tôi cũng biết là nhờ ơn tôi,mà cô con gái gì mà khỏe nhanh vậy.Bộ cầm tinh con trâu à??
-tôi trúng gió chứ có phải trúng tà đâu mà lâu khỏe hả?mà người ta sao kệ người ta đi,xía vào làm gì??_Sin nhướng cái nhìn đầy "mỉa mai" cho Ron.
-ừ,kệ cô...biết vậy hôm qua chẳng thèm giúp,cho nó chết ngoài đường luôn cho rồi_Ron lầm rầm,ức chế vì cãi không lại (cũng có lúc "vua" phải chịu thua "thường dân" chế nhể,hehe)
Sin thì cười mãn nguyện trong lòng,đừng trông mặt mà bắt hình dong,Sin nhà ta cũng không phải loại vừa đâu!
.........
Thùy Như_Sin reo lên khi thấy cô bạn của mình đang cặm cụi chép bài.
-giật mình,làm gì hét lớn vậy?
-một tuần nay không gặp bạn,nhớ chết đi được.Đi đâu mà mất biệt luôn vậy hả?
-thì về nhà bà đó,mình nhớ đã nói rồi mà_Thùy Như mỉm cười.
-Đi mà không gọi cho mình cuộc nào hết,điện thoại cũng không liên lạc được_Sin giận lẫy quay mặt chỗ khác
-thôi,đừng có giận,hôm nay mình bao bạn đi ăn há_Thùy Như lay lay tay Sin
-ok,hết giận rồi!
-Xì,quỉ quá đê
........
Theo như đã hứa,sau khi kết thúc buổi học,Thùy Như liền dắt Sin đến một quán ăn ở gần trường.Phải như có Hải Phong thì vui hơn,nhưng đến tung tích của cậu ấy bây giờ ở đâu Sin và Thùy Như cũng không biết,Hải Phong đã mất tích hơn một tuần lễ,đúng vào ngày mà Thùy Như về quê,vậy mà giờ gái đã về còn trai chẳng thấy đâu!
--Như này...._Sin đặt đũa xuống
-hả??
-...À mà thôi không có gì_Sin xua tay cười cười,ó lẽ bây giờ chưa phải lúc để nói
-chuyện gì?nghi lắm nha
-mình...mình định mua xe đạp,bạn thấy có được không?
-ừa,mua đi.Chứ để riết rồi bạn đi bộ nên thân hình teo nhách lại,không đẹp chút nào_Thùy Như ra sức tán thành nhiệt liệt và còn hỏi Sin định mua loại nào,chừng nào mua.Nhưng Như biết chuyện Sin muốn nói là một chuyện khác chứ không phải là chuyện này...
CHAP 12:THINK....!
Vừa tính tiền ra khỏi cửa tiệm Sin đã bắt gặp Ron đứng dựa vào ô tô bên đường,tay vòng ra phía trước và nhìn Sin.
-Thùy Như ơi,mình qua bên kia đi,đừng đi đường đó_Sin kéo Thùy Như lại lúc Như định băng qua đường.
-Sao vậy?nhà mình hướng kia cơ mà??
-Nhưng mình muốn đi qua bên kia coi đồ
-Ờ...
Sin kéo cô bạn mình phóng như bay đi hướng khác.Sin không muốn gặp Ron lúc này,vì cô bé đang đi cùng Thùy Như...
Đi được một quãng khá xa ,Sin nhìn quanh,không thấy Ron đâu hết,cô bé thở nhẹ một cái định quay qua cười với Thùy Như thì Sin đã đơ miệng vì...Ron vẫn đang đứng bên kia đường nhìn Sin!
Điện thoại Sin run lên trong ba lô,cô bé vội lấy điện thoại ra và nghe.
-[trong vòng 3 giây cô phải đi qua đây ngay,bằng không tôi sẽ qua cô đó]_vẫn cái câu nói trống không đó rồi tắt máy.Sin bóp chặt cái điện thoại trong tay và "hùng dũng" bước tiếp.
-làm gì mà như ma quỉ vậy?rõ ràng là khi nãy nhìn quanh có thấy gì đâu_Sin lầm rầm trong miệng.
