Xuống Cuối Trang
" Ờ ... thì tại ngủ quên nên chưa có viết xong, tý về viết nốt là được thôi."
" Đồ lười."
"Vậy mới cần cậu làm người ở... Cười..."
Anh ta đưa nó đếnmột khu thương mại rồi cùng nó chọn quần áo mới, mua cảđồ dùng làm bếp chonó, mua luôn một đống đồ ăn, mua thậtnhiều rồi thật nhiều, cuối cùng cũng chỉ quẹt một cái thẻ là xong xuôi. Tự nhiên trong đầu nó xuất hiện suy nghĩ là trong cái thẻ nhỏ màu đen đó có bao nhiêu tiền, và khoản tiền đó có phải là củanhững người cực nhọc bán mạng như nó trả cho anh ta haykhông. Tự nhiên nó thấy ghê tởm số tiền đó, nó khinh bỉ người đã cho mẹ nó vay tiền để rồi mẹ nólại đầy đoạ nỗi khổ lên nó.
" Chắc tiền trong cái thẻ này là tiền của những người như tôi bán thân để trả nợ." Nó không nói to nhưng đủ cho ai đó nghe thấy.
" Anh đã bảo anh là người bình thường mà, chẳng qua có chút quan hệ với mẹ cậu. Không tin anh đưa cậu đi xem cách anh kiếm tiền." Người đó không những không tức giận mà cong hớn hở khoe với nó làm nó vừa giận vừa xấu hổ vì câu nói lúc nãy.
" Ờ." Nó trả lời cụt ngủn vì nó ngại phải xin lỗi người khác, mẹ nó đã cho nó một lòng tự trọngquá cao qua những năm tháng đầy đoạ tuổi thơ nó.
" Ờ thì đi thôi." Vừa nói anh ta vừa kéo nó lên chiếc SH màu đen rồi phóng thật nhanh đến một toà nhà cao ngất ngưởng. Anh ta và nó vừa bước vào đã được chào đón lồng hậu bằng hai hàng bảo vệ và lễ tân, tiếp đó là vô số người mặc vest, đầm sang trọng ra bắt tay chàohỏi anh ta. Tự nhiên trong nó có cảm giácthừa thãi và lạc lõng trong cái xã hội tiền bạc và địa vị này. Bỗng, một vòng tay đón lấy vai nó một cách mạnh mẽ.
" Đi nhanh thôi! Đứng lâu sẽ bị vùi dập đấy." Cả hai cùngnhau chạy vào cầu thang máy.
" Anh ...là chủ nơi này ?" nó cúi gằm mặt xuống đất hai tay đan vào nhau.
" Không có ! Đây là công ty của gia đình anh do cha và chú nắm quyền, anh chỉ là một nhân viên tầm thường thôi, không như cậu nghĩ đâu."
" Cha và chú anh là ai vậy ?"
" Ầy... máu tò mò lại nổi lên rồi thám tử ạ. Chú anh làTrần Hữu và cha anh là Phùng Tổ Ngạn.(ai đọc truyện Thỏ con và Sói của mình sẽ biết ông chú này)" Như sét đánh bên tai,nó tuy không có thời gian xem tin tức nhưng cũng biết, Trần Hữu là chủ tịch hội đồng quản trị trường nó đang học, còn ông Phùng Tổ Ngạn chính là người đứng đầu trong giới tài chính và ngân hàng của thành phố nói riêng và cả nước nói chung. Nó thật sựrối trí không biết mẹnó là như thế nào màquen biết được cậu ấm này.
" Lại bắt đầu thả hồn lên mặt trăng rồi. Mau ra khỏi thang máy đi." . Nó không nói gì ngoan ngoãn ra ngoài thang máy cùng anh ta. Không biết cái từ "nhân viên tầm thường" của anh ta là như thếnào mà anh ta dẫn thẳng nó vào một phòng làm việc riêngvới cách cửa cách âmmàu đen đầy huyền bí. Vừa vào đến nơi thì một cô gái xinh đẹp đã cúi đầu sẵn
" Cậu Phùng ! Mừng cậu đã đến, giờ thì cậu nên hoàn thành nốt việc kí kết hợp đồng đầu tư mảnh đất phía Nam thành phố với công ty quy hoạch AA đi ạ. Cậu nếu để lỡ cơ hội này tôi e..." Nó choáng ngợp chỉ dám đứng một góc cách cửa nhìn sự nghiêm túc của hai người.
