Xuống Cuối Trang
Sin thấp thỏm ngồi ngoài băng ghế chờ cùng với Đình Quân và những người khác,lâu lâu lại đứng lên nhìn vào phóng cấp cứu.Ron trong đó nãy giờ đã mấy tiếng rồi mà không có động tĩnh gì từ bác sĩ hết.Thấy vậy Quân mới lên tiếng:
CHAP 36:Hố!...
Sin rầu rĩ ngồi chống cằm nhìn ra cửa sổ,cả tiết học bữa nay Hải Phong và Sin cứ như “người dưng nước lả” không nói chuyện với nhau một câu nào.Nếu có Thùy Như ở đây chắc chắn Như sẽ tìm cách giúp hai người “sắp xếp” ổn thỏa vậy mà cô lại nghỉ học đúng hôm nay...
-Đi ăn không?
Tiếng nói làm Sin ngước lên nhìn,Phong đang đứng trước mặt cô bé với nụ cười tỏa nắng thường ngày.
-Đi đi_cô bé mừng rỡ hẳn lên.Lon ton đi theo sau Hải Phong.
Vẫn như thường lệ Hải Phong và Sin ngồi ở cái bàn quen thuộc ở một góc khuất trong căn tin và vẫn món ăn quen thuộc.Sin hamburger,một dĩa khoai tây chiên kèm theo một ly coca mát lạnh.Hải Phong đơn giản hơn,chỉ một tô mì hoành thánh thôi ^^.
-Mình xin lỗi_Sin ngại ngùng cất tiếng.
-Lỗi gì mà phải xin??
-Hôm qua...
-Trời tưởng gì,hôm qua thấy cậu không đến mình đã về rồi.Chắc lại ngủ quên nữa rồi phải không_Hải Phong cười xòa.
Sin cũng toe toét cười,may mắn là Hải Phong không đợi tới khuya lắc khuya lơ như Ron.Nhưng cô bé không để ý đến Hải Phong lúc nói câu ấy,ánh mắt cậu buồn rười rượi.Có ai biết rằng lúc ấy Hải Phong đã đợi đến 11h mấy khuya,ráng năn nỉ chủ quán để cho cậu ở lại thêm một chút,một chút,rồi một chút nữa.Cuối cùng,Sin vẫn không đến...
Đầu tiết cuối Hải Phong có việc gấp phải về,nên lúc ra về Sin chỉ đi có một mình.Trên đường về cô bé ghé qua siêu thị tậu về nguyên một con gà nhỏ nhỏ để về hầm bồi bổ cho...ai đó (cưng dữ=]])
................................
Hì hục nấu cả buổi chiều mới ra được nồi canh gà hầm ưng í.Món này Sin đã “đổ mồ hôi sôi nước mắt” mới làm được,tốn cả tiếng đồng hồ năn nỉ bà hàng xóm kêu Sin bằng Sinnosuke chỉ làm gà hầm,rốt cuộc bả cũng chịu.Vì tài nấu ăn của cô bé chưa ra tới “phạm vi” nấu đồ ăn bổ dưỡng phức tạp và khó nhằn này,”phạm vi” của Sin mới có mấy món ăn gia đình thường ngày mà thôi.Khi làm xong mệt muốn đứt hơi,ráng “bò” ra ghế sô pha nằm cho đỡ mệt,giờ đã tối mà chưa thấy “động tĩnh” gì từ Đình Quân hết.Có khi Sin mở ra mở vô điện thoại mà cũng không thấy chút tin nhắn hay cuộc gọi nào cả.Sin bắt đầu cảm thấy chú lo lắng..
Giấc ngủ mau chóng đến với Sin,quá mệt nên hai mí mắt cô bé đã sụp xuống hết.Không còn khả năng “chống cự” nữa,dù sao cũng đã tối rồi,có gì mai nếu chưa thấy Đình Quân phản hồi thì Sin sẽ tới bệnh viện xem tình hình thế nào.
....................
6h sáng hôm sau...
Đang ngon giấc trên ghế sô pha bỗng dưng điện thoại réo inh ỏi cả lên làm Sin giật mình té lăn quay xuống sàn nhà đập đầu xuống đất,ngay cái vết thương hôm bữa mới đau chứ! ==’
Đầu cô bé choáng váng cả lên,đau tới xương chứ chẳng chơi.Sin *** cồm ngồi dậy và nghe điện thoại với giọng ngáy ngủ.
-Ai đó?
-[Chị ơi,anh Ron tỉnh thì em...]_tiếng Đình Quân vang lên.
-Ron tỉnh rồi hả?ờ ờ,để vào liền!_Sin tỉnh hẳn,cô bé phi nhanh lên phòng mình làm vscn với vận tốc ánh sáng.
Cô bé nhanh nhảu phóng ngay lên bệnh viện,Sin không biết rằng Đình Quân còn nói câu sau,chưa kịp nói hết câu thì Sin đã cắt máy.
......................
-Sao...rồi...?_Sin vừa nói vừa thở hồng hộc,ngồi xuống cái ghế gần đó để tìm chút sức lực.
-Sao chị không đợi người đến rước?_Đình Quân trố mắt,sẵn tay đang cầm chai nước suối chưa uống,cậu đưa luôn cho Sin.
-Cám ơn.
-Hình như,chị nhầm lẫn thì phải...hồi nãy chị nói anh Ron tỉnh rồi sau đó cắt máy luôn em chưa kịp nói gì hết,thật ra ảnh chưa có tỉnh.Em điện cho chị tính nói với chị chừng nào anh Ron tỉnh em mới điện,giờ thì chưa tỉnh nên em không có điện_Đình Quân gãi gãi đầu vẻ khó nói.
-Trời ạ!
Sin vỗ đầu mình một cái rồi thở hắt ra.Cũng tại cái tật nghe ba chớp ba nhoáng không nghe người ta nói hết câu mới hố như vậy.Làm xấu hổ chết được!
CHAP 37:Ngọt ngào.
Khi biết Ron chưa tỉnh,cơn buồn ngủ lại ập đến Sin,mà giờ này lại sắp đi học..
Đấu tranh tư tưởng một hồi,cuối cùng “cơn buồn ngủ” đã thắng,”lí trí” thì thua thảm hại.Giờ là lúc để cô bé dùng cái quyền “muốn học giờ nào cũng được” của ông hiệu trưởng “đặc ân” cho từ trước.Ngủ ngoài ghế nhìn không hay lắm,với lại con gái,người ta nhìn vào sẽ đánh giá là...vô ý vô tứ.Đình Quân cũng biết thế,cậu ngẫm nghĩ một hồi rồi chỉ thẳng vào phòng bệnh của Ron.
-Hay chị vào phòng anh Ron mà nằm,phòng này phòng VIP nên có giường rộng lắm.Nhưng khổ nỗi...có một giường thôi à.
-Dưới đất hay trên giường gì cũng được tất.Giờ “bổn cô nương” buồn ngủ quá rồi!!!!
Sin nói rồi đi thẳng vào phòng bệnh Ron trước ánh mắt trợn tròn của Đình Quân..
Tuy biết họ là một đôi nhưng về việc nằm chung thì Sin hơi...bạo,nhưng kệ,miễn sao không đụng chạm gì nhau là được rồi!
Phân nửa “hiền thục” của Sin đã “lên tiếng” (còn được gọi là thiên thần nhỏ):điên hay sao mà lại nằm kế trai chứ?không biết câu “nam nữ thọ thọ bất thân” hay sao!!!!!!!
Phân nửa “hun dữ” của Sin cũng “lên tiếng” (còn gọi là ác quỉ nhỏ):con thiên thần đó lúa thế,thời này còn câu nói đó.Mày sinh ra trong thế kỉ nào vậy?cái thời lương sơn bá trúc anh đài đấy à?há há há.
Thiên thần nhỏ:tao đánh cho rụng răng nanh hết nhé!
Ác quỉ nhỏ:giỏi lại đây.Mà Sin nhớ nằm luôn cho khỏe nhé,nghe nói giường ở phòng VIP êm dữ lắm!
Vậy là một cuộc “hỗn chiến” giữa hai lương tâm của Sin xảy ra.Cô bé giờ hoàn toàn bị giấc ngủ kiểm soát,cộng thêm “lời khuyên” của con ác quỉ nhỏ nữa.
Nhưng vừa mới ngồi lên giường thôi Sin đã khựng lại.Lỡ mà Ron thức giấc thì thế nào nhỉ?Thôi mặc kệ,cứ ngủ rồi hẳng tính!
Vậy là cô bé nằm phịch xuống giường.Đúng như “lời” của ác quỉ nhó nói,giường ở phòng VIP êm thật,còn có điều hòa nữa chứ.Sướng phải biết!hehe.
....................
Sin choàng tỉnh dậy.Liếc nhìn đồng hồ treo trên tường,2h chiều rồi ư?vậy là Sin đã ngủ...để xem nào...1,2,3....8 tiếng đồng hồ!
Vậy còn ít chán,mấy ngày hè hoặc ngày nghỉ Sin còn ngủ dữ hơn nữa.Toàn tới trưa chiều gì mới thức thôi!
Cô bé vươn vai ngáp một cái.Nhưng đụng phải “vật” gì đó mềm mềm,mịn mịn.Sin nhíu mày.Quay mặt qua nhìn thì...má ơi,cô bé (lại) giật mình và suýt té xuống giường.Ron đang mở thao láo đôi mắt nhìn Sin chằm chằm.May là có bàn tay cậu nhóc nắm lại chứ không có nước mà đo đất.
-Còn không mau nằm lại đàng quàng,sắp đứt nguyên cánh tay rồi đây này!_Ron nạt lên.Đúng là khắp người Ron chỗ nào cũng bị thương cả,cậu nhóc tuy tay đau vẫn níu Sin lại,vậy mà mặt Sin vẫn ngơ ngơ,não bộ chưa “định hình” được chuyện gì!
-Nhanh!_Ron nạt lên một lần nữa (lần này lớn hơn khi nãy).
Sin mới hốt hoảng nhích nửa người vào trong giường.Lúc nãy sắp té,giống kiểu “nửa ngoài nửa trong” í.
-Á,cậu tỉnh rồi à.Cảm ơn trời phật_Sin hét toáng lên ôm chầm lấy người Ron,lúc này não bộ mới từ từ “định hình” và “hoạt động” lại.
-Nhẹ...nhẹ,thôi...đau!_Ron nhăn mặt.
-Ơ...xin lỗi.
Sin quên mất rằng Ron đang bị thương khắp người,cô bé lập tức thả ra ngay.
