Xuống Cuối Trang
Tên truyện : Hợp Đồng Anh Yêu Em
Thể loại : Tình yêu tiểu thuyết
Post & edit : Cubi Tun
Tác giả : Nguyễn Ngọc
___________________________
Chap 1 :
Một ngày mưa rơi lặng hạt trên thành phố nhộn nhịp bậc nhất, tiếng mưa lấn át mọi âm thanh xung quanh, dòng xe cộ thua thớt trong mưa và màn mưa trắng xoá ôm trọn một thằng nhóc gầy gò đang chạy thật nhanh trước khi nó đến trường muộn. Nó không cao cũng không thấp chiều caochỉ tương đối, thân hình nó không khác mấy bị bỏ đói lâu ngày gầy đến xanh xao, mái tóc màu đenánh lên trong từng hạt mưa, khuôn mặt thanh tú đẹp như một bức tranh giờ nhợt nhạt trong cái lạnh của mưa đầu hè.Giữ chặt cái cặp trong vòng tay nhỏ bé, đôi bàn tay dài thon và mảnh mai nómuốn sao cho đừng làm cặp nó ướt, đừng làm vở nó nhoè, nhưng đôi bàn tay không thể che chắn mãi, cặp nó vẫncứ ướt, mưa vẫn thấm rồi chảy từng giọt nặng nề. Nó chạy thục mạng, chạyđến không thể nhìn mọi thứ để có thể chạy trốn khỏi mưa và rồi nó đã ngã trong màn mưa. Nó ngã dúi dụi, hình như nó đâm phải thứgì đó. Mà không, nó nhìn nhanh thì đó là một người chứ không phải thứ gì đó, một người đàn ông toát khí chất thanh thoát đang đưa bàn tay mình ra kéo lấy nó. Nó đứng dậy, lọt thỏm trong vòng tay ấm áp, nhẹ nhàng của người đó, thứ hơi ấm mà nó không hề có từ khi sinh ra. Cuộc đời nó là vở bi kịch mà nó thủ vai chính. Nó sinh ra cũng là một"sự cố" ngoài dự tính của mẹ nó, mẹ nó chưa hề có ý muốn nó được ra đời, chỉ là một "sự cố" mà bà nó không đủ tiền để "giải quyết" trước khi nó mở mắt nhìn đời. Mẹ nó, người đàn bà xinh đẹp với giọng ca tuyệt vời làm điêuđứng bao kẻ si tình, chỉ có điều bà làm tất cả vì tình yêu, bà đi theo tiếng gọi tìnhyêu rồi vấp ngã bởi người đàn ông đã có gia đình- chính là người cha nó chưa từng biết mặt, để rồi bà bị phản bội, bà hận người đàn ông đó, người đã cướp đihi vọng tình yêu của bà và hận luôn "sự cố" là nó. Nhưng, chưa bao giờ mẹ nó ngừng yêu, mẹ nó bỏnó, bỏ mọi thứ để đi theo nhiều người đàn ông để tìm đượcsự phù hợp hoàn hảomà đã bị cha nó cướp đi. Bỏ tất cả, mẹ nó chạy theo cuồng quay cho đến khi nó học lớp 10 mẹnó đi mãi mãi trong một vụ tai nạn. Giờ, một năm sau, nó không có gì ngoài khoản nợ vài trăm triệu mẹ nó để lại làm " vốn" cho tương lai nó. Nó mới 17 mà đã làm đủ thứnghề bươn trải cho cuộc sống qua ngày và khoản nợ của người mẹ quá cố. Cả tuổi thơ nó đắng cay vì đòn roi vì sự miệt thị của người thân duy nhất là mẹ nó dành cho nó, chưa bao giờ trong suy nghĩ nó có sự ngừng đấu tranh. Một thứ duy nhất nó muốn cảm ơn mẹ nó có lẽ là những bài học về sự thù hận, sự cay nghiệt của cuộc sống. Chưa bao giờ nó có thể nghĩ có một vòng tay ấm đếnvậy ôm chọn nó, mộtđứa chẳng khác phế vật. Mắt nó nặng dần,trĩu xuống, toàn thânnó mất sức sống lả dần, những hơi thở nóng hổi phả ra, thì ra nó đã sốt cao đến nỗi ngất lịm trong vòng tay một người lạ. Khi tỉnh dậy, nó đang ở căn phòng to bằng cả nhà nó đang ở, cả thân thể nó đauđến rụng rời thành từng mảnh, nhưng cũng lần đầu nó nằmtrên tấm nệm êm và dễ chịu đến vậy. Mười bảy năm qua thứ duy nhất nó đặt lưng cả đông lẫn hè vẫn cứ là nền si- măng lạnh ngắt của căn hộ tồi tàn mẹ nó"di chúc" lại. Ngoài tấm nệm ấy còn có một chiếc chăn bằng lông trắng muốt ôm chọn thân thể suy nhược trầm trọng của nó, còn cả một chiếc gối băng lông ngỗng mềm mềm làm nó không muốn rời khỏi giường- điều mà mười bảy năm nay nó chưa từng nghĩ qua, nó đang lười biếng ư ? Chợt có tiếng nói cắt ngang dòng suy nghĩ.