" Cậu ngồi vào bàn phía kia đợi anh,chút anh cùng cậu vềnhà ăn trưa." Anh ta quay sang nó mặt vui tươi như chua có việc gì chỉ tay ra cái bàn nhỏ phía góc cănphòng, bàn được kê ngay cạch bước tường bằng kính nhìn rõ cả thành phố.Nó thích thú ngắm mọi thứ từ trên cao qua bước tường kínhnày, thỉnh thoảng nó lại quay sang phía bàn làm việc của anhta. Nó nhận thấy anh hoàn toàn khác trongcông viêc, chỉ hôm qua anh còn vui vẻ đùa cợt thì giờ đôi mắt hằn lên sự mạnhmẽ đến lạnh sống lưng, tay áo cũng được xắn cao vùng chị thư kí bàn bạc công việc bằng tiếng Trung, hình như anh ta không muốn nó biết mình đang làm gì vì nó đâu hiểu được tiếng Trung. Chờ chờ cho đến tận 3h chiều mà anh ta cũng chưa xong, bụng nó đói đến nỗi reo lên từng cơn, nhưng nó không muốn kêu ca vì nó đang thấy một ngườiđàn ông trưởng thành làm việc một cách chăm chỉ làm nómuốn có được sự mãnh liệt như vậy. Rồi cơn chịu đựng cũng đến giới hạn, nó gục ra ngủ trên bàn quen đi cơn đói. Và, anh ta thì ngạc nhiên khi thấy điều này. Anh tưởng nó lạingất vì quá sức, anh bỏ lại tất cả công việc chạy sang chiếc bàn nhỏ, bế nó lên vàbắt đầu chạy thật nhanh để đưa nó về nhà nghỉ ngơi. Nhưng bế được một đoạn thì nó cũng tỉnh ngủ, mặt ngơ ngác nhìn anh ta
" Bế tôi đi đâu vậy? Không làm việc tiếp sao ?" nó lấy tay dụi dụi mắt giọng ngái ngủ hỏi anh
" Cậu...Thật là tôi lại tưởng cậu ngất..." Anh không còn biết nói gì chỉ lắcđầu.
" Phùng Đổng sự trưởng...Phùng Đổng sự trưởng ( Cáichức này bằng giám đốc đấy)... anh định đi đâu ?" Cô thư kí hớt hải đuổi theo mãi đến bây giờ mới kịp, thở dốc nói với anh, vậy mà anh mặt vẫn tỉnh bơ.
" Bỏ tôi xuống, chị ấy gọi anh kìa." Anh bỏ nó xuống rồi tiến đến chỗ chị thư kí lại nói bằng tiếng trung khiến nó không thể hiểu. Không biết chuyện gìchỉ thấy chị đưa cho anh ta một tập hồ sơ rồi cúi đầu lẽ phép quay lại hướng văn phòng. Anh lại chạy lại chỗ nó, lại bản mặt hời hợt như mọikhi
" Ai da... Về ăn cơm chiều thôi."
" Còn công việc?" Nó ngạc nhiên ngước mắt lên hỏi.
" Để mai tính."
" Đồ vô trách nghiệm." Anh không nói gì chỉ cười rồi khoác vai nó vào thang máy.
Anh và nó về nhà, cách cổng bằng đồng mở ra, vẫn sân vườn xanh mướt một màu nhưng hàng tường lan đã mất mà thay bằng vườn hướng dương xinh đẹp. Nó vui đến nối nở một nụ cười hiếm thấy trên môi, chạy như một đứa con nít đến giữa cáchđồng hướng dương này mà vui đùa ( tác giả đang tưởng tượng đến nông trại mất rồi, nhưng thôi kệ đi, anh ta có tiền kệ anh ta, nó thích là được ^^) . Trong mắtanh giờ là một cậu nhóc xinh đẹp như một vị thần đang giáng xuống vườn hoa anh đã mất cả buổi sáng để tìm người làm. Hình ảnh nó đẹp đến nỗi anh nhìn không chớp mắt. Anh nói anh là Gay nhưng anh cũng chưa từng yêu ai chođến khi gặp được bóng giáng yêu kiều và tính cách mãnh mẹ của nó. Giờ anh càng thêm yêu và trân trọng nó vì anh không muốn nụ cườitrong giây nát kia sẽ biến mất.
" Này ! Cậu không định vào nhà sao? Anh muốn ăn đồcậu nấu." Anh chạy đến, nhấc bổng nó vác qua vai như vác một chú gấu bông.
" A ! Quên mất. Nhưng, cho tôi một bông hướng dương nhé ?" Nó luyến tiếc không muốn rời đi.
" Có nhìn thấy cái biển bằng gỗ chỗ kia không ?" Anh chi tay ra xa rồi hỏi nó, nó gật đầu đồng tình.
" Biển có khắc Hân Hân Tiểu Uyển (vườn nhỏ của Hân Hân), vậy cả cái vườnhướng dương này là của cậu rồi, muốn lấybao nhiêu tuỳ ý lấy hết tôi sẽ mua hoa mới."
" Ồ !" Nó chỉ nói một tiếng vừa thay lời cảm ơn vừa thay sự vui mừng trong lóng nó lúc này.
Cuối cùng thì vào nhà nó chạy nhanh vào bếp nấu cơm. Giờ thì nó đã không ương bướng và khó bảo như hôm qua, cũng do vườn hoa của anh ta. Nó cao hứng làm hắn mấy món Trung mới học được nhờ bọn bạn ở lớp cho anh. Anh ăn ngon lành, vừa ăn vừa cười.
" Cậu nấu ngonthật."
" Uhm"
" Sau này nấu nhiều món nữa nhé, cậu nấu ăn ngon lắm."
" Ồ."
" Cảm ơn bữa ăn, anh no rồi." Sau khi chén hết mọi thứthì cuối cùng anh cũng chịu buông đũa.Nó đứng dậy định thu dọn bát đũa đi rửa thì anh đã thu xong từ bào giờ rồi quay sang phía nó.