-Kêu nhẹ thôi chứ có phải là buông luôn đâu nhỉ.Ngố thế không biết!_Ron lầm bầm đủ để Sin nghe.
-vậy ôm lại nhé_cô bé giở giọng trêu chọc ra,và biết chắc rằng Ron sẽ nạt lên và “tống cổ” thẳng cô bé ra khỏi phòng bệnh.
-Ừ!
-Hả??_Sin tròn mắt nhìn cậu nhóc,chẳng lẽ lần này “tiên đoán” của cô bé lại sai nhỉ?
-Mệt quá,không thôi_Ron liếc liếc Sin một cái rồi quay mặt sang chỗ khác (người thì không quay được vì vết thương)
...
Một cái ôm nhẹ nhưng ngọt ngào được Sin trao cho Ron,Ron không biết hôm qua đến giờ Sin đã lo lắng thế nào đâu.Mất ăn nhưng ngủ được =]].Ron quay mặt lại,mỉm cười và khó nhọc đưa cánh tay lên xoa xoa đầu Sin.Lúc này Ron không ngồi lên được,vì nếu muốn ngồi lên phải nhờ người đỡ.Cho nên ôm theo kiểu nằm cũng...hạnh phúc chán! Hehe.
Bất ngờ cánh cửa phòng bật tung ra.Đình Quân và đám đàn em lù lù bước vào.
-Hả?_một tên đàn em kinh ngạc,không phải một tên mà nguyên một đám cùng kinh ngạc.Ai nấy mắt chữ A mồm chữ O hướng thẳng đôi mắt đang mở hết cỡ ấy mà nhìn chằm chằm hai người họ.
Ron nhìn đám đàn em của mình đầy phẫn nộ và ức chế.Đưa đôi mắt đầy “uất ức” kiểu: “biến ngay cái bọn phá đám!”
-Xin lỗi đã phá vỡ “giây phút” của hai người.Đi thôi tụi mày ơi,chỗ người ta đang “tâm sự”,mình vào phá đám làm giề!_Đình Quân đẩy bọn người kia ra.Tỏ ra “lịch sự” thế nhưng khi đã đóng cửa lại thì tiếng cười hô hố,ha há rần rần ngoài cửa.
Cái đám người “thất đức” đó cắt ngang cái hạnh phúc ngọt ngào đang “tuôn trào” của người ta. Sin ngượng chín cả mặt.Ron thì tủm tỉm cười,ai ngờ lúc Sin ngượng dễ thương thế cơ chứ!
CHAP 38
Một lúc sau thì bác sĩ cùng hai người y tá vào thay băng cho Ron,cô y tá bên phải trông còn trẻ phết,vừa mới bước vào đã lườm cho Sin phát cháy mặt mà không rõ lí do(chắc ganh tị đây mà).Cậu nhóc kêu Sin đi ra ngoài nhưng Sin nhất quyết không chịu ra phải ngồi coi thay băng mới chịu.Cậu nhóc dùng từ lời nhỏ nhẹ tới bắt nạt tới luôn hâm dọa,Sin vẫn ở lì trong phòng!Rốt cuộc đành phải bó tay với cái tính bướng bỉnh của cô bé mà thôi.
Ron nhìn có vẻ đau lắm,tuy không hé môi ra lời nào nhưng mặt cậu nhóc nhăn cứ như khỉ.Đang chăm chú nhìn thì chợt cô bé hét toáng lên.
-Chết,quên rồi..
-Gì vậy??
-Tôi quên đồ,để chạy về nhà lấy cái.Đợi đó không đi đâu nhé! (có đi được đâu đâu,ngốc thật).
-Khoan,đi đâu kêu tụi nó chở đi_Ron nói.
-Ờ,đi chút quay lại nhé.Chị y tá mang đôi guốc cao chót vót kia nhớ thay băng cẩn thận nhé,kẻo thay làm sao đau quá hắn ta lại bụp vô mặt là tiu đời đấy.Có khi té chổng cổ không chừng,lêu lêu_Sin lè lưỡi trêu bà y tá khi nãy,ai kêu “đắc tội” với cô bé để bị shock làm chi,hehe.Rồi Sin hớn hả đi ra.
Còn nhỏ y tá ấy tức giận đến run người,miệng lầm bầm những từ ngữ không hay ho mấy dành cho cô bé.Sin không nghe nhưng bạn trai Sin lại nghe.
-Lầm bầm nói gì trong họng đó?
Nhỏ y tá giật mình,đầu lắc lia lắc lịa.
-Đâu,đâu có nói gì đâu.
.....................
Đồ mà cô bé quên chính là cái nồi canh gà hầm,sáng quên đem theo mà tới bây giờ mới nhớ.Xem ra vẫn chưa có “triệu chứng” của thiu,hâm lại là được.
Sin múc canh gà ra cà mên rồi xách ra ngoài,nhờ một cậu đi cùng cầm dùm để cô bé chốt cửa lại.
....................
Ron đã thay băng xong và đang nằm xem tivi,nói chính xác hơn là xem phim hành động.Vừa bước vào cô bé đã chói tai cả lên vì tiếng đánh lộn và bắn súng ì xèo trên cái tivi màn hình phẳng bự tổ chảng ấy.
-Xách gì theo thế??_Ron đưa mắt nhìn xuống cái vật cô bé đang cầm trên tay.
-Canh gà đấy,ngồi dậy qua đây ăn đi_Sin mỉm cười đưa cà mên để lên bàn.
-Sao qua?_Ron buông một câu rồi tiếp tục dán mắt vào màn hình.
Sin liếc liếc Ron,bao công sức của cô bé lại bị cậu nhóc thờ ơ đến vậy.Ngồi ấm ức một hồi cô bé mới nhớ ra Ron đến ngồi còn phải nhờ người đỡ huống chi là đi qua tới tận bàn bên đây.Cô bé mới cầm cái cà mên bước đến giường,đưa đôi mắt đầy hối lỗi nhìn Ron.
-Đến giờ mới biết à.Đúng là ngốc hết biết_Ron lầm rầm.
-Quên mà,xin lỗi_Sin phụng phịu.
-Cái vật thể bằng inox đó chứa cái gì vậy??
-Canh gà hầm_Sin cười toe toét -Tôi đã bỏ công sức ra làm nên phải ăn cho bằng hết nhé!
Ron trợn mắt nhìn cô bé.Khá nghi ngờ cái “tài nghệ” nấu bếp của Sin.
-Khỏi nhìn,tôi nấu ngon lắm.
Rồi Sin mở cái nắp cà mên ra đưa cho Ron.Mùi canh gà thơm phức,Sin còn phải thèm nhưng không thể ăn được.Hi sinh hết cả nước lẫn cái cho Ron,nhất quyết không ăn miếng nào!
Cậu nhóc hí hoáy cầm muỗng lên,mút thử một miếng vào miệng xem có...chết hay không rồi mới ăn tiếp.Từ bữa tới giờ Ron toàn “ngủ” chứ có cho gì vào bụng đâu,hôm nay cần phải nạp đầy đủ năng lượng.
-Sao,được không?
-Hừm...cũng ngon phết đấy chứ,sau này về làm vợ cũng được đây!_Cậu nhóc nói tỉnh bơ.
-Vợ gì mà vợ,đúng là khùng_Sin bặm môi trợn mắt lên nhìn cậu nhóc.
-Đừng có dọa tôi bằng cái mặt đó nhé,không sợ đâu!
-Ai mượn cậu sợ,hứ_Sin giận lẫy quay mặt chỗ khác.
Ron thì cười hả hê vì đã chọc được cô bé,cậu nhóc biết nãy giờ Sin muốn ăn canh gà lắm rồi mà tại cố “nén lòng” lại mà thôi.Chắc chắn lí do của việc giẫn lẫy là đây,đói quá không làm chủ được mình chứ gì.Tuy Ron nhỉn hơn Sin về mặt...đói một chút nhưng Sin sáng giờ cũng chưa có gì bỏ vào bụng.
-Ăn không?
-Không thèm,ăn đi.
-Tự nhiên giận,có làm gì cô đâu mà giận nhỉ?đúng là đồ con gái lúc nắng lúc mưa,khó hiểu thật_Ron nhíu mày.
-Nói ai lúc nắng lúc mưa hả?_Sin quay qua đánh thẳng vào vai Ron một cái.
-Ây da_Ron nhăn mặt.
-Sao vậy,trúng ngay chỗ đau hả?_cô bé lo lắng lấy tay xoa xoa vào vết thương trên vai cậu nhóc.
Ron tủm tỉm đưa tay xoa đầu Sin,không ngờ Sin dễ dụ thật.Cú đánh nhẹ hìu ấy không đáng phải đau điếng hồn đâu.
-Sao xoa đầu quài vậy?có phải đầu tôi có để cho cậu xoa đâu.
-Giờ có ăn không,không ăn thì đây ăn hết nhé!lúc đó đừng trách à.
-Ăn
Cậu nhóc phì cười,múc một muỗng canh lên đúc cho cô bé,ai đời bệnh nhân lại đi đút cho người khỏe ăn chứ.Ngược ngạo quá đi thôi..
Ron đút cho Sin ăn hết phần còn lại,nhường cho cô bé cái đùi gà ngon lành luôn.Nhưng Sin không chịu và bắt cậu nhóc phải ăn cái đùi gà ấy,nếu không sẽ đánh vào ngay vết thương bị đâm ngay bụng (máu dữ =]]).
Có lẽ Sin ăn vẫn còn chưa no nên Ron kêu Sin xuống căn tin bệnh viện ăn thêm cái gì đó đi.Thực chất là để cho cậu nhóc và Đình Quân nói chuyện.
-Xử xong đám đó rồi à?
-Dạ,ngay tối hôm qua em đã dẹp hết rồi.Hôm nay em sẽ đưa người sang bằng nguyên đám JC luôn thể,cái bọn hèn ấy chỉ biết đánh lén sau lưng thôi.
-Tốt,nếu có gì trục trặc cứ điện cho Phan,nó sẽ huy động người đến.
CHAP 39:Đêm...
3h khuya...
Sin cứ ngồi run cầm cập vì...sợ ma,Sin đêm nay chợt nổi hứng đòi coi phim kinh dị-ma mà Ron thì nhất quyết không chịu,cậu nhóc bảo rằng thế nào đang xem cũng hét ầm lên làm phiền người khác cộng thêm làm phiền Ron nữa,có gì mai Ron kêu người mua đĩa về tha hồ mà coi cả ngày (phòng VIP trong bệnh viện này cũng có đầu đĩa nữa).Vậy mà cô bé nhất quyết không chịu,một mực đòi phải coi với Ron vào giờ này và không cho cậu nhóc ngủ chừng nào hết phim thì thôi (tội nghiệp)!
