watch sexy videos at nza-vids!
haihaubay

Wap Tải game miễn phí

| Menu Wap | Xem Phim 3x | Tin nhắn SMS
Image Wap sex miễn phí cho bạn!Click ngay Image
HaiHauBay.Tk chúc bạn đọc truyện vui vẻ
Hợp Đồng Anh Yêu Em
Xuống Cuối Trang
Sáng hôm sau, nó đã thức nguyên một đêm trắng chỉ ngồi nghĩ về người mà nóthật sự đã quá quen thuộc nhưng thật lạ lẫm, còn anh, một đêm chìm trong kí ức về ai đó ngọt ngào nhưng đau khổ.Nó, sau một đêm thức trắng tự pha cho mình một cốc coffe và rồi lại nhớ đến những li coffe anh làm cho nó, còn anh, nghĩ về nó quá nhiều, đến trong mơ cũng là giọng nó, giật mình tỉnh giấc cảm nhận cơn đau trong lòng và cả nỗi đau thể xác, đầu anh đau như búa bổ, tay chân nhức nhối, mệt mỏi. Trả phòng, anh lại lên xe đi thật chậm mong sao hômnay đường về nhà sẽ vắng hơn sẽ xa hơn, anh sợ chịu nỗi đau bị từ chối đến hai lần, nếu chuyện đó diễn ra có lẽ mãi mãianh cũng không thể cười nữa. Anh đến nhà, mở cách cổng và như chưa có sự xuất hiện của nó, cănnhà im ắng đến đángsợ, vườn hướng dương nó yêu quý cũng chưa có lấy mộtgiọt nước. Anh bước vào nhà, vẫn một sự lạnh lẽo trước khi nóđến, băng qua phòngkhách cuối cùng là bếp... Và rồi... Anh tuyệt độ hoảng sợ khi thấy nó đang nằm sấp trên sàn khuôn mặt trắng bệnh, li coffe còn nóng văng tung toé dưới sàn, anh sợ nó bị đột quỵ mà không dám động vào, điều này càng làm anh sợ hơn, anh vội vàng gọi cho bác sĩ. Cuối cùng thì cũng chỉ là suy nhược cơ thể, tạm thời anh yên tâm, nhưng nhìn bàntay đỏ ửng vì bỏng coffe, anh tự trách không về sớm để có thể làm coffe như vậy nó cũng sẽ không bị bỏng. Vuốt nhẹ khuôn mặt xanh xao tiều tuỵ, anh trách mình đã nói ra những điều không được nói để nó thành thứ ma tàn thân dại như vậy, một mình anh ngồi ngoài phòng khách tự tát vào mặt mình từng cái chát chúa mong anh đã không ngu ngốc là nói ra tình cảm. Rồi tiếng nói nhỏ nhẹ vang lên
" Đồ ngốc, không đausao ? Khoẻ vậy mau nấu đồ ăn cho em." Nó đã đứng ở cửa phòng vịn vào tườngmà nói, yếu ớt mỏng manh đến đỗi có thể vỡ bất cứ lúc nào, anh chạy nhanh đỡ nó nhấc bổng, bế nó vào giường, tăng nhiệt độ điều hoà , đắp chăn cho nó, không hề nói một lời, chỉ có sự ân cần không thay đổi. Một tiếng sau, anh cuối cùng đã nấu được một nồi cháo đại đại bổ cho nó, bất cứ thứgì xa xỉ đậm chất tẩm bổ anh đều nấu cho nó, nhung sâm linh chi tổ yến... không thiếu món gì. Anh bưng vào, nhẹ lay người nó.
" Hân, Hân, mau dạy ăn còn uống thuốc."
" Ưm...Ưm.... năm phút nữa thôi." Nó ngái ngủ vì cả đêm thức trắng, cuộn tròncơ thể vào sâu trong chăn cùng khuôn mặt như một thiên thần, lại lần nữa nó làm anh yêu thêm, càng yêu càng đau, anh đấm nhẹ vào ngực trái của mình như một lời nhắc nhở.
" Ngoan, mau dạy đi, anh nấu cháo cho em."
"Ờ...Uhm...Ưm... Chút em ăn."
" Ăn nóng mới bổ."
" Bón cho em..." Chả hiểu nó mơ hay tỉnh mà cả gan nhờ anh bón đồ ăn, có phải qua một đêm não bộ đã bị hổng vài chỗ.
" Mau dạy đi." Nếu là anh của ngày hôm qua chắc chắn sẽ cười tươi bón cho nótức thì nhưng anh của hôm nay không thể để mình ngã sau hơn mà không có đường lui. Anh để khay cháo vào tủ đầugiường, sau đó ngồi sát mép giường nâng nó dạy kề sát vào người mình mà lấy từng thìa cháo nhỏ thỏi bớt nóng rồi cho nó ăn. Còn nó, lắc đầu lia lịa khôngtiếp nhận thành ý, anh thở dài rồi bất lực
" Em...Em, Có phải tại anh mà không ăn", anh nét buồn hằn trên mặt, nghẹn ngào mà hỏi.