" Cậu mỏng manh thế kia bê lại vỡ mất, anh bê ra rồivào rửa đi, anh lau bàn cho cậu." Nó cũng chỉ gật đầu rồi tỉ mẩn rửa từng cái bát, còn anh cao hứng vừa lau bàn vừa hát. Giọng anh trầm và nhẹ một giọng hát khá hay, anh hát một bài tiếng Trung giai điệunhè nhẹ hay đến mê ly. Thu dọn xong mọi thứ, anh vào phòng mang ra một tập giấy, đặt trước mặt nó, giờ thì nó đang ngồi xem tivi.
" Hợp đồng nè! Anh viết xong rồi, đọc đi rồi kí."
Nó nhìn bản hợpđồng : " Đây là bản hợp đồng giữa bên Alà Phùng Gia An và bên B là Lê Hân. Bản hợp đồng có hiệu lựctừ ngày xx/yy/2013 đến vô thời hạn, Bản hợp đồng là sự hợp tác giữa hai bên về vấn đề ở bên nhau cũng như việc bên B trả 920.000.000 thay bà Lê Kiều Nhi là mẹ ruột của bên B qua việc làm việc nhà. ( không nhớ rõ tên mẹnó lắm nếu phát hiệnlỗi sai thông cảm chotớ nhé )
Điều khoản hợp đồng (các bạn đọc chiều dọc chữ cái đầu của mỗi điều khoản ^^)
1, Hợp đồng này luôn có hiệu lực ở mọi nơi.
2, Đồng ý với các điều khoản nghĩa là bên A có nghĩa vụ chăm sóc bảo vệ bên B ngược lại bên B có nghĩa vụ luôn nghe lời bên A trong mọi việc
3, A có nghĩa vụ xoá bỏ hoản nợ của B
4, Yêu cầu mọi việc dù khó khăn là đặc quyên của B cho A, A phải đáp ứng trong khả năng
5, E thẹn, xấu hổ và tức giận là biểu cảm B hạn chế sử dụng nếu bên A
(*): Nếu B kí hợp đồng là đồng ý mọi thứ của ban hợp đồng"
Nó đọc xong, đầu óc quay cuồng và chảhiểu gì hết. Anh thì vui vẻ cầm sẵn cây bút đưa đưa trước mặt nó.
" Nè ! Kí đi lời quá còn gì "
" Ờ ! " Nó kí luôn không hề do dự, vì có đọc nó cũng chả hiểu.
" Vậy bây giờ cậulà của anh rồi nhé." Anh cười gian trá trêu cợt nó.
" Ờ ! ... " Nó vẫn mông lung không thể hiểu hết bản hợpđồng này ( bị lừa rồi)
Sau bản hợp đồng nó và anh cùngnhau vài bộ phim đến tôi lại cùng nhauăn tôi, rồi thì nó học bài còn anh ta đã lăn ra ngủ.
Học đến muộn, nó đi ngủ thì bất chợt thấy khát nước, ra khỏi phòng ,nó thấy loáng thoángbóng anh đang nghe điện thoại " Lan à chuẩn bị văn bản đi, chút tôi đến chúng tabàn tiếp, xin lỗi đã làm phiền cô muộn đến vậy." Sau đó anh quay lại phòng mình chắc thay đồ.Nó nghevà cũng hiểu mập mờ chuyện anh bỏ làm vì nó giờ thì lại cấp tốcc trong đêm đi hoàn thành công việc, nó ngước nhìn đồng hồ cũng đã 10:45 vậy mà anh vẫn phải đi. Cũng vì nó cả, nó bắt đầu thấy áy náy, chạy vàophòng lấy một tờ giấy nhớ viết một dòng chữ " Đi làm cẩn thận " rồi gắn vào một hộp sữa lấy từ tủ lạnh để trước cửa phòng anh. Một điều nhỏ nhoi nó muốn làm cho "ân nhân" của mình, và anh cũng biết , anh cũng cười vui sướng trong sự quan tâm nhỏ bé của nó. Giờ thì nó đã biết để ý đến anh hơn.
HOT Xem Bạn và Người Yêu CóHợp Nhau ??? Tình duyên, công danh, sự nghiệp ?
Sáng hôm sau nó thức giấc hơi muộn vì đơn giản nó sẽ không nghĩ anh đã về , và nó thì sẽ không phải làm bữa sáng. Nó chui ra khỏichăn, thay đồ và bước ra khỏi phòng. Mùi coffe ngào ngạt toả hương khắp căn phòng , mùi coffe dẫn nó đến căn bếp nhỏ , một thân hình cao to và bờ vai rộnglớn đang ở trước mắtnó. Thấy nó đến ai đóquay lại
" Hey ! Dạy rồi à ! Anh để đồ ăn sáng ở trên bàn á. Anh pha coffe đó, uống không?" Anh đã về từ bao giờ và đã kịp chuẩn bị bữa sáng cho nó. Nó ngạc nhiên
" Về từ bao giờ vậy ? Không nghỉ ngơi còn ra đây làm gì ?" Nó ngồi xuống bàn, tay cầm chiếc bánh.
" Ờ thì mới về, tiện thể nấu đồ ăn cho cậu luôn." Anh cầm bình coffe rót một ly cho nó . " Cậu uống đường hay sữa ?"
" Gì cũng được, mà sao không gọi tôi dạy, việc này đáng rado tôi làm, anh là chủ mà." Nó ngước lên với khuôn mặt không chút biểu cảmnhìn anh mà nói.