Ron cũng đành bó tay và chiều theo ý của cô bé,mới vô đầu phim thôi mà Sin đã bắt đầu “phát huy” công sức của cái volume rồi.Vậy là năn nỉ Ron ra nằm ra ngoài để cho Sin nằm trong. ==’
Ron buồn ngủ quá nên không chiều theo ý của Sin nữa,vậy là cậu bé lăn quay ra ngủ..
Tưởng đâu đã “êm xuôi” hết mọi chuyện khi Sin không la nữa đã gần một tiếng.Ai ngờ còn “dữ dội” hơn,cô bé cứ nắm cứng ngắt bàn tay Ron không buông ra,càng nắm càng chặt.Lâu lâu đến cảnh hãi hùng thì lại bấu vào chặt hơn.
...
Ron đã bị “hành hạ” quá sức chịu đựng của con người (chịu tới hơn 3 tiếng cơ mà).Vậy là “tức nước vỡ bờ”,cậu nhóc với tay lấy cục remote bấm tắt rồi nạt lên.
-Có yên cho người ta ngủ không hả?sao cứ hết la hét rồi tới bấu tay mãi thế,phiền chết được!!
Sin nhìn Ron chăm chăm,rồi cô bé bước ra giường chạy ra khỏi phòng.Cậu nhóc do tức quá nên không thèm ngăn lại hay làm gì hết,chỉ trơ ra đó như tượng rồi nhắm mắt lại ngủ.
2 phút sau....
-Cái con bé này,tức chết mất_Ron vò đầu bức tóc rồi cố gắng dùng hết sức bình sinh ngồi dậy.Cậu nhóc nghĩ lại thấy mình quá đáng thật.
Tuy rất rất rất đau nhưng Ron cũng phải cố mà tìm cho ra cô bé.Cái tin Ron bị thương nằm trong bệnh viện đã truyền đến tai các băng nhóm giang hồ.Họ có thể đến tìm cậu nhóc bất cứ lúc nào,hôm nay Đình Quân và đám đàn em không túc trực ở đây,chỉ có mình Ron và Sin mà thôi.Đi ngang qua khuôn viên bệnh viện thì nghe tiếng thút thít,biết chắc là Sin đang ở đó nên Ron đi tới.
Sin đang ngồi co giò trên băng đá,mặt úp xuống đầu gối nhưng bờ vai run run cũng biết chắc chắn rằng Sin đang khóc.Ron đi đến gần,ngồi xuống bên cạnh.
-Xin lỗi,khi nãy tôi có hơi quá đáng...
Lời xin lỗi vụng về của Ron được cất lên.Sin cũng ngước lên nhìn,rồi cô bé lại òa lên khóc lớn hơn khi nãy.
-Ơ,tôi có nói gì đâu mà khóc hả?xin lỗi rồi cơ mà_Ron lúng túng.
-Tôi mới phải là người xin lỗi nè,tại tính cố chấp mà bắt cậu phải thức cùng với tôi_Sin vừa nói vừa nấc nghẹn.
Bất giác Ron ôm chầm lấy Sin và đặt một nụ hôn nhẹ trên trán cô bé,miệng thì thầm:
-Đừng khóc nữa,khóc trông xấu lắm.Tôi không thích đâu.
Sin sụt sịt mũi rồi lại nở nụ cười tươi rói,giống như chưa từng khóc vậy.
-Đồ ngốc_Ron phì cười đưa tay xoa đầu Sin.
Cô bé liếc Ron một cái rồi chu miệng lên nói.
-Sao xoa đầu tôi quài thế hả??tôi xoa lại thì đừng trách nhé!
Rồi Sin đưa tay lên xoa lại đầu cậu nhóc.
-Dám xoa đầu bạn trai luôn hả?gan nhỉ?!.
-Ừ,vậy đó,hehe_Sin le lưỡi trêu chọc.
Bầu trời đêm nay có rất nhiều sao,trăng thì lại tròn ủm và sáng trưng.Gió vu vơ thổi nhè nhẹ.Sin ngước nhìn lên bầu trời,mỉm cười vu vơ.
-Sao cười vậy_Ron hỏi.
-Thấy hai ngôi sao sáng nhất và đẹp nhất không?_Sin chỉ lên bầu trời.
-Ừ,thấy.
-Ba và mẹ tôi là hai ngôi sao ấy đấy,nhìn đẹp há.
Ron ngạc nhiên nhìn Sin,từ lúc quen biết cô bé đến giờ Sin chưa từng than thở hay buồn bã gì về gia đình mình cả,cô bé lúc nào cũng hồn nhiên và nụ cười luôn chầu trực trên môi.Đến nổi khi đến nhà Sin không thấy ai ở nhà chỉ có bé Yum và Sin thôi làm Ron cứ tưởng ba mẹ Sin đi công tác xa gì đó.Không ngờ là mất rồi.Vậy mà hôm nay khi ngước nhìn lên bầu trời huyền ảo và thơ mộng này Sin lại nói ra.
-Họ mất khi tôi 11 tuổi..
Rồi một giọt nước mắt rơi ra từ khóe mi cô bé.Không phải là kể ra rồi khóc để cho người ta thương hại.Chỉ là Sin đã rất cố gắng kìm nén cảm xúc này quá lâu và hôm nay nó lại tuôn trào ra một cách vô tình.
Sin đưa tay quệt nước mắt.Ron im lặng.Đôi khi im lặng là cách an ủi tốt nhất..
Những vì sao sáng thật đấy,đẹp thật đấy,lung linh thật đấy.Nhưng con người đều có thể nhìn thấy chứ không bao giờ với tới được,cũng như ước mơ nhỏ nhoi Sin chỉ muốn gặp cha mẹ lại một lần nữa thôi nhưng điều ước ấy sẽ không bao giờ thành hiện thực.Có đêm cô bé ngồi vu vơ đưa tay lên trời cao nắm lấy vì sao ấy vào lòng bàn tay như tìm một điểm tựa hơi ấm cho mình vậy.Đó là cách mà Sin đã làm để nguôi ngoai đi phần nào sự nhớ thương cha mẹ mình.Tuy rằng chỉ là ảo tưởng nhưng mình cảm thấy hạnh phúc và mãn nguyên là được rồi.
-Đừng khóc,nếu em cảm thấy cô đơn hay buồn bã gì cũng đừng khóc.Tôi sẽ cho em mượn bờ vai này để làm điểm tựa những lúc em cần.Vì vậy xin đừng khóc.
Ron vẫn nhìn lên bầu trời.Sin thì khẽ quay qua nhìn Ron rồi mỉm cười.Tựa đầu vào bờ vai ấm áp.
Hãy cảm nhận sự yêu thương từ chính con tim mình!
Chap 40
CHAP 41
Thùy Như tiến lại gần Sin và đẩy cô bé ngã xuống sàn.Sin khó hiểu cộng thêm 1% giận dữ trong người nói:
-Bạn làm gì vậy?tự nhiên đẩy mình ngã?
-Làm gì à?câu đó tôi nên hỏi bạn mới đúng đấy.Suốt hai tuần nay bạn đã làm gì và ở đâu mà đến mặt mũi ở lớp hay một lần về nhà cũng không thấy?
-Mình...mình đến nhà thím ở.
-Vậy sao?vậy mà tôi lại thấy bạn bước ra từ cổng bệnh viện đấy,nhà thím bạn ở đấy à.Ai mà chẳng biết bạn và bà thím ấy nghịch nhau.Đừng có giấu tôi nữa,bạn đã ở cạnh Ron đúng không???_Thùy Như hét lên.
Sin chột dạ,khuôn mặt có chút hoảng.
-Mình...
-Tôi đã nói thế nào hả?bạn đã xem thường tôi một cách quá đáng đến vậy sao?tôi đã năn nỉ cầu xin bạn đừng làm tôi tuyệt vọng thêm nữa khi phải chứng kiến cảnh bạn và Ron vui vẻ bên nhau.Vậy mà bạn vẫn coi thường lời cầu xin ấy và ở bệnh viện chăm sóc cho cậu ta suốt hai tuần nay.
-Bạn,sao bạn biết??
-Hôm kia tôi vào bệnh viện thăm đứa em bà con bị bệnh trong đó.Vô tình đi ngang qua phòng VIP và tôi đã nhìn thấy cái cảnh mà tôi không muốn thấy chút nào_Thùy Như bắt đầu khóc sướt mướt -Tôi đã tin tưởng bạn thế nào,vậy mà bây giờ bạn lại làm vậy với tôi.Nếu bạn cảm thấy không thể xa cậu ta giây phút nào thì coi như tình bạn của chúng ta cũng coi như kết thúc.Không còn gì nữa hết!_Như càng khóc lớn hơn nữa,nước mắt đã ướt cả khuôn mặt.
-Mình xin lỗi,trong phút chốc mình đã vì bản thân mà quên bạn_Sin đi đến gần Thùy Như,vỗ vỗ vai cô bạn.
-Tránh ra đi,tôi và cậu bây giờ coi như không bạn bè gì cả!_Thùy Như quát lên rồi đẩy cô bé ra.
Sin đứng lặng người,Sin giờ đang chìm trong mớ cảm xúc hỗn độn.Mà buồn và đau là hơn cả,cô bé giờ đã nhận ra tình cảm thật sự của mình.Chỉ mới đây thôi mà nó đã bị bắt buộc phải châm dứt.
-Đừng khóc nữa,mình....mình...mình hứa sẽ không gặp cậu ấy nữa.Mình xin lỗi..
-Đừng xạo nữa,bạn đã hứa với tôi một lần và bạn đã thất hứa.Tôi bây giờ không tin bạn được nữa_Thùy Như nói trong tiếng nấc.
-Lần này là thật sự.Từ đây về sau mình sẽ không gặp Ron nữa!
Thùy Như bắt đầu nín khóc,sụt sịt nói.
-Thật...thật chứ?
-Ừ..thôi mình đi rửa mặt,mặt đầy mồ hôi rồi.
Và Sin chạy đi.
-Kích động đến vậy sao?xem ra cũng dễ dàng bỏ cuộc nhỉ??
Thùy Như nở một nụ cười khinh miệt rồi cũng bước ra..
................
Sin chạy vào bồn rửa mặt,rửa khuôn mặt thật sạch.Và cũng cố che đi những giọt nước mắt,để cho nước mắt hòa vào nước mà trôi sạch đi.Lúc này đây Sin không thể xem thường tình cảm của Thùy Như dành cho Ron được nữa,cô bé không thể để cho Như buồn thêm vì mình.