" Không phải, em muốn nói rõ chuyện hôm qua đã." Nó lắc đầu, nhẹ tựa vào vai anh.
" A ! Anh có việc ở công ty , anh đi trước." Anh sợ, sợ đến điều nó nói, có phải nó sẽ không chấp nhận, nên tạm thời cứ trốn khỏi nỗi đau đến khi chịu đựng được rồi tính. Nó kéo tay anh thật chặt, nó kéo như thể sợ ai cướp anh.
" ĐỪNG ! Em ... hôm qua nói chưa rõ."
" Anh hiểu...Nhưng anh không muốn nghe." Anh gạt tay nó lạnh nhạt đứng dạy định mở cửa đi ra " Anh không muốnchúng mình thành người xa lạ..." Bốp...Cái gối từ ai đó nhằm thẳng đầu anh hạ cách, anh giật mình quay lại, hãi hùng nhìn thấy cảnh trước mắt. Nó đang nheo đôi lông mày, hết sức mà khóc, cái thứ biểu cảm cả triệunăm chưa chắc nhìn thấy... Nó khóc càng to khi anh đến gần, rồi ngồi lại giường nó rối lên xin lỗi.
" Anh thực sự xin lỗi, xin lỗi làm em khó chịu, em cứ ở lại anh sẽ đi." Anh nhẹ lau nước mắt, nhưng màkhông những không lau được nó còn khócto hơn, khóc đến nấc thành tiếng.
" Oa...Woah...OA OA OA ... Đồ tồi, đồ ngốc,đồ ...Woah woah...Anh tưởng chỉmình anh khổ thôi à*nấc* Oa OA... Em cũng đã rất buồn... Anh... Anh bắt nạt em." Nó khóc như một đứa con nít lấy cái gối còn lại đập mạh vào anh, anh thìngồi in, mặt cực kì ngố và ngây. Anh ngạc nhiên, chuyện gì đây ?
" A..Anh...Không có, anh đâu bắt nạt em."Anh rối rít thanh minh
" Woah...Oa Oa OA OA...Anh chưa nghe em nói đã bỏ đi, chính là bắt nạt a OA OA OA..." Bộp...Bộp...Nó vẫn cứ đánh
" Anh..." Giờ thì anh cũng đã mắt đỏ hoe ngấn lệ " Anh... vốn không thể để em thích anh, anh nên tựbiết thân biết phận..." Anh ôm lấy nó, coi như lần cuối thể hiện tình cảm. Không những không đẩy anh ra nó còn vòng tay ôm anh chặt hơn, vùi mặt vào vai anh khóc lớn.
" Anh không có WOAH WOAH...Anh không có...Woah Woah... Anh là người...Híc Híc...Tuyệt...OA...NHất. Híc híc...Em muốn nóilà em WOAH OA OA AAAA... KHÔNG CÓ THÍCH LẠC LILY..." Nhưsét đánh bên tai, anhbần thần ngạc nhiên nhìn nó.
" HẢ HẢ HẢ ????"
" Oa Oa Oa.... Anh Bắt nạt em... còn chối sao? Híc ?"
" A...A...Anh, anh..."
" Woah...Woah...Em...rất thích...rất thích...rất thích thích Anh, Em thích anh Phùng Gia An." Chỉ là từ thích sovới yêu còn kém mộtđoạn nhưng mà làm anh trái tim muốn nhảy ra ngoài, môi không ngừng cười
" T...Thật sao ? Anh không có nghe lầm chứ."
" Híc Híc Uhm..." nó vòng tay lên cổ anh khóc thảm hơn, còn anh nhẹ vòng tay vào eo ôm nó chặt, siết chặt mong đừng ai có thể nhìn thấy nó của anh lúc này, mong ai thấy nét đẹpnhư thiên thần của nó. Bất giác nhớ đến bàn tay bị bỏng bởi coffe, anh nhẹ lấy bàn tay ấy khỏi cổ mình, đặt một nụ hôn nhẹ. " Lần sau, để anh pha nhé, em như vậy anh rất đau lòng."
" Híc híc...Uhm..." Giờ thì nó đã nín chỉ là vẫn còn nấc lên vì khóc quá nhiều.
" Hân, anh thật sự rấtcảm kích , Anh yêu em." Anh nâng chiếc cằm nhỏ nhắn dễ thương ấy lên, đôi mắt nó mở to ngơ ngác, cuối cùng anh cũng đặt nụ hôn ngọtngào vị coffe nên môi nó,đắng và ngọt hoà quện. Nó mặt đỏ bừng chả hiểu gì. mắt vẫn cứ mở, anh nhẹ buông môi mềmrồi nhìn nó cười, nụ cười dưới ánh nắng chiếu vào làm anh lần nữa phát hào quang trong mắt nó.
" Anh rất sợ, nếu em...từ chối tình cảmnày." Anh xoay người, ôm nó vào lòng, nó ngồi gọn rồitựa đầu vào vai anh có nét hạnh phúc.
" Chính vì vậy, sau này phải nói rõ ràng mới được bỏ đi." Sauđó, nó lấy cái laptop trên mặt bàn đưa cho anh." Nè ! Mau đọc đi."
" Gì vậy ?"