" ÂY ! Anh kí hợp đồng rồi, anh có nghĩa vụ chăm sóc cậu mà. "
" Nhưng tôi cũng có nghĩa vụ làm việc nhà để trả nợ."
" Cậu thật là... Anh chỉ cần cậu làm khi cậu rảnh thôi, sáng thì đi học nên không cần thiết." Anh lắn đầu rồi lấy tay xoa xoa đỉnh đầu nó.
" Vậy tôi đi học.Anh ăn xong để đó trưa về tôi sẽ dọn." Nó ngước nhìn đồng hồ rồi vội vã đứng dậy trước khi nó muộn học.
" Để anh đưa cậu đi."Anh vội vã uống ly coffe vừa pha.
" Khỏi ! Tôi không muốn nổi tiếng." Nó quay lại cau hàng lông mày
" Bướng quá đi." Anhcũng hết cách đành để nó đi vậy.
Nó đi đôi giày rồi chạy nhanh khỏi nhà,và nó không quên một việc là ngắm vườn hướng dương thân yêu của nó. Nó đi bộ chừng mười năm phút thì đến trường, đúng lúc trống trường vang lên. Hôm nay nó học tiết thể dục và điều nó vô cùng hối hận là việc nó đã quên không mang đồng phục thể dục từ cái nhà tạm bợ sang nhàanh. Nó tự trách bản thân rồi cứ lẳng lặng định trốn tiết thể dụcnào ngờ nó đâu thể trốn chót lọt qua tầmmắt của nhỏ lớp trưởng Diệu Anh.
" HE he Hân à, không thay đồng phục cầm cặp đi đâu vậy ?" Nhỏ lớp trưởng vỗ vào vai nó khi nó đang định trốn khỏi cửa sau của lớp.
" À ờ thì... Chuyện là...Uhm..." Nó nghĩ đủ thứ nhưng thấy những lời nói dối sẽ bị con nhỏ bóc mẽ ngay nên nghĩ đủ thứ mà chưa ra. Nó không thể nói với con nhỏ này là nó sang nhà người ta làm người ở được. Trong lúc suy nghĩ rối tung thì...
" HEY ! HÂN ƠI ƠI ƠI !"Không hiểu từ đâu anh đã chạy từ hành lang vào lớp nó, mặt anh hớn hở cầm theomột bộ đồng phục thể thao. Anh chạy đến chỗ nó " Nè, hômnay có tiết thể dục mà quên ở nhà là sao?".
" Ai đây ?" Con nhỏ Diệu Anh tò mò ghé vào tai nó hỏi
" Anh họ...Anh họ đấy. " Nó quay sang mặt không giọt máu thanh minh vội vã.
" Anh họ gì chứ ? Cậunói đùa thế nào ấy chứ " Anh chả biết ngốc nghếch hay không hiểu ý nó mà xua tay phủ nhận, sau đó quay sang connhỏ " Anh á ! Anh là Người Cho Hân S..." Nó vội vàng bịt miệng anh lại trước khi anh nói linh tinh. Còn con nhỏ lớp trưởng, nở một nụ cười gian xảo đến khỏ ta rồi nói khẽ với nó.
" Hì ! Hân đã lớn rồi, có "ai đó" rồi." Nói xong nhỏ quay lại lớp chỉ còn trơ trọi nó và anh ngoài hành lang.
" Anh làm sao lấy được đồ thể dục của tôi vậy ?"
" Đâu có, đồ của anh mà, mang cho em mượn thôi."
Nó nghe xong thì thấy hoang mang, anh thì to lớn như vậy, nó thì gầy trơ xương mặc vào học thể dục còn vướng hơn. " ...Anh...Tôi..."
" Yên tâm, anh đã sửa lại vừa với em rồi, hơn nữa còn thayluôn bảng tên nữa." Anh nháy mắt với nó rồi quay người đi thẳng . Bây giờ nó mới thấy tạo sao hình bóng của anh lại đẹp và chững chạc đến vậy , ba ngày này nó sống vớianh cũng không tồi, chi bằng nên mở lòng một chút để sống tốt hơn, chuyệnđến đâu thì đến. Chỉ có điều nó lại chợt nhớ ra anh là gay và nó thì "thẳng". Rồi thì cứ ngày qua ngày,chuyện gì nên làm thì cungc phải làm vàhợp đồng đã kí cứ thế thực hiện. Cũng nhanh lắm, nó sống ở nhà anh đã ba tháng, bây giờ là tháng chín và đến ngày mai nó khai giảng năm học mới. Tối hôm nay, nó chuẩn bị mọi thứ từ đồng phục đến giầy dép quần áo thật tơm tất, nó còn đặt cả báo thức, cuối cũng là đi ngủ. Lạ thay, hôm nay nó khó ngủ đến kì lạ, nằm dài trên giường từ 21:00 đến 22:00 mãi mà không thể ngủ, nó lăn lộn rồi đọc sách nghe nhạc mà hai mắt vẫn mở to nhìn trần nhà. Thôi thì , nó lại ra phòng khách xem phim , nó ra và gặp anh đang nằm dài trên sofa cầm điều khiển chỉnh kênh loạn xạ.
" Làm gì đấy ? Anh không ngủ sao ?"
" Ờ ! Tự nhiên anh khó ngủ. Mà cậu không ngủ đi mai khai giảng đó."
" Thì...Tôi cũng khôngngủ được nên ra ngoài ."