Sin bước ra khỏi nhà wc.Cô bé xin được về sớm vì không được khỏe.
-Về nhớ đi khám bệnh liền đó nha,mà hồi nãy mình thấy bạn khỏe như trâu vậy mà,tự nhiên không khỏe là sao?_Hải Phong nói trong khi Sin đang cất tập sách vào ba lô.
-Tự nhiên nó bệnh thì nó bệnh thôi,sao mình biết chứ_Sin cười.Nhưng ánh mắt không vui tí nào.
-Có cần...bác sĩ Phong đến nhà chăm sóc luôn không?
-Không đâu,bác sĩ Phong mà chăm sóc chắc die luôn quá.
-Phong nói đúng đấy,hay để mình và bạn ấy đến nhà chăm sóc bạn_Thùy Như lên tiếng,nhìn xuống ngăn bàn giúp Sin xem có để quên thứ gì không.
Sin lắc đầu rồi đeo ba lô vào ra khỏi lớp.Hải Phong cũng cố gắng nói với theo.
-Có gì nhớ điện cho bọn mình đấy nhé Sin!
........................
Sin muốn về một cách thầm lặng và tránh khỏi đám người đi theo cô bé suốt từ sáng đến giờ.Sin biết từ lâu vì không nói mà thôi.
Cô bé nhìn xung quanh xem có ai không..Rất may là giờ này họ đang học nên không đi theo Sin.
CHAP 42: Mất tích.
Khi ra về mấy người đi theo Sin sáng giờ kiếm Sin mãi mà không thấy,một người trong đó đã điện thoại cho Long xem cô bé có ở trong bệnh viện không nhưng Long nói là chưa thấy..
Tuy là những tay có “máu mặt” trong trường nhưng họ cũng phải lo sốt vó kêu người đi lục tung cả trường hoặc những quán gần đó xem có thấy không.Để cô bé mất tích có nước mà vào viện!
Cùng lúc đó Đình Quân cũng đến trường khi nhận được cuộc gọi.
-Tìm thấy chưa?
-Chưa,không biết đi đâu mất rồi.Sai người đi tìm cũng chẳng thấy_Quang nhún vai.
-Đừng có dại dột mà điện cho mấy đứa đàn em đang trong bệnh viện cùng anh Ron nhé.Tụi nó mà nói cho anh ấy biết là coi như tôi và các người tiêu đó_Đình Quân nói.
-Lỡ điện cho thằng Long rồi,sao bây giờ?_Quang và những người còn lại bắt đầu tái mặt.
-Trời ạ,sao không điện cho tôi_Đình Quân bắt đầu rối như tơ vò.Cậu mới lấy điện thoại ra điện cho Long.
-
-Chuyện không thấy chị hai ở trường nhớ là không được nói với anh Ron đó,cẩn thận cái miệng không tao dần cho một trận!
Rồi Đình Quân cắt máy,cậu vò đầu bức tóc “khổ sở”.Khi nãy khi nghe tin đó Quân cũng chạy đến nhà Sin nhưng không thấy cô bé đâu cả,nhà cửa vắng hoe vắng hoắt.
Đình Quân đắn đo suy nghĩ.Nhờ mấy người này chắc chắn họ sẽ đồng ý,nhưng Đình Quân không muốn phiền người ta.Mà kêu mấy đứa đàn em tụi nó mà sớ rớ nói hớ một cái để Ron biết là coi như “tiêu đời cô lựu”..Đành nhờ một phen vậy,Đình Quân thở mạnh một cái rồi nói:
-Mọi người kêu người tìm giúp.Tôi cũng sẽ đi tìm,có gì liên lạc với nhau.
-Ok,nếu gặp cô bé ấy trên đường tụi tôi sẽ đưa thẳng đến bệnh viện được không?
-Ừ.
............................
Sau nhiều tiếng đồng hồ nổ lực tìm kiếm,câu trả lời mà Đình Quân nhận được chỉ toàn là không thấy gì hết!
-Đừng tìm nữa,phiền mọi người rồi.
Quân thở dài đưa tay nhìn đồng hồ.Kim ngắn đã chỉ tới số 7,đã 7h tối rồi mà chẳng thấy cô bé đâu.Cậu nói dối với Ron rằng Sin tính về nhà lấy đồ,một lúc sau thì chẳng thấy Sin bước ra nên Quân vào trong thì thấy đã ngủ,vì không muốn phá giấc ngủ ngon của cô bé nên Đình Quân chạy xe đi.Ron cũng tin là thật,cậu nhóc rất hiểu và thông cảm cho Sin,hai tuần nay Ron biết cô bé tuy ngủ trong phòng Vip,có điều hòa...Sướng hơn phòng ở nhà nhiều nhưng cô bé chẳng ngủ được tí nào cả,trằn trọc mãi xoay người qua rồi lại xoay lại đến sáng.Mặt mũi hốc hác thấy rõ.
Đang ngẩm nghĩ xem những chỗ Sin có thể đi được thì cuông tin nhắn điện thoại trong túi quần reo lên.Là Long.
{Anh Quân ơi,thủ lĩnh kêu đến bệnh viện gấp!**
.........................
Tại bệnh viện...
-Sin thức chưa?sao giờ này chưa đến?
Nghe giọng rất chi là bình thường của Ron thì Đình Quân mới thở phào nhẹ nhõm.
-Chị hai vẫn chưa thức ạ.Sao anh lại mặc đồ này?
-Định xuất viện mặc luôn bộ đồ bệnh nhân về à??
-Nhưng vết thương...
-Sin đang ở đâu?
Ron chuyển giọng từ bình thường qua tới cái giọng lạnh lùng sắt đá mà từ lúc gặp cô bé cho đến giờ cậu nhóc rất ít khi “sử dụng” đến nó.
Đình Quân chột dạ nhưng vẫn cố bình thản hết mức có thể để trả lời.
-Đang ở nhà ạ.
Đột ngột Ron đứng phắt dậy và nắm lấy cổ áo Quân.Ánh mắt sắt lẻm chứa đầy giận giữ.
-Đừng giả vờ nữa.Con bé mất tích rồi phải không?
Đình Quân sau một hồ im lặng,rốt cuộc cậu cũng gật đầu..
-Có một con bé mà cũng coi không xong?Mắt đuôi hết rồi à?kêu cái bọn vô tích sự ấy lại đây_cậu nhóc nạt lên.
-Anh đừng kêu,đang giờ học người ta cũng phải học chứ.Ai biết được là chị hai mất tích lúc đang ở trường đâu chứ,chuyện đó là ngoài tầm kiểm soát rồi ạ!
Ron nhíu mày rồi thả tay ra,đúng là không thể trách được.
-Cho người lục tung hết cái thành phố này lên,nhất định phải tìm cho ra con bé.
Ron phán một câu rồi đi thẳng ra ra ga xe.
Đình Quân biết cậu nhóc sẽ đi tìm tụi JC nên chặn lại.Lúc này vết thương Ron vẫn chưa lành hẳn.Ron thì đang mất bình tĩnh có thể một mình “thăm hỏi” JC sẽ rất nguy hiểm,làm vết thương rách ra lần nữa thì toi.
-Em đi cùng được chứ?
-Không cần.Một mình tôi đến đó được rồi!
-Nếu anh bị nguy hiểm gì chị hai sẽ buồn lắm_Đình Quân không còn cách nào để “trị” được Ron nên đành lôi Sin ra,giống như lúc cậu nhóc lôi Phan ra để hù Sin vậy.
....
Chiếc Lexus phóng nhanh trên đường.Cả tối hôm nay thể nào tất cả mọi ngõ ngách dù lớn nhỏ,phức tạp đến đâu cũng sẽ được Dark lục tung lên cả.Sẽ là một đêm không yên bình đây!
Chap 43: Tìm kiếm.
Thủ lĩnh của JC đang nằm vắt vẻo đầu tựa vào đùi của mấy nhỏ con gái trong bar,vừa thấy Ron và Đình Quân đang tiến vào chỗ hắn thì hắn lập tức ngồi bật dậy.
-Kiếm tao có ch...
Chưa kịp nói dứt câu thì Ron đã bóp cổ hắn và đưa lên cao làm chân của thủ lĩnh JC lơ lửng cách mặt đất vài cm.
-Tụi mày đã nhốt con nhỏ ở đâu?_Ron gằng lên từng tiếng đáng sợ làm mấy đứa con gái xung quanh hét toáng lên chạy cả.
-Ý mày nói nhỏ bạn gái của mày đó à?bạn gái mày sao hỏi tao,tao làm sao mà biết được!_hắn trợn tròn mắt tỏ vẻ ngạc nhiên.
-Không phải mày thì là ai,chẳng phải chỉ có mình cái bọn chết tiệt tụi mày là biết con nhỏ hay sao!
-Tao nói thật,tao thề là tao không có bắt nó.Từ trước bữa mày cho thằng Quân đến sang bằng JC thì tao đã không còn là thủ lĩnh cái đám đó nữa,chuyện mày làm sao trách tao được!Thả ra coi,muốn giết người hay sao hả thằng điên?_hắn bực mình gắt lên.
Đình Quân nãy giờ đứng đó “nghiệm”.Bây giờ mới lên tiếng.
-Thả nó ra đi anh Ron,nhìn mặt nó chắc không nói dối đâu.Nếu nó có nói không đúng thì mình sẽ xử nó sau.
Hắn gật đầu lia lịa,miệng cũng tán thành.
-Thằng Quân nói đúng đó,tao mà nói dối tao cho mày chặt đầu tao làm ghế ngồi cũng được.
Ron chừng một phút sau mới chịu thả ra,hắn ta ngồi phịch xuống ghế.Ho sặc sụa.
-Mày nói không còn làm thủ lĩnh JC nữa là sao?nhường cho người khác rồi à_Đình Quân hỏi.
-Tao không nhường,mà là trả lại cho nó.Trước lúc Dark của tụi mày lên cầm quyền làm thủ lĩnh của thủ lĩnh mấy băng nhóm (gọi là lĩnh vương) bây giờ thì chắc tụi mày cũng biết trước đó lĩnh vương là JC,thũ lĩnh JC không phải tao mà là thằng nhóc ấy.Lúc tụi mày soán ngôi lĩnh vương của nó nó cũng không hề lộ mặt ra ngoài hay có ý định giành lại ngôi lĩnh vương gì cả.Bẵng đi một năm sau thì nó ra nước ngoài và nó tìm tới tao để thay nó lên làm thủ lĩnh JC.Thời gian gần đây nó đã quay lại,và cũng là lúc tao phải trả lại cái danh thủ lĩnh cho nó!_hắn tuôn một hơi.