" Hợp đồng ."
" Hợp đồng ?"
" ĐÚNG ! Chính là hợp đồng." Anh mở màn hình, thì ra chính là bản hợp đồng giữa nó và anh có điều, điều khoản có chút khác biệt.
Điều luật bổ sug từ bên B :
1 , A không được bỏ đi khi B chưa nói rõ.
2 , A không được suy diễn lung tung.
3 , A phải để B chăm sóc
4 , A không được làmviệc thiếu khoa học, B sẽ lo việc đến trường mỗi sáng.
5 , B có nghĩa vụ phảiăn toàn bộ những gì A nấu.
Thật là không ngờ, anh vừa đọc mà vừa cười đến độ miệng ngoác tận mang tai. Sau đó lại ôm chặt nó hôn vào cái trán cao cao, cười nhẹ
" Anh sẽ kí liền."
Trong cái viễn cảnh tình sắc xuân son nàymà có người muốn phá thì thật bực bội. Ấy vậy mà cửa nhà đã mở từ bao giờ...Cạch...
" HÂN ! HÂN ! Cậu bị ốm sao?" Âm thanh trong trong cao vút, cái điệu gọi này...còn ai khác ngoài Lạc tiểu thư sao ?
Anh bực bội nghĩ đếnnóng người " ẦY ! Con nhỏ chết bầm, muốn đến cướp người yêu ta sao ? Ngươi muốn làm vai phản diện chăng ? Tarủa chết ngươi.". Cònnó, mau chóng rời khỏi vòng tay anh lịch sự chạy ra tiếp tiểu thư.
" Lily, đến rồi sao ?"
" Cậu bị ốm, chạy ra đây làm gì ? Mau vàophòng nghỉ ngơi." Côđẩy nó, nhưng nó một mực trôn chân. Có lẽ nào lại cho người ngoài thấy màn ân ân ái ái này chứ, nhất là khi anh còn đang cùng giường chiếu xộc xệch, hiểu lầm nữa khó mà giải thích.
" Mau vào, đừng cãi"-"Ah ! KHÔNG !" Cuối cùng thì cô cũngđấy nó vào, tất nhiênsau đó là màn không thể không đỏ mặt. Chả biết từ bao giờ anh đã cởi chiếc áo ngoài vỏn vẹn mặc chiếc sơ mi rắng mà ba nút đêu đã mở nằm yên ổn trong tấm chăn trắng muốt, chăn thì nhàu, gối thì mỗi nơi một chiếc... Ai! Chuyện đau đầu đây.
" A A A A A A A A .... HAI NGƯỜI...HAI NGƯỜI...LÀM CÁI GÌ VẬY ?"
" KHÔNG CÓ NHƯ CÔ NGHĨ ĐÂU ." Nó dùng hết sức lực hét to mong cô đừng có hiểu lầm lần hai. Còn anh thản nhiên cuộn tròn trong chăn nhìn cô một cách đầy oán hận.
" Nhìn mà không hiểu à ?" Anh nhìn cô, co mày
" A...A...Anh... nói gì vậy hả ? " Nó bực bộinhìn anh
" Haizzz. Ngạc nhiên thật. Tôi đã nghi rồi mà." Cô thản nhiên ngồi vào chiếc ghế gần bàn học, sau đó quay sang phía anh mà nói móc." Không cần giả bộ cũng biết anh và cậu ta như thế nào, lúc nào cũngquấn lấy nhau nhìn mà thấy ngọt đến sâu răng. "
" Cô ... đang nghĩ gì vậy hả ? Không có đâu." Nó chả thể hiểunổi tiểu thư và anh đang nói về cái gì nữa.
" Hân à ! Tôi biết rồi mà, không cần giấu a! Tôi vẫn coi cậu như CHỊ GÁI tốt...Bộp...bộp..." Cô đứng dậy vỗ nhẹ vàovai nó sau đó bước ra khỏi cửa còn nhìn lại " Còn anh, AN AN !Tôi nói cho anh biết tôi rất thích cậu ta là chị tôi nên hôm trước mới ghen thôi chứ không có ý gì đâu , anh không phảikhẳng định chủ quyền. Ha ha ha nhìnlà biết chưa có làm gì nhau, nếu không sao cậu ta có thể đứng hùng hồn như thế kia...Ha ha ha. Tôiđợi hai người ở ngoài mau mặc áo cẩn thận đi đồ ham hố."
Cánh cửa đóng lại, tiểu thư đã ra ngoài phòng khách ngồi từ bao giờ, chỉ còn anh và nó. Nó trừng đôi mắt đẹp đẽ nhìn anh đầy bực dọc, anh cũng đã thấy lạnh sống lưng vài phần. Nó cũng chả thèm nói, đem quần áo, chăn gối đáp thẳng vào anh. Anh thì đang trong quá trìnhăn năn hối lỗi, cũng do cái lối suy nghĩ đâu đâu mà giờ khổ sở thế này. Anh tự trách lại làm nó giận,vài phút trước còn cười cười nói nói đầytình cảm còn giờ thì anh đã làm chuyện này thành biển lửa bực tức. Mặc áo lại cẩn thận anh bước xuống giường dùng cách tay to lớn ôm trọn vào eo bóng hình gầy gò từ đằng sau, đặt nhẹ cằm vàovai nó, hết sức ăn năn mà nói
" Anh Xin Lỗi. Anh chỉkhông muốn ai đó đến cướp em mà thôi."