"Tỉnh rồi à ? Muốn ăngì không ?". Người đàn đã làm nó ngã đang đứng ngay cửa ra vào, mặc chiếc sơ mi màu trắng đã cởi mất ba nút, lộ ra thân hình tuyệt mĩ cùng làn da sáng láng. Người với khuôn mặt sắc lạnh, vẻ đẹp điêu đứng bao người tiến gần cúi sát xuống khuôn mặt xinh đẹp đang nửa tỉnh nửa mê trên giường, trạm nhẹ tay vào trán nó rồi lắc đầu ngán ngẩm.
" Cậu thật quá bất cẩn. Mưa như vậy không biết mua ô sao lại chạy như điênloạn vậy ? "
" K...K...Không có...tiền." Giọng nói yếu ớt và sự xấu hổ hằn lên khuôn mặt đang sốt của nó. Càng làm hai bên mánó ửng hồng tôn lên nét đẹp mĩ miều được thừa hưởng từ mẹ của nó.
"..." Người đó không nói gì, lẳng lặng bước ra khỏi phòng và rồi quay lại cùng bộ quần áo. " Thay đi, lúc nãy cậu bị ướt tôi chỉ kịp cởi đồ chứquên mất vụ mặc đồ.". Câu nó lại càng làm nó ngượng ngùng. Giờ nó mới phát hiện mình đangngủ trong tình trạng không mảnh vải che thân. Hai mắt nó mở to hết mức rồi hai hàng lông mày cau có, lắp bắt nó mở lời.
" C...Cảm...ơn."
" Thay mau đi ! xong thì gọi tôi. " Đặt bộ quần áo cạch giườngrồi người đó lại bỏ ra ngoài. Nó gồng mình dậy khỏi cơn đau đầu mãnh liệt như búa đạp vào đầunó, từng mạnh máu ở hai bên thái dươnggiật liên hồi, hơi thở nóng đến khó chịu. Cuối cùng thì nó cũng thay đồ xong, cái áo rộng đến nỗi nó phải kéo hết bên này đến bên kia mong cổ áo đừng trễsang một bên, còng quần thì rộng thùng thình khiến nó hết kéo giữ vén lên vén xuống. Giờ nó định gọi người kia nhưng mà nó không biết tên người ta nên cũng chả bận gọi chỉ lẳng lặng vào giườngngủ tiếp. Một tiếng sau, người nào đó hộc tốc chạy vội vào cửa làm cửa đập mạnh một cái "RẦM" vào tường.
" Sao cậu không gọi tôi ? Cậu câm sao."
" Đâu có biết tên." Nó dụi dụi mắt nói trong mơ hồ. Người đó chỉ chết lặng, không còn gì tranh cãi, rồi người đó tiếngần giường ngồi vàochiếc ghế đối diện nó.
" Quên nhỉ ! Tôi là An,Phùng Gia An. Giờ biết rồi đấy" người đó tay chống cằm nhẹ cười một nụ cười toả nắng.
" Khụ khụ... Vậy... Là người Hoa (Trung Quốc) sao ?"
" Cũng có thể coi là như vậy, tôi người Việt gốc Hoa, ở Việt Nam từ khi mở mắt rồi. Mà có vấn đề gì với quốc tịch của tôi à ?" Người đó lấy haitay đan vào nhau tựalưng vào ghế.
" Không ! Chỉ là tò mò thôi."