Đình Quân và Ron khá là ngỡ ngàng.Vì JC vốn là một băng nhóm rất hèn nhát và hay chơi sau lưng người khác luôn bị các băng nhóm khác xem thường,vậy mà thủ lĩnh JC đã từng làm lĩnh vương một thời.Điều bí ẩn nhất chính là chưa một ai thấy mặt tên lĩnh vương ấy cả...ngay cả tên được trao cho chức thủ lĩnh JC còn chưa một lần được gặp,hình thức thay thủ lĩnh theo hắn ta kể thêm thì chỉ giao dịch qua loa vài câu nói chuyện từ điện thoại..
-Hay để tao giúp mày kiếm con bé ấy,dù sao tao cũng đang rảnh rỗi không có chuyện gì làm_hắn lại trở về cái vẻ láo lếu thường ngày,khác hẳn với cái mặt xanh lè không còn giọt máu lúc bị Ron bóp cổ khi nãy.
-Không cần tới lượt mày phải giúp_Ron phán một câu rồi cùng Đình Quân quay đi.
Vậy mà hắn ta vẫn chưa chịu im miệng lại,còn nói với theo thêm một chút nữa.
-Tốt nhất thì thằng lĩnh vương như mày không nên quen bạn gái làm gì.Chỉ làm khổ người ta mà thôi,mày mà để mấy đứa thủ lĩnh khác biết mày có bạn gái nhất định nó sẽ điều tra ra tung tích cho xem.Tới lúc đó có kêu người bảo vệ theo sát 24/24 cũng bị mấy đứa khác bắt về làm thịt,nghe lời thằng lớn hơn mày 10 tuổi này đi.Không sai đâu!
....................
6h45’ sáng...
Tung tích của Sin bây giờ đang ở đâu vẫn chưa biết được,đám đàn em cũng bới tung cả thành phố lên thậm chí là mấy quán bar,khách sạn...để mà tìm bù đầu bù cổ khắp nơi nhưng vẫn không thấy.
-[Em đã tìm khắp nơi rồi ạ,đến tận ổ của mấy đứa thủ lĩnh băng nhóm khác nó cũng đều lắc đầu không biết.Em sợ nó giấu nên cũng vào luôn mấy địa bàn của nó nhưng vẫn không thấy đâu cả]_tiếng Long vang lên khá mệt mỏi bên đầu dây kia.
-Chắc chứ?
-[101%,địa bàn vốn là nơi cấm kị những băng nhóm khác bất khả xâm phạm vào vậy mà tụi nó còn cho vào để mà lật tung lên tìm là chắc chắn nó không bắt chị hai đâu]
-Kêu tụi nó đừng tìm nữa_Ron lên tiếng.
Đình Quân trợn mắt hỏi:
-Là sao ạ?
-Cả cậu cũng về nhà,đi học hay đi chơi gì đó tùy.Nói chung là không làm gì nữa hết.
-Nhưng...
-Không nhưng nhị gì hết,bảo đừng tìm thì đừng tìm đi!_Ron gắt.
-Dạ..
Đình Quân mở điện thoại lên và gọi lại cho Long.
-Tụi mày đừng kiếm nữa.
-[Ơ...Sao thế?]_Long ngạc nhiên.
-Anh Ron ra lệnh thế thì làm vậy đi.
Chap 44
Sin đã nghe thấy tất cả.
Vì Sin muốn Hải Phong chỉ cho mình cách làm bánh bông lan nên cô bé đã đến nhà Phong.Vì vậy Ron có kiếm hết cái thành phố lên cũng chẳng tìm được!
Lúc cô bé vừa về,mới mở ổ khóa cổng mà chưa mở cửa cái để vào nhà thì đã thấy Ron từ đâu lù lù chạy xe đến.Do hoảng quá không biết trốn đi đâu nên Sin đã nép đại vào góc tường,và đã tình cờ nghe mọi chuyện..
Cô bé như thấy trời đất chao đảo ngã nghiêng.Tay bấu vào thành tường để đứng cho vững,không Sin sẽ té bệch xuống đất mất.
..............
Sin ngồi thơ thẩn trên ghế sô pha,bật tivi lên để xem nhưng cô bé cũng chẳng biết là mình đang coi gì.Cuộc đối thoại của hai người họ...phải chăng là sự thật?
Ron chỉ coi Sin là vật thế thân để có thể mau chóng quên Thùy Như đi hay Ron thích cô bé thật sự?
Tại sao trước giờ chưa một lần nghe Thùy Như nhắc đến Ron trước mặt Sin,lâu lâu Sin có nói tới cậu nhóc thì Như cũng phớt đánh trống lãng sang chuyện khác?chẳng lẽ hai người họ trước đây có quen biết và thích nhau ư?ngay cả hai bên gia đình cũng đều biết nhau cả!
Cô bé cảm thấy choáng váng cả lên,đầu óc cứ quay mòng mòng chưa định hình được chuyện gì đâu vào đâu.Những hình ảnh trước mắt cứ mờ nhạt dần,và cô bé cảm thấy khuôn mặt mình đã ướt nhem.Vì cái gì chứ?!
Bất giác Sin chạy khắp nhà tắt hết tất cả đèn đóm trong nhà.Cô bé không muốn ai biết là mình đang ở trong nhà hết.Thùy Như cũng không và Ron càng không muốn hơn nữa,Sin biết chiều giờ Dark đã lục tung cả thành phố lên để tìm Sin,cô bé muốn Hải Phong dạy cho bánh bông lan chỉ là cái cơ,thật sự là cô bé muốn trốn tránh những người đang tìm kiếm mình.Tại Sin đã hứa với Như như vậy..
...............
Sáng sớm Sin định làm VSCN,vừa mới nhìn vào kiếng thôi cô bé đã hốt hoảng té lăn xuống sàn nhà.Trông cô bé bây giờ chẳng khác gì...một con ma!
Đầu tóc rũ rượi,khuôn mặt bơ phờ mệt mỏi,đôi mắt thì được quầng thâm “trang trí tỉ mỉ”.Chỉ mới một đêm buồn bực không ngủ mà đã biến thành như thế này sao?à quên,thêm đôi mắt đỏ đỏ nữa,đích thị là ma nữ chính hiệu!
...
Khi đã mặt quần áo tươm tất,đầu đã được chải gọn gàng thì bây giờ nhìn cô bé đã khá khẩm hơn hẳn khi sáng.
Sin mệt mỏi bước xuống nhà,bé Yum vẫn được cho v ú nuôi chăm sóc.Dì Trâm bảo cứ để bà ấy lo cho bé Yum tại nhà,vì dì quen với bà ấy nên chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra.Cuối tuần hay vài ngày có thể đến thăm,bất cứ lúc nào cũng được.
...
Đang ngồi ăn tô mì gói thì có tiếng ai đó kêu tên Sin phát ra từ nhà sau,cô bé tò mò đi ra sau thì bắt gặp Hải Phong đang cười toe.
-Sao không bấm chuông đằng trước mà phải đi ra sau nhà mình rồi kêu oang oang vậy trời?
-Tại mình thấy nguyên đám mặt mày hình sự đang đứng ngay trước nhà cậu không biết để làm gì.Do...sợ nó đánh nên mình mới vòng ra đường sau!_Hải Phong gãi gãi đầu,mặt có chút ngại ngùng.
-Hôm nay không đi học hả?sao giờ này bạn lại ở đây_Sin tròn mắt.
-Cúp một bữa cũng chẳng hại ai,với lại không có bạn đi học cũng buồn.Nên mình không học luôn.
-Èo,vậy vào nhà đi.
...............
Nghe Hải Phong nói có người đứng trước cửa nhà nên Sin mới chạy đến he hé cửa sổ ra nhìn.Không ai khác,chính là Dark,trong đám đó có cả Long!
Lờ mờ đoán ra được chuyện gì đó nên Sin mới ra hiệu cho Phong nói nhỏ nhỏ,cũng may là sáng giờ Sin chưa gây ra “động tĩnh” lạ nào để bọn họ phải phát hiện là có người trong nhà cả.
Thấy mặt cô bé lo lắng như vậy Hải Phong cũng cảm thấy khó hiểu và lên tiếng hỏi:
-Chuyện gì vậy,nhìn cậu giống sợ gì quá vậy?
-Đám người trước cửa là Dark đó,họ đang theo dõi mình xem mình có ở nhà không để còn thông báo với Ron.
-Chẳng phải cậu và hắn quen nhau à?vậy sao phải trốn chứ!?
-Chuyện dài lắm,có dịp mình nói tóm tắt cho.
Hải Phong gục gặt cái đầu.Thấy Sin nói gì cũng không dám nói lớn,đi cũng đi nhè nhẹ thì Hải Phong bắt đầu cảm thấy khó chịu.
-Hay mình đi chơi đi.Ở trong nhà ngột ngạt quá.
-Ưm...nhưng mà đi đâu được.Bọn họ cứ canh ở đó quài rồi đường nào mà đi bây giờ_Sin nhíu mày.Vì muốn đi đâu trước tiên phải ra nhà trước thì mới đi được.
Hải Phong suy nghĩ một chút thì lên tiếng vì đã có một ý tưởng hay ho và...quái lạ.
-Hay bạn giả là...có thai đi.Còn mình sẽ làm chồng bạn.Lúc ra ngoài bạn sẽ bịt khẩu trang và đeo kiếng bích cả mặt mày,đội thêm cái nón bảo hiểm nữa là ok.Hôm nay mình đi xe máy mà_Hải Phong nháy mắt cười cười.
Sin suýt phun hết mì trong họng ra vì câu nói ấy.Cô bé rất muốn la lên (nhưng không la được)
-Cái gì?nghĩ sao vậy.Không không được,ý kiến này bát bỏ!
-Chứ sao nữa bây giờ,dáng cậu quá quen thuộc với bọn họ rồi.Chỉ có cách này thôi.Hay cậu muốn chui rúc trong nhà mãi không dám đi đâu?
Cô bé nhíu mày lại không thích lắm,ai đời lại giả làm bà bầu.
Tưởng tượng tới cảnh mà nhét gì đó vào bụng làm nó to tướng thì quê chết được! @@
CHAP 45
CHAP 47:Cuộc đi chơi toàn trốn chạy.
Hải Phong tấp vào quán trà sữa để cả hai lấy lại...nhịp tim như bình thường.Vừa vào quán Sin đã ngồi phịch xuống,mồ hôi vã ra như tắm,tim thì đập thình thịch mặc dù hôm nay đã “nâng cấp” phương tiện đi lại nhưng cái kiểu này thà đi bộ còn khỏe hơn.