" Anh...Em...đã nói thích anh còn dễ dàng bị cướp sao ?"
" ...Anh...Xin lỗi."
" Lần này bỏ qua còn lần sau thì đừng hòng, nghe chưa hả?" Nó vừa nói vừa nởmột nụ cười nhẹ đanbàn tay mình vào vòng tay anh. Anh cũng từ từ đặt lên mặ nó một nụ hôn nhẹ, anh thầm cảm ơn cuộc đời, cảm ơn vì đã cho anh quá đầy đủ, cho anh người cha tốt, một người "vợ" tốt, mọi thứ quá tuyệt.
Cốc....Cốc...."E hèm...E hèm... Lâu quá rồi đấy." Thì ra vẫn có người thứ ba từ nãy đến giờ nghe đủ thứ chuyện tình cảm , đành ngồi ngoài vọng tiếng vào. Hai người đành bỏ tay cùng nhau bước ra ngoài, cùng nhau ngồi xuống ghế
" Chuyện gì nói đi." Anh nhìn cô.
" À ! Mai sinh nhật tôi, anh với Hân đến đi, thiệp này." Hai chiếc thiệp màu hồng nhạt tao nhã nhẹ nhàng cùng Ruy-băng được trao tận tay cho anh và nó" Nếu không đi, tôi thề là hai người không bao giờ được bình yên." Lạc tiểu thư hất tóc nhìn anh và nó đầy cương quyết sau đó thì bỏ về. Thời gian trôi quatrôi lại cuối cùng cũng là hôm sau sinhnhật tiểu thư đã đến,nó tự tay làm một chiếc bánh sinh nhật màu hồng theo màu tiểu thư thích không quên trang trí bánh bằng dâu tay và cherry nhìn vô cùng đáng yêu, ở giữa là dòng chữ " Sinh nhậtvui vẻ Lạc Lily.". Nói chung là qua một thời gian quen biết , nó cũng khá quý cô tiểu thư này, mồm miệng có độc địa nhưng mà bản tính rất tốt, đặc biệt nó thấy cô Lạc này có điểm giống đứa em nó hay tưởng tượng nên có thể nói vài phần trân trọng giống người thân. Còn anh, đang cực kì chán nản nhìn nó vuivẻ làm bánh miệng không ngừng cười, chỉ sợ nó lại bỏ anh theo tiểu thư kia.
" Em làm bánh vui vậy , có phải cô ta rấtđặc biệt ?" Anh ngồi ở ghế nhìn nó đang chăm chú phết kem.
" Uhm. Đúng là rất đặc biệt." Nó mạnh miệng trả lời không suy nghĩ làm anh giận càng thêm giận.
" Đặc biệt ? Đặc biệt điểm nào ? Hơn anh sao?" Anh nhăn mày, môi đưa ra khó chịu hỏi nó.
" Đặc biệt thì là đặc biệt thôi hơn kém gì chứ " Nó chả lưu tâmlời anh vẫn vui vẻ mà làm bánh, anh bực bội quay ra phòng khách, mở điện thoại lấy ảnh Lạc Lily vô tội mà chọc tới tấp . Còn nó, thấy anh biểu hiện vậy miệng nở một nụcười tươi vô thức lắcđầu trước hành độngquá đỗi đáng yêu này, thật không ngờ người mặt lạnh như anh cũng có điểm thật đáng yêu a.
Tám giờ tối, anh cùng nó đến bữa tiệctại Lạc gia. Anh mặc áo vest đen, sơ mi trắng đeo cà-vạt màuxanh đậm, mặc quần âu hơi bó phía dưới cùng đôi giày oxford đen nhìn vô cùng taonhã. Tóc anh vuốt ra phía sau nhìn rõ vầng trán cao sáng láng cùng đôi lông mày đậm, mắt có chút buồn nhưng đích thị phủ một lớp lông mi dài đen nháyđầy lãng mạng. Nó, đơn giản hơn, sơ mi đen cổ có chút hoạ tiết, bên ngoài mặc blazer màu nude kết hợp cùng skinny jeans vô cùng trẻ trung. Tóc nó đã được cắt ngắn một chút, vuốt gel dựng nhìn vô cùng đáng yêu với khuôn mặt tuyệt mĩ của nó. Vừa mở cửa, Lạc Lily đã đứng ngay trước cửachạy xuống từng bậc cầu thang, ôm lấy cách tay nhỏ nhắn của nó
" Đến rồi hả , tôi à em đợi lâu lắm đó." Cô cười thật tươi.
" Bỏ ra ." Anh chen vào giữa gạt mỗi người một bên.
" Đồ ích kỉ...Xí..." Cô bĩu môi chê bai
" Muốn gì đây nhóc con ?"
" Anh mà manh độngtôi không khách khí mà kêu lên anh đánhtôi đâu." Cô lè lưỡi trêu trọc anh, anh tức điên cũng đành nuốt giận.