" Còn cậu, cậu nhóc gầy trơ xương, tên gì?" Người đó vẫn cười, nụ cười nhẹ như nắng mai ấm như hơi ấm của mùa xuân và đẹp tựa xuân sơn tươi trẻ.
" Hân, Lê Hân." Nó đáp cụt lủn. Đúng hơn là tên nó chả có gì tự hào. Mẹ nó họ Lê và mẹ nó định đặtlà "Hận" nhưng mà một phút lí trí của người làm mẹ đã làm bà bỏ dấu nặng cay nghiệt ấy và tên nó là Hân cũng chả khác mấy với một chữ "Hận" mẹ dành cho cha con nó.
" Hân ! Cái tên đẹp thật. " lần đầu có người khen tên nó đẹp dù có nói dối thì điều này cũng làm nóvui.Người đó đứng dậy, mở chiếc chăn ấm áp của nó, nhấc bổng nó lên bằng đôitay rắn chắc bế nó ra khỏi giường rồi tiến đến đẩy cách cửa. Cách cửa mở ra, chaoôi, một sự hoành tráng vĩ đại hiện ra trong mắt nó. Sàn nhà được làm bằng gỗ Đức, vằn vện của thớ gỗ một sự huyềnbí, cả tường nhà là tường bằng nhung màu xanh coban kiêuxa, trần nhà được trang hoàng bằng những bức tranh thời phục hưng cùng cái đèn chùm pha lê kéo dài xuống chiếc bàn pha lê được đặt ngay chính giữa căn hộ. Bên cạch bèn phalê là bộ sofa cổ kính mang âm hưởng của Anh thế kỉ XVIII, cả bộ bàn ghế năm gọn trong một mặt kính trống đạn bên dười là bể cá lung linh trong ánh đèn LED. Trước bộ bàn ghế là một tivi màn hình LCD 72 inch cùng dànloa công suất lớn vớico man nút điều khiển. Phía trên tivi một bức tranh tái hoạ bức tranh nổi tiếng "Thảm hoa Hà Lan"- Van Gogh đượcđóng khung gỗ Lim đen tuyền. Người đó bê nó tù phong khách vào phóng ăn. Một mini bar thu nhỏtrước mắt nó, một tủrượu với vô số loại, một hàng dài ly đượctreo trên giá của quầy rượu này, cuối cùng nó đến được căn bếp hết sức bình thường trong cái sự xa hoa của căn nhà. Căn bếp cũng không lớn chỉ có cái tủ lạnh màu bạc hai cách, một bàn ăn bằng gỗ và mặt kính bình thường không cầu kì,một cái tủ kệ, một cái bếp gas. Cuối cùng người đó đặt nó xuống, đi ra phía cái nồi đang toả khóitrên bếp, múc một bát cháo nhỏ nóng hổi đặt trước mặt nó.
" Ăn đi !" Nó vẫn khá ngại ngùng trước sự quan tâm mà nó chưa từng được nếmqua, cầm trên tay thìa (muỗng) cháo nóng mà nó cũng không biết làm sao. Chợt, ai đó há thật toăn hết thìa cháo ngon lành của nó. Nóquay sang ngo ngác nhưng cũng không phàn nàn gì.
" Ai bảo không ăn ! Cháo tôi tự nấu không có độc đâu." Một tay chống cằm, tay khác đưa lên vuốt hàng tóc, ngườiđó đáp tỉnh bơ.
" ..." Nó không nói gì,lặng thinh rồi ăn hết bát cháo ngon lành ấy. Bát cháo mà từ trước đến giờ chưa bao giờ nó ăn qua, không phải bát cháo đắt tiền chỉ là gạo trắng hành hoa và thịt bằm nhưng nó ngon vì nó có hơi ấm, sự quan tâm. Trong một giây phút nó nghĩ , người nó không quen còn đối xử cới nó tử tế đến vậy mà tại sao mẹ không làm được điềuđó cho nó. Mắt nó cay xe, những dòng nước ứ đọng đầy hai mắt nhưng nước mắtkhông rơi ra, nước mắt được nó kìm nén chảy ngược vào trong, cách nó làm trong mười bảy năm nay. Rồi một bàn tay to lớn, ấm áp đặt lên đỉnh đầu hừng hực sốt của nó.