-Anh chị dùng gì ạ?_chị tiếp viên đưa cho họ hai cái menu.
Sin đưa mắt nhìn menu rồi nói:
-Cho em trà bạc hà.
-Em giống vậy luôn đi_Hải Phong mỉm cười.
Một lúc sau thì một người khác nữa đem ra hai ly trà bạc hà.Chị tiếp viên trước khi đi còn nhìn nhìn cái bụng cô bé một cái mới chịu.Chị ta thầm nghĩ:
“Còn trẻ thế mà cái bụng đã to tướng,nhìn là biết chưa được 18 tuổi,Con nít bây giờ quỉ thật!”
Sin cũng nhận ra ngay rồi ngước xuống nhìn xem bụng mình có “ vật thể lạ” gì không mà nãy giờ cái đám tiếp viên ấy lại nhìn đăm đăm vào.Và cô bé suýt phun cả ngụm nước vừa mới đưa vào miệng,nãy giờ còn chưa lột con rùa ra nữa hèn chi người ta nhìn cũng phải. ==’
-Sao mặt khó coi vậy?_Hải Phong nhíu mày.
-À...ờ...con rùa...
-À,hiểu_Hải Phong gật gù rồi quay mặt đi chỗ khác.
-Bạn tưởng tôi “lột” ra ngay tại đây luôn hả?wc ở đâu để tớ còn đi “giải quyết” cái bụng nữa này_Sin khẽ nói.
-Đi thẳng rồi rẽ trái là tới.
Rồi cô bé chạy ngay đi.
..................
Đây là lần thứ hai Sin gặp sự cố liên quan tới chuyện con cái,một lần đi cùng Ron với bé Yum còn lần này lại đi cùng Hải Phong.Không hiểu nổi trời xui đất khiến gì mà phải gặp mấy cái chuyện “tế nhị” này mãi!
Nhẹ cả người,nhét con rùa vào nóng kinh khủng.Cô bé thở phào rồi bước ra ngoài,nhưng ngay lập tức vội lại vào ngay vì cả Ron,Đình Quân và vài nhân vật “nổi” khác ngồi cùng nhau tụ cả đám ở đó và đang ngồi chễm chệ gần bàn Sin và Hải Phong đang ngồi.
Cô bé lập tức lấy điện lấy điện thoại ra gọi cho Hải Phong.
-[Sao ra lâu vậy?]
-Ron đang ngồi ở gần bàn mình kìa,sao bây giờ?
-[Hả?đâu?À,thấy rồi]
-Rồi sao mình ra được,cậu ta mà thấy sẽ lôi xềnh xệch mình đi mất!
-[...]
-Alo,nói gì đi chứ.
-[Bây giờ mình sẽ nhờ vài anh tiếp viên đứng phục vụ để che tầm mắt bọn họ,rồi bạn chuồng ra thật nhanh nhé.Mình sẽ ra lấy xe trước,rồi bạn chạy ra thì phóng lên luôn.Cố gắng phát huy đôi chân giải nhất 2000 mét đi,không thì bị tóm cả lũ!]
-Ok,chừng nào rồi nhá cho mình nhé,mình chạy ra liền.
.........................
Sin ráng đứng trên bồn cầu nhìn ra cái lỗ thông hơi nhỏ nhỏ,thấy Hải Phong đeo cái mắt kiếng lại rồi đi thong thả nhẹ nhàng đến mấy anh nhân viên khác để tránh gây sự chú ý.Vài anh nhân viên gật đầu rồi đem mấy cái menu và tiến lại bàn của bọn họ.Có lẽ Hải Phong quen với chỗ này nên mới nhận được sự giúp đỡ nhiệt tình như vậy,mấy anh nhân viên đứng vây kín che hết cả tầm mắt bọn họ.Lúc này Hải Phong mới đi ra ngoài cửa bấm nhá cho Sin.
Cô bé thở hắt ra một cái.
-Chuẩn bị chuồn lẹ,1...2...3.Go!!
Sin đẩy cửa phòng wc phóng cái vèo ra ngoài.
-Hình như tao thấy mát mát_một tên trong bọn họ ngơ ngơ mặt.
-Ờ,gió luồn vào từ đâu thể nhỉ?chắc chắn là gió chứ không phải hơi của máy lạnh_một tên khác nữa cũng đồng tình.
Ron nhíu mày,Đình Quân như biết điều gì đó vội đứng lên nhưng đã bị cậu nhóc nắm lại.
-Đừng đuổi theo.
-Sao vậy ạ?_Đình Quân ngạc nhiên.
-Nếu muốn tìm ắt sẽ tìm được,nhưng không phải bây giờ.Ngồi xuống đó đi và kêu thằng Long với mấy đứa khác đừng có đứng chầu chực ở đó nữa_Ron khoanh tay trước ngực nói đều đều,khuôn mặt chẳng hề thể hiện một chút cảm xúc nào cả.
Đình Quân cũng ngồi xuống,cậu khó hiểu vì chẳng phải mấy hôm nay Ron tìm tung tích Sin ở khắp mọi nơi hay sao?Sao hôm nay gặp lại bảo là đừng đuổi theo?
...................
Hải Phong vọt nhanh khi Sin đã leo lên xe.Chạy được khoảng 1km mà chẳng thấy ai đuổi theo cả nên cậu cũng ngừng xe lại.Ngay tại một con đường ít người.
-Ngồi xuống xả hơi đi,coi bộ sáng giờ mình và bạn lo trốn mãi mà chẳng được phút yên ổn nào cả nhỉ?
-...
-Sao bạn lại trốn cậu ta?_Hải Phong bất giác hỏi.
-Mình...không nói được,xin lỗi.
-...Không sao,chuyện cá nhân của cậu mà_Phong cười cười.
...
Hai người cứ ngồi mãi không nói gì với nhau cả,lâu lâu cô bé lại thở dài một tiếng.
-Hay bạn đừng ở nhà nữa,dọn đến nơi khác sống đi_Hải Phong nói.
Cô bé tròn mắt ngước qua nhìn Phong,nheo mắt khó hiểu.
-Ý bạn là sao?không ở nhà đó chứ chẳng lẽ ra đường ở!
-Không,thấy bạn trốn mãi vậy mà mỗi lần thấy cậu ta là bạn lại rơi vào trạng thái “hóa đá” không nói năng gì cả nên mình mới có ý tưởng này.
-Vậy theo bạn mình phải đi đâu ở?
-Ưm...hay bạn lại nhà cô mình ở đi,cô tốt bụng lắm mà lại thương người nữa.Nhưng cô sống có mình ên à,có bạn lại bầu bạn cũng vui đấy_Phong cười toe.
-Thôi,phiền lắm.Mình ở nhà cũ được rồi_Sin lắc đầu.
-Ừ,vậy giờ mình về đi.Hôm nay chẳng đi chơi được tí nào,để hôm khác đi tiếp nhé.
Nói rồi cậu đứng lên.
.......................
Lúc về tới nhà thì không còn ai đứng trước nhà cô bé nữa.Sin bước xuống xe và lấy trong túi ra cái chìa khóa tra vào ổ để mở cổng.
-Nếu đổi ý thì điện cho mình.
Rồi Hải Phong quay xe đi.
CHAP 48:Chạmmặt.
Sáng nay Sin đi học lại sau hơn tuần lễ nghỉ nằm ì trong nhà không vác mặt rađường,cô bé thở một hơi mạnh vì...chưa đủ dũng khí bước vào cổng trường,lỡ nhưgặp Ron thì không biết làm thế nào cho đúng...
Đúng là người không muốn gặp nhất lúc này lại xuất hiện,chiếc ô tô đen bóngloáng lù lù xuất hiện,cô bé có thể nhận ra ngay chủ nhân của nó là ai.Sin trốnsau một gốc cây to gần đó,chỗ khuất nhất có thể để tránh mặt Ron.
Vẻ bình thản cùng khuôn mặt lạnh lùng,Ron lại trở về cái dáng vẻ uy quyền củathủ lĩnh Dark như ngày nào,cô bé lúc còn quen với Ron đã được mọi người bảorằng nhờ cô bé mà tính tình của Ron đã “nguội” phần nào,ít ra là không đi đánhlộn như hồi trước nữa!
...
Khi cậu nhóc đã đi qua thì Sin mới thở phào đi vào,nhém tí nữa ông bảo vệ đãđóng cổng may là Sin chạy vào kịp.
...
Lớp Sin hôm nay lại vắng tiết,thầy dạy hóa đã già gần tới tuổi nghỉ hưu nênbệnh quài,lâu lâu lại vắng một tiết.Cho nên nhà trường đang có quyết định thaythế giáo viên mới nhưng đến bây giờ chưa có ai thích hợp cả.
Thùy Như thấy Sin thì đặt cuốn sách đang đọc xuống rồi mỉm cười chào.
-Chào Sin,lúc này bạn hay nghỉ học thế?
-Tại mình...
-Chuyện người ta bạn hỏi làm gì,lo dữ lắm à?!_Hải Phong chen ngang.
Thùy Như ném ánh mắt khó chịu nhìn Hải Phong,sau đó nhanh chóng giữ nét tươicười ban nãy và cũng móc lại Phong:
-Mình chưa nói đến bạn thì phải,mà sao bạn phải biện hộ cho Sin?nghỉ học thìmình hỏi vậy thôi,làm gì nóng vậy!
-Thôi thôi,mình làm biếng học nên nghỉ được chưa,đừng có cãi nhau nữa_Sin nhănnhăn mặt.
Cô bé để ý thấy rằng hình như Hải Phong và Thùy Như đang xích mích cái gìđó,điển hình là mỗi khi Sin muốn cả ba cùng đi chung với nhau thì cả hai ngườiấy luôn kiếm cớ lảng sang chuyện khác hoặc diện lí do bận không đi được,mà họcsinh thì có gì phải bận bịu đâu cơ chứ.Rồi lại tới hôm nay hai người lại nóimóc nhau mà chuyện chẳng có gì to tát đáng phải suýt cãi như vậy!
Phong và Như thấy vậy cũng không nói nhau câu nào nữa,Như giở cuốn sách khi nãyđọc dở ra đọc tiếp,còn Phong thì rủ Sin trốn xuống căn tin ngồi chơi,trên lớpmãi không có chuyện gì làm nên cô bé cũng đồng ý.
.....................
-Sao lúc này hai bạn lại tránh mặt nhau vậy?lâu nay tớ nghỉ học nên không biếtgì cả_cô bé vừa ăn vừa nói,mắt hướng lên đợi câu trả lời.