" Thôi nào ! " Bây giờnó mới đứng một bên lên tiếng, sau đó lấy cái bánh kem mấtcả nửa ngày trời làm đưa cho cô " Sinh nhật vui vẻ ! " Cô cười thật tươi nhận lấy sau đó kéo tay nóvào trong. Mở ra trước mắt nó là một cung điện thu nhỏ. Cả đại sảnh được nótbởi thảm nhung đỏ sang trọng, từng trùm đèn pha lê treo trên trần nhà được trang trí bằng tranh thời phục hưng, ở chính giữ đại sảnh làmột bàn hoa tươi trưng bày tất tật ảnh của cô tiểu thư, ngay đằng sau là một sân khấu mini với dòng chữ " Sinh nhật 16 tuổi Lạc Lily" sáng lấp lánh cùng một chiếc bánh sinh nhật 5 tầng to vĩ đại. Hai bên là hai cầu thang dẫn từ trên tầng dẫn xuống. Cô không trầnchừ, kéo tay nó đến sân khấu, sai vài người bỏ chiếc bánh năm tằng kia rời bỏ vị trí thay vào đó lấy một giá để bánh mạ vàng đặt chiếc bánh nó làm cho cô lên chỗ mà ai cũng cỏ thể nhìn thấy.
" Đúng là một bà chị tốt." Cô ôm lấy nó, đập đập vào lưng nó,nó nửa cười nửa mếu nhìn cô
" Này ! Tôi là nam ít ra cũng là anh chứ ?"
" Không được đâu à !Hôm trước thấy anh và lão ta ..." Cô chỉ tay thẳng hướng anhđang đứng nói chuyện cùng vài vị khách."...Chắc chắn anh là thụ hắn là công sao mà làm anhđược, yên phận làm chị tốt của em đi." Côcười thật tươi.
" Thụ ? Công ?" Nó hoàn toàn chả hiểu gì.
" Haizzz Chị ngốc ! Thụ là 3&*()#$%^&*() Công là @#$(*)*(_&$^..." Nó nghe cô giải thích xong thì mặt đỏ bừng ngượng ngùng ấp úng không lên lời, côthì tinh ranh nhìn nó.
" Em vốn chả ưa cái lão già kia" Chỉ thẳngvào anh." Từ bé đã không ưa a ! Thấy hắn tối ngày bên chị là nghi rồi nên đánh bài liều trêu chút thôi, ai ngờ em lại thành bà mối cho haingười." Cô khoanh hai tay vào nhau thản nhiên vuốt tóc nói." Em muốn thử vai người thứ ba nêncó nói lời nặng nhẹ với anh, cái hôm ở nhà bác Phùng định ép chị nói ra là chị thích hắn, ai ngờ chị lại thản nhiên như không ! Chán thật ! Nhưng mà may mắn lại biết chị rất tốt nên làm chị em không thành vấn đề ha ! " Nó cơ mặt đông cứng, mắt sâu thẩm một vùng suy nghĩ rối tung.
" Nếu muốn làm em thì mau gọi Anh đi, còn gọi chị tôi về đó." Cuối cùng thì nó cũng lộ bản mặt giậndữ mà nhìn, cứ "chị" hoài làm nó muốn điên tiết.
" Xin lỗi xin lỗi. À mau qua chỗ cha với em." Cô lại kéo tay nó đi một mạch ra chỗ cha cô - Lạc ĐìnhDương cùng phu nhân đang đứng.
" Cha, Hân đến rồi." Cô khoe với cha nó. Có vẻ bác Lạc vài phần ngạc nhiên, hai lần gặp trước tóc củanó đều có điểm che bớt khuôn mặt mĩ miều còn hôm nay lại lộ ra vẻ đẹp ấy.
" A..Ờ...Đến rồi hả." Bác cười hiền đưa nómột ly nước trái cây ép.Còn phu nhân- mẹcủa Lily thì dùng ánh mắt nhạy bén nhìn từ đầu đến chân mà đánh giá.
" A ! Đây là ...?"
" Cháu tên Lê Hân bạn của anh Gia An."
" À cháu năm nay bao nhiêu tuổi rồi ?"
" Mười bảy ạ."
" Ta nghe nói con nhà Lê gia năm nay cũng đã ngoài 20, vậy cháu là Lê gia..."
" A Hiểu nhầm rồi, cháu chỉ là họ Lê không có phải công tử thiếu gia gì." Nó xua tay cười nhạt, đúng là gia đình giàucó nhìn mặt là phải nhìn ra gia đình mới tính tiếp. Nó vài phần khó chịu cùng vị phu nhân có vẻ khinh thường người khác này.
" A ! Thì ra là vậy ! Vậy cha mẹ cháu tên gì ?"
" Mẹ cháu tên Lê KiềuNhi, còn cha cháu thì..." CHOANG ! Bác Lạc không biết nguyên nhân gì nghe đến tênmẹ nó liền làm rơi chiếc ly xuống sàn, mắt trắng bạch không còn giọt máu, tay khẽ run một cái. Quay sang nó " C...Cha...Cha cháu giờ ở đâu?"