" Hey ! Cứ làm gì cậu muốn đừng có nén." Có vẻ ai đó đã đoán được bí mật của nó. Chỉ có điều thói quenkhó có thê sửa, nó vẫn nín nhịn. " Cậu muốn trả hết nợ chứ?" Nó giật mình, mở to mắt nhìn người ngồi cạch nó. " Không phải ngạc nhiên đâu. Tôi chính là người cho mẹ cậu vay."
" Ông là chùm bọn xãhội đen?" Nó trau mày nhìn xoáy vào mắt kẻ bên cạch.
" Ha ha ha suy diễn vừa thôi ! Tôi chỉ là người bình thường có chút quan hệ với mẹ cậu nên biết hơi rõ chuyện nhà cậu."
" Vậy khoản nợ...?"
" Tôi sẽ trả cho cậu với vài điều kiện. Nếu C..." Chưa kịp nóihết câu, người đó đã bị chặn lại
" Đồng ý ! Muốn gì tôi cũng chiều ông."
" Hey ! Hey ! Tôi mới 23 hơn cậu có 6 tuổi thôi. Gọi là Anh đi cho trẻ."
" Ông...À Anh muốn gì ở tôi."
" Anh là người đồng tính."
" Thì sao ? "
" Cậu không sợ sao?"
" ...Cùng nắm thì anh lấy tôi làm thú tiêu khiến chán thì bỏ chứ gì." Nó im lặng suy nghĩ một lúc rồi đưa ra lời kết luận xanh rì.
" Bốp... Giỏi suy diễn. Anh đồng tính chứ không biến thái." Một cái búng nhẹ vàotrán khiến nó tỉnh vài phần.
" Vậy...Làm sao ? "
" Anh muốn cậu sốngcùng anh ở căn nhà này đến khi anh thấy hết cô đơn. Cậu biết đấy căn nhà không tolắm ( suy nghĩ của kẻlắm tiền) nhưng nó rất lạnh lẽo. Anh sẽ không làm bất cứ điều gì cậu không muốn, nhưng anh muốn cậu làm vài điều ( bản chất lộ ra)."
" Tôi cũng sẽ làm thêm để trả nợ sớm hơn." Nó đưa ra lời gợi ý mong nó sẽ sớm thoát.
" Khỏi ! Thứ anh thừanhất chính là tiền và thời gian ( mang mùichém gió của tác giả đâu đây)"
" Vậy làm sao để được trả hết nợ sớm?"
" Chi bằng cậu trao thân gửi phận cho anh...Cười gian... anh sẽ cho cậu đi khoi đây sớm."
" Anh muốn quan hệ cùng tôi." Mặt nó không chút biểu cảmtrả lời tỉnh queo. Cònngười đó, mặt đỏ hơn cả đứa đang sốt như nó, mắt chớp đi chớp lại ngạc nhiên
" Gan vừa thôi ! Nghĩđi đâu vậy ? Anh là gay nhưng anh không thích dùng tiền tạo quan hệ kiểuấy. Mà nhóc con như cậu biết thế nào là quan hệ đồng tính, cứ nói như sành lắm."
" Thì sẽ học." Nó vẫn bơ bơ như thể nó không hiểu người ta nói gì.
" Chịu cậu luôn. Anh mà muốn thì lúc nãy đã cho cậu "xong" lâu rồi...Cười..."
" Vậy anh cần...Điều gì ?"
" Uhm.... Dọn nhà, launhà ngày một lần, nấu cơm, rửa bát (chén) ba bữa một ngày, giặt quần áo, phơi đồ, một tuần balần. Uhm...Tạm vậy đã sau này nghĩ ra bổ sung thêm"
" Điều khoản kì quái vậy ?"
" À thì... Anh mới xem phim Full House gì gì ấy thấy trò này cũng hay."
" Trời phim này chiếu từ 2000 lẻ mấylận mà bây giờ 2013 rồi mới xem, có sao không vậy ?"
" Kệ đi. Anh là người lạc hậu. Giờ ăn xong rồi thì uống thuốc rồi ngủ đi. Tối anh đưa cậu về."
" Về làm gì?"
" Thì lấy đồ."