-...Xích mích nhỏ thôi,chẳng đáng để bận tâm đâu.
-Này mới là ngộ à nha?tính Thùy Như rất dễ chịu lại hiền queo và chẳng gây sựvới ai,vậy mà cũng xích mích với người khác nữa hả?_Sin trố mắt ngạc nhiên.
-Lúc này bạn chưa hiểu đâu nhưng sau này sẽ hiểu,có nhiều điều ta không thể ngờtrước được..._Hải Phong mỉm cười,một nụ cười kiểu cảnh báo như chứa bao ẩn ýtrong ấy vậy.
Sin nghiêng đầu nhìn cậu khó hiểu,ý vậy là sao?càng ngày càng không thể hiểunổi Thùy Như và Hải Phong muốn gì,đôi khi là nói mấy câu vu vơ đầy ẩn ý..
...
Ngồi đó được nửa tiếng thì cả hai đứng dậy về lớp,đâu đó có tiếng nói chuyệnrôm rả,có lẽ là rất nhiều người sẽ đi vào đây.
Sin khựng lại,một lần nữa người Sin không muốn gặp lại xuất hiện,lần này khôngphải một mình mà rất là nhiều mình,khi đám Ron đi vào đụng độ cô bé và Phongthì cả hai bên đều im bặt.
Một tên đàn em trong đó định mở miệng chào Sin nhưng Long đã huých nhẹ vào bụngtên ấy rồi lắc đầu ý kêu đừng nói.
Hải Phong kéo cô bé đi tiếp để giải vây.Hai người đi nhanh và khuất dần sauhành lang..
Ron nhìn theo,đôi mắt run run.Cậu nhóc rất muốn kéo Sin lại về phía mình,rấtrất muốn,nhưng trước khi xách định được rõ ràng tình cảm của mình thì Ron chẳngthể níu bàn tay ấy lại.Ron không muốn phải gây ra bất cứ tổn thương nào,choSin,cho Thùy Như và cho chính bản thân mình...
CHAP49
Cô bé giờ hết tinh thần học hành nữa rồi nhưngphải ráng lên lớp để mà thu thập kiến thức mà Sin gần đây đã lơ nó đi.
Hồi sáng tâm trạng Sin còn khá tốt,bây giờ chẳngtốt chút nào nữa từ lúc nãy đụng mặt Ron ở căn tin,cậu nhóc nhìn chằm chằm vàoSin nhưng theo suy nghĩ của Sin:”cậu ta chẳng còn để ý mình tí nào!”
Thử hỏi tâm trạng như vậy thì còn thiết tha gì nóichuyện huống chi là học hành?vậy là cô bé lại tự hứa với lòng mình mai sẽ họclại đàng hoàng hơn,không lo nghĩ vớ vẩn nữa.Nhất định là thế! (chưa chắc đã làmđược ==’)
..........................
Buổi học trôi đi một cách nhàm chán nặng nề...
Sin đeo ba lô trên vai lững thững đi về một hướngvô định nào đó,có lẽ đây là ngày chán nhất từ đầu năm tới giờ.Lời của mấy giáoviên dạy cô bé chẳng tiếp thu được bao nhiêu,nghĩ vẩn vơ là nhiều.
Cuối cùng cô bé quyết định đến bờ sông Sonus hónggió.
Gió thổi từng cơn mát lành như muốn trút bỏ phầnnào đó tâm trạng nặng nề của Sin,cô bé ngồi co lại,cằm chống lên đầu gối nhìnmấy làn nước trong vắt chuyển động theo từng cơn gió.Bất giác Sin ngân nga vàiđiệu ballad nhẹ nhàng,bài hát này mẹ đã dạy cho cô bé khi còn nhỏ.
Nhắc đến mới nhớ,sắp tới là sinh nhật của bé Yumđồng thời cũng là ngày giỗ cha mẹ.Sin suýt thì quên mất chuyện quan trọngnày,lâu nay cứ lo “yêu đương” mà không nhớ trăng sao gì cả!
Đang định đeo ba lô lại về thì điện thoại vang lên.
-[Cháu yêu,một tháng nữa dì sẽ về]
-Thật ạ?
-Ừ,có nhiều quà cho hai cháu cưng của dì lắmnhé.Bánh kẹo,quần áo,...đủ cả những gì cháu và bé Yum thích luôn nhé]_dì Trâmcười tươi trong điện thoại.
-Nhưng một tháng nữa,lâu lắm!!!!!!
-[Kêu ca gì,lo mà học hành cho tốt đấy nhé,dì vềmà nghe giáo viên phàn nàn là chết dưới tay dì nhé]
-Cháu biết rồi mà.
-[Thôi nhé cháu yêu,dì phải làm việc tiếp]
-Dạ,chào dì ạ.
..........................
Trong bar G.Blue...
-Tới giờ em thật không hiểu nổi anh muốn gì_ĐìnhQuân nhăn nhó kêu lên -Em biết anh muốn gặp chị hai nhưng lúc đó thấy sao khôngkéo người ta lại?em biết anh mấy năm trời rồi,đây là lần đầu tiên em thấy anhlạ lùng như vậy đó!
-...
Ron vẫn nhắm mắt nằm dài trên ghế sô pha,tay gáclên trán mặc kệ Đình Quân đang “bốc hỏa”.
-Anh nói gì đi chứ!
-...Đủ chưa,im miệng lại đi.Tôi thấy cậu mới làngười lạ lùng lúc này đấy,đang tức dùm Sin à?_Ron lên tiếng,đôi mắt vẫn khôngmở ra.
Đình Quân lấy ly rượu trên bàn nốc cạn,cậu khôngthể nào hiểu nổi Ron đang nghĩ gì và muốn gì,Ron là vậy.Chẳng bao giờ cậu chiasẻ với ai về một chuyện nào cả,nên chẳng biết đường đâu mà lần!
-Giữa anh và chị hai,thật sự hai người đã...
-Ra ngoài đi,tôi muốn yên tĩnh_Ron cất giọng.
Đình Quân thở dài rồi bước ra,đám đàn em biết hômnay tâm trạng Ron tồi tệ (giống ai đó rồi đấy) nên chẳng đứa nào dám đến gầncả,duy nhất mình Đình Quân là đến bar “quấy rầy” Ron để hỏi chuyện của Sin vàRon hiện giờ để còn biết mà giải rối cho họ (Đình Quân là nhà tâm lý của Darkmà lị).Nhưng vô ích,chắc phải đợi một thời gian mới hỏi được.
Ron bây giờ rối răm cả lên,theo cậu nhóc nghĩ Sinchẳng biết gì về chuyện trước kia của Thùy Như và cậu nhóc vậy lí do gì mà Sinlại tránh mặt?
Chẳng lẽ Thùy Như lại đi nói ra,không,cô ta khôngđến nổi lắm chuyện mà đi kể chuyện chẳng mấy tốt lành gì về mình và gia đình.Lído vì sao Sin tránh mặt vẫn là một dấu hỏi lớn với Ron.
Mà cũng tốt,thời gian này sẽ là thời gian để Ronsuy nghĩ sáng suốt và biết được tình cảm thật của mình.
Thật ra lí do Ron đòi quen với Sin là vì muốn quênThùy Như đi,thật sự lúc đầu...Ron cũng chẳng biết lí do vì sao mình làm vậythật.
Và Ron đã thích Sin,thật sự là vậy!
Nhưng chỉ đến khi Thùy Như hét lên rằng Sin chỉ làmột vật thế thân thay thế cho cô thì Ron mới như tỉnh ra,chẳng lẽ vị trí banđầu của Sin là như vậy ư?chợt Ron thấy nhen nhóm đâu đó một cảm xúc hỗn độn khótả,tình cảm đối với Thùy Như đã tắt ngấm hoàn toàn trong tim cậu nhóc,nhưng bâygiờ nó lại trỗi dậy.
Giữa hai người con gái,Ron chỉ được chọn một...
CHAP 50:Bắt cóc.
-Họ đã chia tay nhau thật sao?
-Ừ.
-Vậy chừng nào cô giúp tôi và anh Ron đến vớinhau_Uyên Nhi mắt sáng rực lên,miệng toe toét cười.
-Không lâu đâu,cô cứ yên tâm_Thùy Như nở nụ cườinửa miệng.
-Tôi thật tình rất ghét con bé ấy,nó có gì hơn tôichứ?Nhan sắc không bằng,gia thế cũng không bì kịp,vậy mà anh Ron có thể thíchnó đến vậy!_Uyên Nhi quay ngoắt 180 độ,thái độ căm phẫn hơn hẳn khi nhắc đếnSin -Tôi sẽ cho người đánh chết con bé,đúng là ma nữ dám quyến rũ cả anh Roncủa mình.
Thùy Như đang cười hả hê cầm ly rượu thì suýt nữalàm rớt.Cô nhăn mặt và quát tháo lên:
-Đừng có làm bừa khi chưa có sự đồng ý của tôi,cômà làm càng khéo Ron và cô ta quay lại lúc đó là mệt.
-Cô là gì mà tôi phải nghe lời cô chứ?tôi muốn làmsao tôi làm,giờ tôi đánh chết cô còn được huống chi là con bé đó!_Uyên Nhi cũnggân cổ lên cãi lại.
-Nên nhớ bây giờ tôi là người giúp cô.
-Thì đã sao,tôi không cần đến cô cũng giành đượcRon như thường_Uyên Nhi hất càm.
Mặc dù giận muốn sôi máu nhưng Thùy Như ráng nénlại,ngậm bồ hòn làm ngọt chuyển sang nói nhỏ nhẹ với Nhi:
-Tôi nói là cô cứ chờ đi,cần gì phải gấp.Nếu bâygiờ cô mà ra tay khéo tất cả bao công sức đổ sông đổ biển hết thì sao?ráng đợimột thời gian đi,Ron bắt đầu chán nó rồi đến mặt còn chẳng thèm nhìn.
-Vậy sao_Uyên Nhi nhướng mày.
“Tính dỗ ngọt mình à,tưởng dễ xơi lắm hả?đợi đếnkhi Uyên Nhi này có được anh Ron trong tay thì tôi sẽ triệt để cả cô và con békia nốt một lần”
Rồi Uyên Nhi đeo bóp lên vai và đi ra khỏi quán.
-Con nhỏ điên đó,thật tức chết được.Đúng là chẳngdễ dàng gì “thu phục” được một đứa tiểu thư chảnh chẹ như vậy_Thùy Như lầm rầm.
....................