" Nói ra thì thật ngại nhưng...Cha cháu đã mất lâu rồi." Nó nói dối, nó đơn giản còn chả biết cha nó là ai nữa là. Bác Lạc nghe đến đây lại một phenrùng mình sau đó nhìn nó bằng ánh mắt chua xót.
" Ah ! Chuyện này saunói, sinh nhật con mà đâu phải điều tralí lịch." Cô vội nhìn rasự căng thẳng, liền kéo nó đi chỗ khác, không thèm nhìn chamẹ nữa. " Kệ họ đi. Họ vốn là vậy ! Mau theo em ra chỗ bạn em." Kéo nó ra chỗ những mĩ nam mĩ nữđang đứng rôm rả rồi giới thiệu " HEY ! Đây là anh tôi, tên Hân ." Nó chỉ biết gậtđầu thay lời chào, nhận lại là những ánh mắt khá âm mưu toan tính, đúng là xã hội của người giàu đến bọn nhóc con cũng có cái tư tưởng bám víu kẻ mạnh hơn mình thật chả biết nên vui vì bọn chúng biết nghĩ sớm hay nên buồn vìsự thực dụng này.
" Anh là cậu chủ của tập đoàn nhà họ Lê sao ?"
" Hay anh là con nhà luật sư Lê Hữu ?"
" Ah ! Nhà Lê Hoàng Minh chuyên buôn đồcổ sao ?"
Blah blah blah... Cơ bản câu hỏi đều xoayquanh gia thế địa vị, nó chỉ cười rồi trả lờivỏn vẹn bốn từ " Tôi mang họ mẹ." , giờ thì nó nhận lại khôngphải sự hào hứng như lúc nãy mà là ánh mắt khá coi thường.
" A ! Thì ra là vậy ?"
" Thì ra là không có cha sao ?"
Hàng chục lời nói mỉa mai, cô đứng bên cạch nghe còn không lọt tai còn nó thì chỉ im lặng khôngnói gì, bực tức thay người hứng chịu những từ ngữ này, cô điên tiết quát lớn.
" Bọn đầu đất này ! bọn mày còn nói chuyện kiểu đó thì vềhết cho tao." Tiểu thư đã mở kim lệnh thì đứa nào còn dám ho he chỉ im lặng mànghe sau đó tự ý bảonhau mỗi đứa tản một nơi. Ai cũng biếtgia thế nhà họ Lạc không nhỏ nhất là khi cả hai bên nội ngoại đều là người có tiền có thế, chọc vào con gái độc tôn nhà họ thì chi bằng thay bố mẹ tìm đường chết cho gia nghiệp. Nó không nói gì nhưng biết cô lo cho nó nên chí lấy tay xoa xoa đầu nó, mọi khi nó tức hay buồn chỉ cần anh xoađỉnh đầu là hết giờ dùng cách này cho cô"em gái" mới nhận vậy.
" Hừm ! Bọn NGU ! Ghét chết đi được ! "
" Không cần bực mình, kệ chúng mỗi người có một cái miệng nói gì là quyền riêng mà ! " Nó vỗ nhẹ vào tóc cô
" Nhưng rất là bực đó ! Mà anh không cần cố vỗ đầu em đâu ! Em giờ còn cao hơn anh đó." Giờ mớiđể ý, bình thường đã cao bằng nhau, hôm nay cô còn đi guốc đúng là cao hơn nó vậy mà còn vỗ đầu thật là chả giống an ủi gì cả. Nó đỏ mặt quay đi có chút giận dỗi.
Kết cục là cả tối hôm đó đến muộn anh cùng nó mới về đến nhà, trong bữa tiệc cô không ngừng dẫn nó đến chỗ này, chỗ kia, đi lòng vòng mà hết rất nhiề thời gian. Ngồi trên xe nómất lực hoàn toàn dựa vào cửa kính màhồn vía bay đâu mất,anh nhìn vậy, ân cần vươn tay cố ý đặt nhẹ đầu nó vào vai mình.
" Em vất vả rồi."
" Haizzz Mệt thật ! Nhưng mà em thấy có thêm em gái cũngkhông tệ."
" Cô em như vậy... Emthật dũng cảm nhận cô ta là em."
" Không được nói xấu ! " nó nhấc đầu khỏi vai anh lườm nhẹ một cái.
" Được rồi , được rồi em gái em rất tốt ! Mau dựa vào vai anh nghỉ đi." Anh đành nhận thua kéo đầu nó lại chỗ cũ. Sau đó, nhẹ đặt một nụ hôn hờ trên trán nó. " Nghỉ ngơi đi, đến nhà anh sẽ gọi". Nó ngượng ngùng và bối rối trước nụ hôn hờ liền khép đôi mắt không dám nhìn anh sợ xấu hổ. Xe chạy đến nhà, tài xế mở cửa, anh không những không gọi nó dạy còn nâng luôn nóra khỏi xe, hai tay vòng ôm lấy nó như bạch mã hoàng tử ôm công chúa nhỏ vào lòng, rồi cũng một tay mở cửa đưa nó vào phòng. Anh nhẹ đặt nó lên tấm đệm trắng tinh khôi, cởi áo khoác của nó, mở hờ hai cúc áo đầu, nhìn nó đầy âu yếm, vuốt nhẹ lên khuôn mặt trắng trẻo có phần hồng hào hơn trước lúc đến đây. Sau đó, đặt một nụ hôn từ trán xuống mũi và lên đôimôi căng mọng e ấp như cách hoa không quên thì thầm vào tai nó " Ngủ ngon ! ", cuối cùng đắp chăn cho nó rồi bước ra khỏi phòng.