" Thôi khỏi ngoài bộ đồng phục thì chẳng có gì đáng mang theo cả." Đúng là trong cái nhà tạm sàn si-măng cúa nó đến cái giường tử tế còn chả được huống gì đồ mang theo. Mọithứ đã kết thúc, mẹ nó chết rồi, nợ cũng đã có người trả nó không còn vấn vương gì. Giờ nó sẽ cố học cách làm một đứa giúp việc tốt rồi đợi ngày nó tự do khỏi hợp đồng này.
Người đó không hỏi gì nữa lại một lần nhấc bổng nó lên nhẹ bế nó vào giường, hôn lên chánnó nụ hôn chúc ngủ ngon rồi bước ra ngoài cẩn thận dặn dò. " Nhớ đắp chăn kĩ, đừng có đạp chăn lung tung rồi thì có hiện tượng lạ gọi anh, lấy điện thoại bàn ấn phím 1 là được anh ở phòng ngủ đối diện. Mai anh sẽ mang hợp đồng sang cho cậu xem." Nó gật đầu lia lịa rồi rúc mình vào tấm chăn ấm áp. " Mà này, Anh là gay nhưng vẫn là một thằng con trai, khoá cửa cẩn thận không anh sang " thịt" cậu đấy." Một câu nói đùa cùng nụ cười khá nham nhở làm nó nửa sợ nửa bực, chỉ dám trốn thật sautrong chăn khi bên ngoài người đó cười mãn nguyện sau câu nói đùa. " Thật là chịu cậu, lúc nãy còn mạnh miệng lắm cơ mà ?"
Sáng hôm sau, nó dạy từ sớm , nó đã hết sốt và nó cũng muốn trả nợ từ việc nhỏ nhất bắt đầu bâygiờ là nấu bữa sáng. Cặm cụi dưới bếp chuẩn bị đầy đủ cho người đó, rồi nó cặmcụi tìm cặp và bộ đồng phục, vội vàng mặc thật nhanh. Chuẩn bị xong, nó định đi học thì có tiếng ai đó vẫn ngái ngủ vọng ra
" Woah...Oáp... Haizz... Cậu đi học sớm vậy ? Còn chưa khỏi bệnh mà ? " Người đó đã đứng ngay cửa phòng hai tay vươn cao ngáp vài cái.
" Hết ốm rồi. Không đi học sẽ sớm bị đuổi." Nó chả thèm ngoái lại nhìn chỉ đi giầy vào chuẩnbị ra khỏi nhà.
" Vậy đợi anh chút, anh đưa cậu đi. Bây giờ còn sớm không muộn đâu."
" Nhanh lên."
" Rồi...rồi đợi chút. Cậu thật biết cách ra lệnh."
Mười phút sau cảhai ra khỏi nhà và nólại lần nữa chết đứngtrước cảnh tượng hùng vĩ của cả một thảo cầm viên ôm trọn căn nhà. Cả sân trước căn nhà là một màu xanh của nhữngcây cỏ, hai hàng hoa tường lan theo dọc nối đi được lát đá granite.
" Sao mà đứng đờ người ra vậy ? Nhà anh đẹp lắm sao?" Người đó huých vào vai nó cười cười
" Không ! Xấu lắm." Nó quay lại chảlời thẳng thừng không chút do dự. Không phải vì nó không thích tường lan hay bãi cỏ này mà là nó ghét loài hoa mẹ nó thích. Bất cứ cái gì bà thích đềulà thứ nó không bao giờ muốn nhìn thấy.
" Vậy cậu thích như thế nào ?" Anh ta mặt buồn thiu nhìn sang phía nó
" Uhm...Hướng dương tốt hơn, vừa ngắm được vừa ăn được."
" Rất biết tính toán...Vậy chiều về anh sẽ sửa thành hếthoa hướng dương theo ý cậu."
" Nhà anh, anh có quyền. Nhưng lãng phí đúng là thói quen của người giàu nhỉ ?"
" Cậu chả dễ thương chút nào. Khuôn mặt đẹp như vậy mà cứ cau có mãi, về già mắc bệnhmặt nhăn nhó đó." Người đó lấy hai tay xoa xoa vào hai bên má nó.