-Làm gì mới nghe điện thoại mà sắc mặt cậu không được tốt vậy??_Thùy Như ngạc nhiên hỏi.
-không có gì,hi
Đã qua 3 giây và chiếc xe của Ron đã tiến lại phía hai người,nói đúng hơn là "cái loài 4 bánh ấy" đang hiên ngang chặn Sin và cô bạn Thùy Như.
-hôm nay cũng lì nhỉ?lên xe mau
-ơ...
-Phan_Ron búng tay về phía tên to con lực lu7o74nng đang ngồi trước xe kế bên tài xế,Phan gật đầu rồi bước ra.
-Á,làm gì thế thả xuống ngay_Sin hoảng hốt la lên,Phan đang vác cô bé trên vai
-khoan,nếu muốn tôi đi với cậu cũng được,nhưng phải dắt theo Thùy Như
-không,hết chỗ rồi_Ron nói,đúng thật là e đã hết chỗ.Sin,Ron,Phan và tài xế,xe có 4 chỗ mà đúng 4 người,nếu chen Thùy Như vô chẳng lẽ cô phải ngồi trên...nóc xe?
Chiếc xe lạnh lùng chạy đi bỏ Thùy Như ở sau nhìn theo,Sin giơ tay ra cửa kiếng ra hiệu xin lỗi,Như mỉm cười ý muốn nói không có gì hết,Sin cũng cười tươi.
Nhưng nụ cười của Thùy Như đã nhanh chóng vụt tắt và cái quay lưng bực dọc bỏ đi khi xe đã đi được một chút...
.....
-Tôi không muốn ăn,tôi không đói!_Sin vùng vằng
-Không đói cũng phải ăn,qua kia ngồi đi_Ron ngồi xuống ghế,nơi đây là một phòng ăn riêng dành cho khách VIP nên chỉ có Ron,Sin cùng cái bàn rộng lớn được bày thức ăn đầy ấp trên bàn.
-Sao lúc nào cậu ta cũng băt ép mình cái này cái kia thế nhỉ?_Sin làm ràm rồi cũng bước đến cái ghế ở đầu bàn,Ron thì ngồi ở cuối bàn.
-Ăn đi,ăn tới chừng nào cô đi không nổi thì tôi sẽ kêu người đem cô về tận nhà_câuCâu nói nửa đùa nửa thật của Ron làm Sin hơi sờ sợ.Như lúc trước đã nói,thức ăn chủ yếu của Sin là...giấc ngủ,chỉ cần nguyên ngày Sin ngủ là cô bé có không cần phải ăn uống gì hết (sau này ai nuôi Sin khỏi cần phải lo chuyện cơm gạo),chi nên khi nhìn thấy đống đồ ăn này Sin đã phát ngán,thà Ron đưa thẳng Sin đến...khách sạn để nggu3 còn hơn là chở Sin đến nhà hàng ăn!
.........
Sau hai tiếng đồng hồ "vật lộn" với đống đồ ăn,cuối cùng Sin đã phải bỏ cuộc vì kho6ng0the63-nào-ăn-nổi nữa.Bụng Sin đã no kễnh.Cô bé khá "ấm ức" vì Ron chỉ ăn duy nhất một dĩa bò bít tết rồi thong dong gác chân lên bàn,lại lấy điện thoại ra bấm như muốn trêu ngươi cô bé vậy!
-no chưa?
-rồi
-Phan,khiêng con nhỏ về_Ron đột ngột thực hiện lời hứa lúc nãy.
-khỏi,tôi tự đi được_Sin giật bắn mình.Khi nãy ở ngoài đường Phan vác Sin lên vai đã đủ...quê rồi,dù sao Sin cũng mặc váy mà!
Nhìn cái điệu bộ của Sin Ron thấy tức cười,nhưng cậu nhóc đã lấy lại hình tượng "cục băng" ngay sau đó.
..........
Khi đã được Ron đưa về,Sin lập tức phóng như bay qua nhà Thùy Như.