Oáp...Oáp...Woah... Nótỉnh dậy sau một giấc ngủ sau tựa hồ chỉ vừa nhắm mắt lạitrời đã sáng, không cần nghĩ nhiều nó cũng biết là ai đã đưa nó vào phòng, làai cởi áo khoác của nó tiện thể mở vài nút áo cho nó thoái mái mà ngủ. Dụi dụi mắt, nó nhìn đồng hồ đã 8:00 sáng, tá hoả chạy khỏi giường, lấy một đống sách vở mới nhớ hôm nay là chủ nhật, tự mình cốc nhẹ vào đầu một cái sau đó cười tự nhận mình đúng là kẻ ngốc. Mở cửa phòng, nó kéo tấm rèm lớn đang che toàn bộ ánh sáng của căn nhà, giờ thì toàn bộ một màu nắng vàng nhạt ấm áp, từ từ bước xuống căn bếp quen thuộc, giờ mới nhận thấy căn bếp này đã không còn trống trải như lúc ban đầu nó đến. Lạchcạch...lạch cạch... nó bắt đầu chuẩn bị say coffe pha cho anh, rồi bắt tay làm một bữa sáng đầy đủ, lâu lắm rồi nó chưa làm gì tốt cho anh bây giờ phải từ từ qua món ăn mà tốt tốt bồi đắp tình cảm, nghĩ vu vơ làm hai má nó ửng lên dáng hồng thì ra là vu vơ nhớ đến sáng hôm trước hai người vui vui vẻ vẻ nói chuyện yêu đương. Ah ! Ngạiquá đi, có phải gọi đây là "thầm thương trộm nhớ" không nhỉ?
" Làm gì đó ?" Anh không biết đến từ khi nào đã nhẹ đặt cái cằm thon gọn lên bờ vai mỏng manh kia nửa tỉnh nửa mê làm nũng nó.
" Đồ ăn sáng thôi, dạo này anh bận việccũng không có làm đồ ăn cho anh." Nó vẫn một tay chiên trứng, một tay làm vài món khác. Nhìn nó anh thật ấm áp, cứ như vậy mãi thì tốt, giữ chặt nó bên mình ngày ngày bên nhau thật không còn gì bằng, phong cảnh đẹp đẽ như đôi vợ chồng mới cưới, anh không ngại dày mặt mà ôm lấy cái eo bé nhỏ kia, thì thầm vàotai nó
" Anh rất yêu em.", cười nhẹ một cái lại cúi đầu cọ cọ mái tócvào vai nó như thể không tin mình đangtỏ tình. Nó thì giật nảy làm rơi luôn đôi đũa trên tay, lông mày co lên cao, hai mắt trợn tròn lại chớp chớp hai ba cái.Chả hiểu sao anh lại cứ nói thản nhiên như vậy, còn nó chỉ"thích" thôi đã đỏ đến hai má như hai vầng dương. Ầy ! Cứ như vậy có lẽ chiều hư anh mất, nó quay người gõ nhẹ vào vaianh
" Mặt dày !"
" A... đã vậy làm luôn vài việc mang tiếng mặt dày luôn nha." Anh dùng tay ôm nó quyết không buông còn vài phần siết chặt, làm nó mặt áp chặt vào lồng ngực to lớn ấm áp, từng nhịp tim anh cứ bìnhbình ổn ổn mà lại làm tim nó đập loạn nhịp. Nhìn đứa nhóc đang ngượng ngùng mà áp vào sâu trong ngực mình ham muốn hôn lên bờ môi nhỏ kia lại trỗi dậy. Anh lấy bàn tay nâng cằm nó, bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt anh dịu dàng trầm ổn, còn nó là nửa vui vẻ nửa lo lắng, nhẹ nhàng cúi thấp rồi đặt lên cánh hoa khép hờ kia một nụ hôn . Dời môi nó vẫn còn dư vị ngọt ngào liền nở một nụ cười ân cần, không biết vì cái khung cảnh hay vì lòng người mà toàn căn bếp một màu hồng đang kiểm soát, ngọttựa mặt ong, mềm tựa bánh kem ,ah ! thật hết biết.