" ..." Nó im lặng vì nó hiểu nó là người hầu thì không có quyền phàn nàn với ông chủ mọi điềungười đó nói nó luônphải phục tùng. Rối thi cuối cùng người đó cũng đưa nó đi học bằng một chiếc SH mà theo chủ nhânnó là bình dân nhất nhà. Nó vào lớp 11a6, đặt cắp cái phịch xuống bàn thì đã nghe bọn bạn nhao nhao đến
" Hân ê ! Mày ghê nhá ! Giàu thấy*** mà giờ mới biết. Bạn bè giấu nhau hơikĩ đấy." Con nhỏ DiệuAnh lớp trưởng cầm cuốn sổ đầu bài chạy thẳng xuống cười đểu.
" Trời ơi ! Hân ơi ! Tớ với cậu bạn bao năm tháng." Tiếpđó là thằng Minh ngồi trên nó cũng không tha. ( bạn này là nhân vật chính bộ truyện Thỏ con và Sói- bộ truyện đầu tiên của tớ )
" Ê ê bao giờ tao hết tiền nhớ cho vay nha mày." Blah blah blah ti tỉ lời cứ nhao nhao như một cái chợ làm nó đau hết cả đầu. Nhưng nólại không hề khó chịu mà cười vui vẻ đùa cợt cùng bọn bạn. Đối với nó chỉ có lớp học là nơi duy nhất nó không phải nghĩ, không phải quan tâm đến tiền bạc và mẹ nó, và nó yêu cái lớp này từ khi nó đặt chân vào. Nơi nó chưa bao giờ phải nghĩ mình nghèo đến thế nào, bạn bè luôn quan tâm nó dù nó là đứa khá khó ưa trong mắt người khác, chỉ nơi này nó mới thoảimái cười vui đến vậy. Cứ từng tiết học trôi qua , trôi lại cuốicùng thì trống tan trường cũng đã vang, cứ từ từ nó thudọn từ cái bút quyển sách đến khi chỉ còn mình nó ở lại lớp, lúcnày nó mới mệt mỏi nhấc từng bước nặngnề về. Lúc tan học chính là lúc nó bắt đầu cuộc chiến sinh tồn trong dòng dã 11năm học của mình. Nó đã từng mơ mẹ nó sẽ yêu nó, mẹ nó sẽ quan tâm nó, nhưng càng lớn ước mơ của nơ càng bé lại cho đến cái ngày nó nhận giấy báo tử trong vụ tai nạn của mẹ nó. Chuyện cuộc đời nó thật nhàm chán và vô vị như một bộ phim rẻ mạc, giờ đến cả thứ bình thường nhất - Tự do, nó cũng mất vì món nợ của mẹ nó để lại. Nó thực sự không muốn quay về căn nhà của người đó, dùngười đó tốt hay giàu có cũng chỉ là người dưng đâu có gì khiến nó tin tưởng. Nhưng nó cònnợ người ta một mốiân tình và một số tiền không nhỏ, suy nghĩ lung tung thì cuối cùng chân nó cũng bước ra cổng trường. Nó hay tưởng tượng về một hình bóng ai đó sẽ đứng ở nơi này đợi nó mỗi khi tan tầm, nhưng từ khi nó biết đến trường thì điều đó chưa từng sảy xa. Hình như mộng tưởng của nó lại xuấthiện khi nó thấy ái đó đang vẫy tay với mình, nhưng nó sợ đi đến với người đó, nó sợ lại chỉ là một sự tưởng tượng của riêng nó.
" Hey ! Cậu làm gì anh vẫy tay mãi không ra thế?" Thì ranó không tưởng tượng, thì ra là sự thật, người đó đã làm một tia hi vọng của nó sáng lên, tia hi vọng về sự ấm áp của một gia đình. Nhưng nó vẫn ảm đạm với khuôn mặt lạnh lẽo và sắc bến, đã quá lâu để nó biếtbiểu lộ cảm xúc với ai đó, đặc biệt là người như anh ta, người gián tiếp đưa mẹ nó đi khỏi nó mãimãi. Nó chỉ lặng thinh, nhưng trong lòng đang tràn ngập sự ấm áp xen lẫn sự khinh bỉ và căm ghét.
" Không có gì , về thôi." Nó kéo lấy tay của anh ta.
" He he chưa về vội, lên xe anh đưa cậu đi mua vài thứ để tiếp tục bản hợp đồng"
" Bản hợp đồngnào chứ anh đâu có đưa ?"
Lên Đầu Trang