" Vậy à, ngồi xuống cùng xem phim đi." Anh ngồi dậy rồi lấy tay đập đập vào chỗ cạch mình. Nó ngồi xuống, tựa mình vào ghế cùng anh chuyểnkênh liên tục. Không biết do chán hay do anh chuyển kênh quánhiều làm nó ngủ gục lúc nào không hay. Anh đành để nó kê đầu lên đùi mình rồi lấy áo của mình đắp cho nó. Nó ngủ ngon lành rồi nó lại mơ. Một giấc mơ mà đối với nó còn kinh khủng hơn một bộ phim kinh dị. Trong giấc mơ, nó là đứa trẻ bị mẹ bỏ rơi, bị con trẻ hàng xóm trêu trọc vì nó khôngcó cha, bị người lớn nhìn vào với ánh mắtkhinh thường.
Giấc mơ của nó chỉ có mình nó trơ trọi, rồi trong mơ nó gọi mẹ ,mẹ nó không trả lời chỉ nhìn nó bằng ánhmắt căm phẫn. Rồi từgiấc mơ những từ mẹ nghẹn ngào từ khuôn miệng nhỏ bé thốt thành những lờimơ màng. Nó vừa mơ, mà hai hàng nước mắt lại lăn dài, từng tiếng gọi yếu ớtvà vô vọng, trong mắt mọi người và trong suy nghĩ của chính nó, nó luôn chorằng mình là đứa mạnh mẽ nhưng chỉ trong mơ con người thật của nó mới lộ tẩy. Nó chỉ là đứa trẻ thiếu tình thương. Tiếng nó làm anh giật mình tỉnh giấc rồi anh nhăn hai hàng lông mày, nhẹ lấy bàn tay lau đi hàng nước mắt đã nhoè thấm xuống đùimình. Anh nhìn nó xót xa, rồi lấy tay vuốt nhẹ tóc nó thầmthì
"Ngoan nào, đừng sợ... Anh luôn ở đây, đừng sợ gì cả, cậu không cô đơn. Ngủ đinhé " Anh thầm thì từng lời từng lời an ủi rồi cúi đầu nhẹ nhàng anh hôn vào tóc nó như một thứ bùa trú giúp nó an giấc. Và rồi nó cũng ngủ, ngủ trong sự ấm áp của anh. Buổi lễ khai giảng vào lúc 7:30 mà đến 7:20, nómới thức giấc, nó tá hoả chạy đi đánh răng, rửa mặt, rồi lại vội vàng tìm đồng phục. Rõ ràng nó nhớ, tối qua nó đã đặt đồng phục ở mặt bàn mà sáng nay lại không cách mà bay, nó tức giận lùng xục khắp nhà.
" CHết tiệt ! Đồng phục đâu rồi. ẦY, đen chết đi được, để đâu cơ chứ ?" Nó bực bội vừa tìm kiếm vừa xả giận.
" Cậu tìm cái này hả ?" Anh từ trêntầng bước xuống cùng một bộ đồng phục mới tinh đã được là phẳng lì.
" Không có ! Bộđồng phục của tôi cơ." Nó chỉ lướt nhìn anh rồi lại lục tung mọi nơi.
" Ừ thì anh đã thay bộ đó bằng bộ này rồi. Bộ đó cũ rồi mà." Anh đến trước mặt nó đung đưa bộ đồ mới thơm tho và phẳng lì.
" Bộ đó... còn dùng được mà." Nó ngượng ngùng và bướng bỉnh.
" Cái gì tốt nên dùng và cái gì đã cũ nên để nó nghỉ ngơi. Mà năm học mới coi như quà anh tặng cậu, mặc rồi thì phải học hành cho cẩn thận." Anh một tay cầm bộ đồ, một tay vuốt tóc nó.
" Nhưng mà...Tôi còn chưa chảxong." Nó từ khi vào nhà này, ngoài việc lặt vặt thì chưa bao giờ chắc chắn là mình đang làm người ở trả nợ nữa. Anh chu cấp cho nó cuộc sống còn sung túc hơn người khác, chả biết cái từ "trả nợ" của anh có nghĩagì. Cũng vì thế, nó quen hơn với việc được nhận từ ai hơn.Cuối cùng thì nó cũng mặc đồ anh đưa, và để anh đưa đến trường dù có trễ 10 phút nhưng mà may sao bác bảo vệ vẫn cho nó vào trường. Đến lúc xongbuổi lễ mới có 9:30, nó nghĩ ngay đến việc về nhà chăm sóc"Hân Hân tiểu uyển" của nó , chạy nhanh ra khỏi cổng trường, nó hớn hở định về nhà thì nhận ra một chiếc xe hơi màu đỏ dáng thể thao khá là quen, nhìn tới nhìn lui thì cuối cùng cũng nhận ra là chiếcxe ở gara nhà anh. Một người mặc vest đen, đeo kính chuồn chuồn, tai đeo tai nghe, mặt khá nghiêm trọng mở cửa xe rồi tiến gần chỗ nó.
" Cậu chủ có bảo tôi đến đón cậu, cậu Hân lên xe rồi về nàh thôi." Người mặcvest đen kéo nó lên xe. Nó cũng khá ghét cái kiểu ép uổng này nhưng mà đâu còn cách nào khác.
" Sao không đểtôi tự về ?"