-bạn đi với Ron khiến mình thắc mắc đó_Thùy Như nheo mắt,nhìn Sin.-nói thật đi,chuyện hồi chịu bạn muốn nói là chuyện này đúng không?
-hả?sao bạn biết mình muốn nói chuyện này vậy??
-Chơi thân với nhau bao nhiêu năm rồi sao mình lại không biết_Thùy Như mỉm cười
Sin suy tư một chút rồi cũng quyết định kể hết sự thật cho bạn mình nghe.Như rất chăm chú lắng nghe từng chi tiết một,và kết quả của sự chăm chú ấy là nguyên khuôn mặt ngỡ ngàng tột độ.-bạn...bạn đã quen anh ta được 3 tuần rồi hả?sao chuyện gì cũng không nói mình trước vậy?bạn đúg là khờ mà,bạn bị anh ta lợi dụng rồi đó_Thùy Như tự nhiên chuyển sang thái độ bực mình.
-mình có thấy cậu ta lợi dụng gì mình đâu?
-chưa đến lúc thôi,mà thôi bạn về nhà đi,8h rồi nhà mình phải đóng cửa
.......
Sin nằm trên giường suy nghĩ về lời của Như nói.Nhưng sự thật là lúc quen biết Ron đến giờ Sin không thấy cậu ta lợi dụng cô bé ở chỗ nào cả,sao Như lại nói như vậy?Sin có thấy Thùy Như tiếp xúc với cậu nhóc lần nào đâu mà Như lại nghĩ Ron lợi dụng Sin?
Tất cả câu hỏi cứ bao quanh lấy Sin đến khi cô bé đã chìm vào giấc ngủ....
CHAP 13:Buổi tối kinh hoàng
-hôm nay có buổi gặp mặt,cùng đi nhé
-bạn mới về đây gần 1 tuần mà đã có buổi gặp mặt rồi à??_Sin ngạc nhiên
-thật ra **** này hẹn lâu rồi,tại giờ mới đi thôi_Thùy Như cười
-ừm...nhưng mà_Sin ngập ngừng,dù biết rằng cô bé và Ron quen nhau chỉ dựa trên một hợp đồng không có giấy mà chỉ nói miệng nhưng Sin vẫn có cảm giác "tội lỗi",nếu Sin đi Ron mà biết được chắc cậu nhóc giận dữ lắm.
-sao vậy?sợ Ron biết hả??
-ừm..._Sin tiu nghỉu
-có sao đâu,đi đi mình năn nỉ đó
-...
-im lặng tức là đồng ý rồi nhé,chiều nay 5 giờ nha,nhớ mặc đẹp đẹp đó.Mình về đây_Như phấn khởi nhảy chân sáo về nhà.
...........
-haizzzz...
Sin ôm Mina vào người,chốc chốc lại thở dài.Cô bé tới giờ vẫn chưa biết được lí do Ron đề nghị quen Sin trong hai tháng,mọi người đều đồn đại rằng Ron là một thủ lĩnh máu lạnh và tàn nhẫn,cầm đầu một băng đảng lớn mạnh thế này tuy tuổi đời chỉ mới 17.Nhưng từ khi quen biết Ron đến giờ,cậu nhóc nạt Sin thì nhiều nhưng chưa bao giờ "thượng cẳng tay hạ cẳng chân" với cô bé.
-Mina ơi,tao có nên đi không?nhưng mà đã hứa thì phải giữ lời.Mà thật sự tao không muốn đi chút nào hết!
Mina chỉ nhìn Sin,cô bé biết nói với Mina chẳng lợi ích gì nhưng Sin vẫn cứ nói,những khi buồn Sin hay ngồi "kể lể" tâm sự với Mina đủ điều.Ít ra còn được nhẹ nhõm trong lòng một chút!
...........
-Sin ơi xong chưa??_Thùy Như ở nhà dưới nói vọng lên lầu.
-có nhất thiết phải thế này không?_Sin nhăn nhó bước xuống lầu,tay men theo thành cầu thang để không bị té bởi đôi guốc cao...12 cm này!.-nhìn nó cứ sexy thế nào ấy,thôi mình thay ra rồi không mặc đâu.