Sin lững thững bước đi,những bóng đèn đường đãđược mở lên.Mới đó mà đã tối rồi,ngày qua ngày trôi nhanh thật.Mới ngồi ở bờsông hóng mát và đến nhà v ú nuôi chơi với bé Yum thì mặt trời đã lặn mất.
Cô bé đi gần đến nhà,chỉ cách bốn năm căn gì nữalà tới,khi đi ngang qua một con đường hẹp,đi hết con đường này là ra một conđường vắng ít người khác,nhưng rất ít ai đi vì nó khá hẹp và dơ,chỉ vừa cho tầmhai người đi mới được lại còn dẫn đến con đường vắng nữa.Bất chợt Sin bị ai đódùng gậy đập vào đầu và kéo vào góc đường hẹp ấy.
Hải Phong đang chờ cô bé ở trước cổng nhà vàthấy,cậu chạy nhanh hết sức có thể để giúp Sin,nhưng khi cậu vừa chạy ra thìchiếc xe đã nổ máy chạy mất.Phong nghiến răng,tay nắm lại thành hình nắm đắm.
-Chết tiệt!
Cậu chạy ra đầu phố vẫy taxi mãi nhưng chẳng thấycó chiếc nào ngừng lại cả nên đành lấy điện thoại ra và bấm gọi.Xui xẻo thế nàomà Phong hôm nay lại đi xe đạp tới nhà Sin,nếu đi xe máy đã đuổi kịp theo được.
-
-Mày đi kiếm chiếc xe có biển số xx-xxxx,càngnhanh càng tốt!Và đem một chiếc ô tô đến đây,khu phố Y đường Z,tao đang đứng ởtrước.
...
Chừng 5’ sau thì một chiếc ô tô ngừng lại trướcmặt Hải Phong.
Trên xe...
-Tìm được chưa?
-Thưa thiếu gia vẫn chưa ạ,có một chiếc xe mà tìmcả cái thành phố rộng lớn này thì khó lòng mà kiếm nhanh chóng được.
-Huy động tất cả đi tìm càng sớm càng tốt_HảiPhong quát lên.
Chợt trong đầu cậu lóe lên một suy nghĩ.
-[Gì?]_tiếng Ron vang lên cụt ngủn.
-Sin bị bắt cóc rồi,nhờ cậu cho người tìm giúp vậy!
-[Cái gì?ở đâu??]
-Biển số xe là xx-xxxx,tôi chỉ biết có vậy!
.....................
Sin bất tỉnh đã suốt 3 tiếng đồng hồ,đến khi cómột tên nào đó tạt cả xô nước vào người thì Sin mới bắt đầu he hé mở đôi mắtcủa mình ra.Xung quanh mờ mờ ảo ảo,chắc có lẽ đã bất tỉnh lâu nên mới bị vậy,côbé đưa tay định dụi dụi mắt mình nhưng...
Sao không cử động được gì thế này?
Cô bé nhíu mày lắc lắc đầu,nhắm vào rồi lại mở ramắt mới hết bị mờ.
-Đang làm cái trò quái gì thế này?_tiếng một đứacon gái chanh chua vang lên.
Sin ngước nhìn,cô ta đang ngồi vắt chéo chân trêncái ghế gỗ bự chảng,đưa đôi mắt nhìn cô bé mỉa mai.
Sin khẽ nhíu mày.
-Cô muốn gì?
CHAP51:Vì đó là tình yêu.
-Muốn một thứ mà mày đang sở hữu_Uyên Nhi nhếchmôi.
Sin nhíu mày,chẳng lẽ người cô ta nói là...
-Ý mày là Ron?
-Bingo,tiết là con bé chẳng có gì tốt đẹp như màylại đi quyến rũ anh ấy.
-Ê,nói cho đàng hoàng nha_Sin bực bội.
-À xém nữa là quên,chuyện ở G.Blue hồi trước chưatính sổ với mày,giờ tới chuyện mày giành anh Ron từ tay tao.Xem ra mày cũng ganlỳ lắm mới dám đụng đến Uyên Nhi này.
-Chuyện đó do mày kiếm chuyện trước.
-Còn dám nói hả?_Uyên Nhi quát lên,rút từ trongtúi mình ra một con dao sắc lẻm kề vào mặt cô bé -Ngày hôm nay trên mặt mày sẽxuất hiện vài cái sẹo,để rồi xem anh Ron có thèm đến xỉa tới mày nữa không,đồxấu xí!
Sin thoáng giật mình,nhưng cố giữ giọng bìnhtĩnh.Cô bé bị trói chặt cả tay,chân đến cử động còn không được,tình hình khôngổn rồi đây.
Uyên Nhi đặt cây dao lên má Sin,từ từ...từ từ...
Những đường dao sắc lẻm chạy dọc theo khuôn mặtxinh xắn ấy,Sin nhăn mặt đau đớn.Cô ta rạch một cách chậm chạp,vừa rạch vừa cấttiếng cười đáng sợ.Nhìn cô ta lúc này không khác gì một kẻ...mới trốn viện.
Chợt Uyên Nhi dừng lại.
-Sao chỉ có mặt mày là bị thôi nhỉ?phải “chia đều”cho từng “phần” chứ.Cả đám tụi mày lên đánh nó đi,đánh chết cũng được!_Uyên Nhira lệnh.
Một đám người cao to lực lưỡng hầm hầm tiếnlên,mặt tên nào tên nấy bặm trợn còn hơn cả...Phan.
Sin không sợ,một chút cũng không.Cứ để bọn họ đánhchết thì Sin cũng chẳng màng tới dù sao nếu cô bé chết đi,sẽ không cô đơn vìnơi đó,có ba mẹ.Sin chưa từng làm điều gì sai trái cả nên có lẽ sẽ được lênthiên đường mà...
Cô bé nhắm mắt lại.Mặc kệ điều gì đáng sợ sẽ xảyta tiếp tục..
-Không phản ứng gì luôn sao?mày cũng biết chấpnhận số phận gớm nhỉ con nhóc_một tên nói rồi cả bọn ấy cùng cất những tiếngcười man rợ.
Hắn ta đạp vào cái ghế cô bé đang ngồi làm cảngười lẫn ghế ngã nhào xuống đất,những cú đánh,đạp như trời giáng,không chỉ làmột người thôi mà tất cả,hàng chục cái chân cùng lúc hành hạ người con gái bénhỏ.Sin đau,đau lắm nhưng cô bé nhất quyết không hé ra một lời than hay khóclóc,lúc này không phải là lúc để mà yếu đuối.Càng than la khóc lóc thì cái bọnác nhân ác đức đó càng hả hê.
...
Một lúc sau thì bọn đó bắt đầu thấm mệt,ngừng lạithở hổn hển.Vậy mà cô bé vẫn trụ lại nổi,Sin hướng đôi mắt lên nhìn UyênNhi,nhìn bọn đó và cười khẩy,nói:
-Hèn hạ,ngu dốt,điên cuồng.Đó là tất cả để tả vềđám tụi mày khi phục vụ một đứa con gái chẳng ra gì,còn Uyên Nhi,cô còn hơn vậynữa.
-Mày nói cái gì đó con khốn!Tụi mày ngừng làmgì,đánh nó tiếp_Uyên Nhi hét lên giận dữ.
Chỉ một giây sau,cánh cửa gỗ cũ nát ấy đã bị đạptung.Dark xông thẳng vào đánh cho cả bọn ấy tơi tả.
Ron ngước nhìn Sin,tim cậu nhóc thắt nghẹn như bịai đó bóp chặt khi nhìn thấy người con gái mình yêu thương nằm trên sàn nhàlạnh cóng,khắp người đầy rẫy những vết thương chằng chịt,khuôn mặt đầm đìa máu.
-Bọn chó má!!
Uyên Nhi hoảng sợ lẻn đi,nhưng Ron đã biết.Cậunhóc tiến gần đến,Uyên Nhi sợ sệt thục lùi lại,cuối cùng thì bị ép vào một góctường.
Ron đưa ánh mắt lạnh lẽo đáng sợ hướng về UyênNhi,cậu nhóc giơ tay bóp mạnh cổ cô ta lại (với con gái chỉ xài được cách này==’)
Cô ta xanh mặt.
-Ron,Ron ơi em xin lỗi,thả tay ra đi anh_Uyên Nhivan nài.
-Cô dám làm chuyện động trời này luôn sao?lâu rồikhông gặp xem ra cô cũng ăn phải gan hùm nên mới dám đụng đến người của tôi!
Uyên Nhi khóc rống lên,khắp người run như cầy sấy.
-Em xin lỗi mà,không phải do em làm đâu.Là...làcon nhỏ Thùy Như kêu em làm đó,nó bảo em phải đánh chết Sin để anh phải thuộcvề nó,chính nó sai khiến em chứ không phải em chủ mưu đâu anh Ron,anh thả em rađi em ngạt thở chết mất!
Ron trợn mắt,là do cô ta làm ư??
-Từ khi nào cô trở thành con chó để chủ sai khiếnvậy?_Ron cười khinh miệt.
-Thả...e...em ra đi,ng...ngạt quá_Uyên Nhi khôngthể chịu nổi,giọng nói đã đứt quãng.
Và cậu nhóc buông cổ cô ta ra.Ron thấy dưới đất cócây dao sắc lẻm trong bóng tối.
-Hôm nay tôi sẽ cho cô biết thế nào là địa ngục!!!
Ron đưa con dao lên,rạch thẳng vào mặt cô ta haiđường.
-Á Á Á Á Á_Uyên Nhi thét lên đau đớn.
Ron tiếp tục “tặng” thêm mấy đường trên khuôn mặtcả “ký phấn” của Nhi,khuôn mặt Nhi bây giờ máu tuôn ra từng đợt chảy xuống cảcái áo trắng trên người.
Con dao bị quăng xuống đất tạo ra một tiếng “keng”nho nhỏ.
Ron đến chỗ Sin bế cô bé lên,đôi mắt run lên nhìnngười con gái mình yêu thương đau đớn.Bây giờ,Ron mới nhận ra tình cảm củamình.Từ hôm gặp Sin ở căn tin,cô bé chỉ nhìn cậu nhóc bằng ánh mắt xa lạ rồi đithẳng luôn với người con trai khác,Ron đã không chịu nổi,trái tim cậu nhóc nhưvỡ vụn ra thành từng mảnh.Khi nghe tin Sin bị bắt cóc,Ron đã hoảng lên..
Và Ron đã chọn Sin,trái tim Ron không còn thuộc vềThùy Như nữa.Chính cái tính cách hồn nhiên ngốc ngếch của cô bé đã chinh phụchoàn toàn trái tim sắt đá của cậu nhóc!
Lên Đầu Trang