" Phùng đổng sự có dặn là phải đưa cậu về nhà mà không mất một sợi tóc."
" Nhưng tôi đâu phải con nít."
" Dù gì cậu cũng đã bán thân choPhùng đổng sự nên nếu cậu có sao số tiền mẹ cậu bán cậu cũng không nhỏ, đó sẽ là vụ làm ăn bị lỗ nặng." Nó nghe xongmà như sét đánh ngang tai. Chuyện này là sao ? Mẹ bán nó, anh là người muanó. Vậy nó là gì ? Mộtmón đồ hay một con vật ?
" Dừng xe."
" Đang trên đường nên..."
" TÔI BẢO DỪNGXE. NẾU KHÔNG DỪNGTÔI NHẢY XUỐNG" Nó hét lên rồi định mở cửa xe. Người kia đành phải dừng xe trước khi nó làm điều ngu ngốc. Rồi nó chạy ra khỏi xe , chạy thật nhanh, khiến người kia không thể đuổi kịp. Nó vừa chạy mà hai mắt cay xe, cay rồi mắt nó đỏ nhưng không hề rơi một giọt nước mắt. Tronglòng nó là một mớ câu hỏi tại sao mà không thể trả lời. Ừ thì mẹ không yêu quý gì nó, nhưng số tiền gần một tỷ không phải nợ mà là số tiền mẹ bán nó. Thì ra những người siết nợ cũng chỉ là người muốn bắt nó. Mẹ nhẫn tâm bỏ mặc tuổi thơ giờ nhẫn tâm bán nó, thì ra một năm qua chỉ là người ta chưa muốn bắt nó ngay. Nó hận đến thấu xương, nhưng hận mẹ một nó hận anh gấp vạn lần. Nó hận cái cách anh ân cần mà sau lưng dùng tiền để có nó. Nó hận cách anh chăm sóc chu đáo màâm thầm đã giao kèomột vụ buôn bán vô sỉ cùng mẹ nó mà món hàng là chính bản thân nó. Nó hận tại sao hơn ba tháng nay anh lại luôn đối xử tốt với nó, thì ra cũng chỉ là nuôi một con vật cưng mà mình đã bỏ khoản tiền lớn để có được. Nó vẫn chạy với mớ suy nghĩ quẩn quanhvà nó chạy đến không nhìn thấy mọi vật, và nó lại đâm phải thứ gì đó. Nó vừa mong sẽ đâm phải anh, sẽ nghe lời giải thích của anh, vừa mong đó không phải anh, vì trong nóchỉ còn sự hận thù với anh. Nó đâm vào người ta và ngã, ngã dúi dụi, hôm nay không mưa nhưng cũng chả có bàn tay nào đỡ nó, chỉ có sự tức giận.
" *** ** *** , Mày điên à , mắt màyđể dưới chân hay saođâm vào ** mày. Thằng ****" Thì ra nó đam phải một tênlông bông không ra gì để nhận lại những lời lăng mạ thảm hại cũng một cái tát cháymặt. Nhưng nó không đau, cái tát làm nó ngộ ra. Ngộ rằng, sẽ không ai chokhông ai cái gì, chỉ có giá trị thì mới có sự bù đắp. Nó đã nghĩ nó tìm được một mái nhà nhưng giờ thì không nó chỉ tìm được người mua một "sự cố" là nó. Ăncái tát rồi nó lại chạy,chạy một mạch ra cây cầu cách trường nó rất xa, vì nỗi lòng lặng trĩu mà nó không thẻ nhận ra mình đã chạy xa đến thế. Đứng trên cầu, từng cơn gió mạnh mẽ tấp thẳng mặt nómang hương biển lớn, mang hương phù xa và cả những kỉ niệm. Nó nhớ lại nhưng gì mẹ nó nói "Thằng vô dụng, mày là đồ tốn cơm gạo, cái loại mày cũng giống thằng bố vô dụng của mày. Mày chết đi cho tao rảnh nợ. Thằng ***" Những lời lẽ mà nghe thấy chẳng ai bảo là mẹ giành cho con nhưng đúng là đó là cuộc đối thoại của mẹ cho nó. Nó nhớ lời cay nghiệt bao nhiêu thì nó lại nhớ cái cảm giác gia đình trong ba tháng bên cạch anh bấy lâu.Nó đã coi anh như một người thân, nhưng nào ngờ anh phản bội nó với số tiền bán thân. Mẹ đã bán nó, anh đã mua nó, suy cho cùng nó vẫn là đồ phế thành thú cưng, cuộc đời nó, sao mà bi đát quá.