-mệt nghe,có bộ đồ thế thôi mà đã la ó lên.Đồ Như đây lựa là khỏi chê gì hết_Thùy Như kéo Sin ra taxi (cô đã kêu trước đó)
Đúng là bộ đồ của Sin tùy từng cách nhìn,theo con mắt của Sin thì đây là một bộ đồ sexy nhưng cô bạn của Sin thì lại cho rằng không có gì hở hang cả.
Cái áo dây đen ôm sát người,quần jean đen rách kheo được vòng eo thon thả cùng đôi chân thon thả của Sin.
Nhìn tổng thể là nguyên một cây đen từ trên xuống dưới trừ nước da trắng ngần của cô bé ^^!
Chiều cao của Sin là 1m66 mà cô bé mang thêm một đôi guốc 12 cm thì là...1m78 (wow).Nói chung là Sin bây giờ nhìn "trên cả tuyệt vời".
..........
Điểm hẹn cho buổi gặp mặt hôm nay khá là lý tưởng,một quán cafe nằm trên tầng 9 của một tòa cao ốc đối diện là sông Sonus,từ nơi đây có thể nhìn rõ những làn nước trong xanh lấp lánh dưới ánh trăng huyền bí.
-ba bạn uống gì??_Tú-một trong ba người con trai của buổi gặp mặt hôm nay lên tiếng
-cho mình cafe sữa,còn hai bạn kia một sữa tươi và một cam ép_Linh là người đi cùng Sin và Như ở buổi gặp mặt hôm nay mỉm cười rồi đưa lại cái menu cho chị tiếp viên.
Có vẻ như Linh là người bắt chuyện giỏi và có tài ăn nói nhất,Như thì vốn tính tình hòa đồng nên hai người họ dễ lấy được lòng ba người kia hơn là Sin.Sin nãy giờ chỉ nói đúng một câu rồi không nói gì nữa hết,chỉ quay mặt ra cửa sổ và ngắm sông Sonus.
.....
Sau hơn một tiếng "xã giao" cuối cùng cũng chọn ra được cặp.Sin-Tú,Linh-Hảo và cuối cùng Như-Thuận.Họ b8at1 đầu tách ra và đi chơi riêng lẽ với nhau.Điều kì lạ là suốt buổi có hai người cứ nhìn chằm chằm vào Sin mặc dù cô bé đã nhìn đi chỗ khác,khi tính tiền đi rồi thì họ cũng kêu thanh toán.Vậy mà Sin chẳng mảy may để ý gì.
.............
Tú dẫn Sin đến một quán ăn,ăn no nê xong rồi lại đi hóng gió (nói cho oai vậy thôi chứ thực ra là xe hết xăng!)
.Đi hẹn hò kiểu gì mà mới có chút xíu xe đã không chạy được,tiền thì cậu ta sạch trơn không còn đồng bạc nào,vì lúc nãy đã không có nhiều tiền còn ra vẻ "anh hùng" bao nguyên chầu cafe báo hại giờ không còn tiền để mà đổ xăng,lúc nãy vào quán ăn còn bắt Sin...trả tiền!.Cái này người ta gọi là "ngu còn tỏ ra nguy hiểm".
-Nhã ơi sao nãy giờ em không nói gì hết vậy?giận anh hả??_Tú chọt chọi eo Sin
-tại không có chuyện gì nói thôi,mà sao anh đụng chạm vậy hả?_Sin nhăn nhó đi ra xa một chút.
Không phải vì Sin kì thị hay khi dễ Tú vì cậu ta không có tiền mà sự thật là cậu ta rất có...máu dê,từ nãy đến giờ cứ hết đụng chỗ này thì khều chỗ kia,ra đường thì có vẻ ta đây hay lắm nổ hết cái này tới cái kia.Tính Sin là hễ không thích ai thì cô bé nói chuyện với người đó bằng thái độ rất rất bực mình.
-đụng chứ thôi em làm gì ghê vậy?_Tú cũng bắt đầu nổi khùng -tưởng mình danh giá lắm hay sao mà bày đặt_Tú lầm rầm nói trong miệng.
Lên Đầu Trang