Đứng trên cầu nhìn dòng nước đỏ phù xa chảy xiết, nó thả tâm sự vào dòng nước rồi nó ngước lên trời xanh mong một lối thoát cho nó. Nó đứng trên cầu rất lâu, trong những ánhmắt tò mò của ngườiqua đường, ai nhìn thấy cũng lắc đầu, nómặc kệ, nó chả quan tâm, người ta có thể nghĩ nó sẽ ngu ngốc mà kết thúc cuộc đời mình một cách chả ra đâu vào đâu như nhảy cầu chẳng hạn. Nhưng, nó đã đủ lớn với cái suy nghĩ đã quá rạch ròi trong suốt mười bẩy năm sống trong xã hội này. Bất mãn để tìm đến cái chết chỉ là cách suy nghĩ đầy tính ích kỉ, đau khổ rồi chối bỏ cuộc đời chẳng khác kẻ hèn nhát trước khi vào chiến trận. Cuộc đời chả bao giờ dừng lại nếu nó chết, nó hiểu, nó chết chỉ là một hạt cát bay khỏi cả xa mạc rộn lớn. Chết là hết ! và nó đủ thông minh để hiểu mình còn cả cuộc đời. Nó bất hạnh, điều đó nó biết, nó thiếu tình thân, nó lại càng rõ hơn ai hết, nhưng cuộc sốngkhắc nghiệt đã dạy nó cách chịu đựng vàdạy nó mạnh mẽ. Nó đứng cho đến khi ánh hoàng hồn in trên từng thanh xà, in từng cái bóng trênmặt cầu thì nó chợt nhận ra, trong mắt nó bầu trời đã nhoè từ bao giờ. Hai mắt nó ứ đọng nước mắt giờ đã nhoè thành hàng, bao năm qua nó đã quên đi cách rơi nước mắt, giờ như bản năng, từng dòng , từng dòng nhoè mắt nó. Những dòng suy nghĩ ngổn ngang trong nó rồi loé lên một tia suy nghĩ cho bản thân. Đã bao giờ trong mười bảy năm qua nó sống vì mình hay chưa, nó cố nhớ rồi nhận thấy rằng trongsuốt mười mấy năm trời thứ duy nhất nó coi là mục đích sống là chả có gì. Nó sống đơn giản chỉ để trả những thứ mẹ nó thiếu với đời, với người, nó chưa bao giờ có một tương lai mà nó khao khát. Rồinó nghĩ sao nó không ích kỉ một chút , nó đã bị bán thì đơn giản nhìn nhận sự việc theo cách khác. Mất tự do thì đã sao, bây giờ ít ra nó có thể sống đầyđủ, sống để tìm mục tiêu sống. Quẹt ngang dòng nước mắt, nó nhẹ nhõm hơn, từ từ mà bước, chưa bao giờ nó thấyhoàng hôn đẹp đến vậy, nó đã quá lo âu, lo đến độ chả bao giờ quan tâm đến chính nó, đã phí mười bảy năm để nó sống trong thù hận, đau khổ và lo âu, giờnó muốn bỏ tất cả, bỏ mọi việc. Mớ suy nghĩ rối tung giờ cũng bình nặng hơn ít nhiều, từng bước chân nhẹ nhàng hơn.Nó cữ bước, trái tim là kẻ dẫn lối, rồi đôi chân dừng lại trước cách cửa đồng đã quen thuộc với nó hơn 3 tháng nay. Giờ nó mới nhận ra rằng lúc chạy đi nó quên cặp sách ở trên xe, thôi nó đành nhấn chuông, không ai trong nhà, nó lấy điện thoại ra thì mới nhận thấy, trong suốtba tháng nay nó chưa có số anh. Mọi thứ mơ hồ quá, anh biết mọi thứ về nó, ítra là theo cách nó nghĩ, còn nó, sự hiểu biết về anh chr là số 0 tròn trĩnh. Hết cách, nó thả người mệt nhọc ngồi xuốngtrước cổng. Nó ngồi nhìn mọi vật, và trời đã nhá nhem , nó đứng dậy phủi quần áo sau đó quay lưng định đi đâu đó cho đến lúc anh về, nhưng một nhóm người bất chợt từ chiếc xe hơi bảy chỗ cũ kĩ lao nhanh đến chỗ nó, nó không kịpphản ứng chỉ kịp ú ớ vài câu rồi bị cho vàomột cái bao tải. Bọn người đẩy nó lên xe ,rồi cũng phóng đi, trong xe, nó nghe tiếng cười nói nham nhở.
" Vụ này hời to, có thằng ôn con này sống cả đời *** không lo chết đói." Một thằng cha giọng méo xẹo vì rượu sút vài cái vào nó.
" Hà hà hà... may mắn thật, thằng kia sẽ sớm phải nôn tiền ra thôi. " Một tênkhác cầm lon bia vừauống ừng ực vừa hề hà nói.
" Mà này, kể ra... thằng ôn này nhìn cũng được mắt lắm. Nhìn kiểu *** gìcứ như con gái ấy, datrắng, mặt xinh, mà cái dáng nó cũng ngon." Một thằng ục ịch, biến thái, vừa nói, vừa sờ soạng khắp người nó, khiếntừng cái gai ốc nổi đầy da nó, sự kinh tởm lộ lên trong đôi mắt sắc lạnh của nó. Rồi sau lời nói của thằng béo, cả bọn chúng nhìn nó với cái ánh mắt ăn tươi nuốt sống, nó trừng mắt nhìn lại cũng chả ăn thua. Từng thằng , từng thằng một tiến về phía nó, có thằng cả gan xé bay cái áo trắng mới tinh anh mua cho nó.Nó bực tức chỉ gào lên nhưng băng dínhcũng khiến giọng nó ứ đọng ở cổ họng. Nhưng, bọn chúng vừa xé xong cái áo cũng là lúc mà một thằng cao to nãy giờ ngồi trong góc lên tiếng.
" Bọn NGU...bọnmày nghĩ làm "gì" với nó rồi bọn mày nuốt gọn được 20,000$ à ? Nó mà không còn nguyên vẹn thì bọn mày có nghĩ lấy được tiền không ? Thằng chó nào động vào nó, taochém chết." Thằng cao to này, khuôn mặt hung dữ, đầu cạo trọc lóc, tay chân xăm trổ rồng phượng, cầm con dao Thái nhọn hoắt ởđầu, kề vào cổ thằng béo ục ịch vừa xé áo nó. Cả đám vừa hùnghổ lao vào nó giờ như một bọn cún conngoan ngoãn nghe lời chủ ngồi mỗi thằng một nơi, bơ vơlại nó mặt đỏ phừng lên vì tức, hai mắt đỏhoe, và cả thân trên đang trong cái tình trạng không mảnh vải. Giờ thì cái thằng cầm đầu mới đến chỗ nó, tay nắm chặt con dao dí mạnh vàocổ nó, một dòng máurỉ ra, tuy không nhiều cũng làm nó cảm thấy nhói mạnh.
" Khôn ngoan thì mày ngồi yên đợi thằng ngu kia đến chuộc, còn định chạy tao chặt cụt chân."
Hắn nỏ con dao ra khỏi cổ nó dòng máuvẫn rỉ ra rồi chảy xuống cổ, xuống ngực nó. Tên cầm đầu tiến gần, dùng tay lau dòng màu, rồidí sát mặt vào cổ nó-nơi vết thương hắn vừa gây ra, hắn dùngmột nụ hôn nấp đầy vết thương, lưới hắn nóng ẩm chả sát quanh cổ nó, cảm giác rùng rợn, ghê tởm khinh bỉ hiện rõ trên khuôn mặt nó, kệ cho tên cầm đầu chà đạp, nó vùng vẫymong thoat khỏi cái cảnh khốn khổ này, nhưng đáp lại chỉ là những cái tát liên hồi.
" Thằng ***, ngồi im ông mày chỉ đùa chứ mà giãy nữatao *** chết *** mày." Những cái tát đau điếng hằn lên khuôn mặt xinh đẹp, nó quay sang nhìn hắn bằng con mắt khinh bỉ.
" LÁO.Lại còn nhìn ông mày à ? Thằng chó kia không chịu xì tiền ra, tao sẽ*** mày rồi giết chết*** ** mày." Hắn nóixong thì đạp thêm hai phát vào bụng nórồi quay ra ghế trướcngười.
Giờ thì toàn thân nó đau đớn, nhưng khuôn mặt vẫn lạnh như băng, mười bảy năm qua, đây không phải lần đầu nó bị đánh đến như vậy. Bọn chúng đưa nó đến một ngôinhà hoang, nó nghĩ thế, rồi nhốt nó trong một phòng tối.
" Bây giờ tao gọi cho thằng bồ mày, ngoan ngoãn bảo nó bỏ 2.000000$ mà chuộc mày, nó không mang tao thế là mày sẽ chết." Tên trùm tay cầm điện thoại rồi một lúc sau giọng anh vang trong điện thoại.
- Alô ai vậy ? Giọng anh hoảng loạn đến níu vào nhau.
- Có phải mày là Gia An đúng không?
- Là tôi, chuyện gì ?
- Mày có muốnbiết cái thằng ẻo lả của mày đang ở đâu không ?
- A...A...Anh... đang giữ cậu ấy ? Giọng anh mừng rơn.Còn tên trùm ra lệnh cho bọn đệ tháo băng dính trên miệng nó rồi ra lệnh cho nó nói với anh. Nhưng, vẫn ánh mắt lạnh lùng và khuôn mặt không biểu cảm,nó nói tỉnh bơ
- Anh không cần tìm tôi. Tôi ổn. Bọn này không dám...BỐP." Một cái tát trời dáng vào khuôn mặt nhỏ bé của nó. Tên trùm tức tối giống lên " Á À ! TỬ TẾ MÀY KHÔNG MUỐN, MÀY THÍCH BÀO LỰC CHỨ GÌ ? " tên khốn đánh liên tục vào mặt vào bụng, vào lưng nó, nhưng quả nhiên đến một tiếng kêu nó cũng không chịu kêu. Nó im lặng chịu đựng trong sự lo lắng của anh ở đầu dây bên kia
- DỪNG LẠI ! DỪNG LẠI NGAY ! BỌNMÀY DỪNG LẠI CHO TAO. BỌN MÀY CẦN GÌ? ANh tức tối hét thấtthanh trong điện thoại, cuối cùng tên trùm cũng dừng và tiếp tục cuộc đàm phán.
- 2.000000 $ không thêm không bớt, thiếu một xu thì mày cũng xác định làmang xác thằng *** này về.
- Được ! tiền nong không thành vấn đề nhưng cấm bọn mày động đến sợi tóc của cậu ấy, cậu ấy mà có chuyện gì tao thề ngày này năm sau là ngày giỗ bọn mày.... Giọng anhngang tàn nhưng khíkhái, anh đúng là một người đàn ông trưởng thành với những cách ứng xử hoàn hảo.
- HA HA HA HA Sẽ như lời mày, 12h đêm nay, cầu Giao Long mang tiền mặt đến đổi thành đô-la, nếu qua 12h không thấy, mai mày sẽ được đọc báo với dòng tin về cậu bé xinh đẹp trôi trên sông. .. Sau đó hắn dập máy, quay sang phía nó.
Lên Đầu Trang