" Dù gì ... em cũng... không phải con gái." Nó giờ trong đầu một mớ hỗn độn có phải anh coi nó như con gái mà đối xử không ? Sao cứ dịu dàng mà còn nâng niu chả khác gì một tiểu thư khuê các, ít ra nó vẫn nhận định được mình là con trai nha. Anh nghe xong cười thành tiếng rồi lại siết chặt nó vào mình, ân ân cẩn cẩn mà nói
" Ngốc ! anh nói coi em như con gái bao giờ chứ ? Hay... muốnlàm người đàn ông trưởng thành a ? Vậy,làm việc mà người con trai trưởng thanh hay làm với người mình "thích" đi !" giờ lại lộ bản mặt dương dương tựđắc có phần nguy hiểm mà dụ dỗ nó, nói xong thì cúi đầu chờ sẵn. Nó cũng ngây ngô mà tin , ngượng đến chín mặt, đáp một tiếng hơi giật mình "Ah!~" nhìn hàng mi cong vút bao trùm đôi mắtcó nét buồn, cùng khuôn mặt thon gọn có chỗ góc cạch nam tính, cái mũi nhỏ thẳng táp cuối cùng là cho mắt dừng lại đôi môi mỏng khép hờ đang chờ đợi nó. Quay mặt, hít mạnh một hơi lấy dũng khí,liền vội vàng nhắm mắt nhắm mũi mà đưa môi mình áp vào môi anh chả khác gì chỉ là nụ hôn chào hỏi thoáng qua chưa mất 3-4 giây. Vậy mà nó đã tim đập sắp nổ tung, hơi thở gấp gáp không dám nhìn vào đôi mắt đẹp đang có nét cười kia.
" V...Vậy...Đủ chứng minh rồi chứ ..."
" Chưa có đủ ! " Kệ nó đang xấu hổ đến chết anh lại tự mình mặt dày mà kéo mặt nó lại đặt nụ hôn sâukiểu Pháp ( có thể search nhé cái này tớkhông đủ can đảm để tả ).
" Ha...H...Uhm..." Nó vội đỏ mặt đến phát sốt, còn anh thì cứ vậy mà thưởng thức nụ hôn kia, cuối cùngcũng bị nó gõ mạnh vào đầu một cái. " DỪNG ! "
" Au ... Sao vậy ?" Anhthì vừa tiếc vừa buồn nhìn nó, thấy đôi mắt đã ngấn lệ, hơi thể cũng gấp không thể gấp hơn, cuối cùng là bờ mơi nhỏ có phần đỏ hơn. Tự kiểm điểm bản thân, haizzz !Anh đã biết bản thân nên từ từ mà huấn luyện không nên gấp gáp ép nhóc con chưa hiểu chuyện này." Anh xin lỗi ! " Lần này không có hôn mãnh liệt chỉ là nụ hôn hờ trên chán, ngọt đến chết người.Cuối cùng thì anh cũng chịu dời khỏi nó lên tầng thay đồ tiện thể nhắn tin gấpcho vài đứa bạn tìm chỗ đi chơi ngày hôm nay. Còn nó cũng đành ngượng ngùng nửa vui nửa lo mà làm đồ ăn, anhvà nó ăn một bữa sáng thật ngon, tựa vào nhau ngồi ghế sofa xem hai ba bộ phim đến tận chiều,
anh mệt mỏi xem phim mà đã ngũ từ bao giờ đặt đầu lên đùi nó làm gối đánh một giấc không mộng mị, chỉ có tiểu Hân là ngồi xem phim một mình. Căn bản là phim cũng toàn là kinh dị ma quỷ không thì giết người hàng loạt làm tâm lí nó cực độ hoảng sợ, vậy mà còn không dám hét sợ anh giật mình mà tỉnh, đành nhẫn nhịn đến khi xem xong. Đến chiều, anh cùng nó đi khu vui chơi, vẫn còn cực kì sợ bộ phim lúc trưa, tên sátnhân ngấm ngầm ở khu vui chơi giết người, còn giết trongnhà ma, nó một bướckhông dời, tay níu chặt tay áo anh không buông. Đã vậyanh còn cho nó chơi đủ trò mạo hiểm, timgan phổi phèo giờ cũng không biết đã lộn xộn ở đâu. Cuối ngày đã 6:00 tối, anhcả gan dẫn dụ nó vàocăn nhà ma, sợ đến chết đứng nhưng không muốn anh mất hứng đành mếu máo mà theo anh. Anh nhẹ để nó đi trước toàn thân bao bọc nhóc con đnag sợ đến chân còn không vững, hai tai ôm chặt thâm thể toàn thân là muốn nó một chỗ cũng không hở, mấy con ma giả tài nghệ yếu kém hù đến mệt người mà anh vẫn cười ha hả chả thèm sợ, nó thì hồn vía đã bay tận phương nào. Ra khỏi căn nhà ma, không quên cùng nó chụp một kiểu ảnh. Anh vui vui vẻ vẻ không mặc vest đóngbộ âu phục như mọi khi mà mặc demin áo pull quần skinny cực kì "xì-teen", nó bây giờ tâm trí hỗn loạn, mặc áo pull cũng đã lệch một bên, quần jeans cũngdo mấy con mà mà bẩn mất một mảng lớn là phẩm màu a!
" Có sao không ?" Anh để nó ngồi ở ghế, chạy đi mua hai lon nước rồi đưa chonó một lon ân cần hỏi thăm.
" K...h...Không sao." Mặt tái xanh lè còn gượng nói làm anh an tâm.
" Lại còn không sao ! Mau về nhà nghỉ thôi, anh cõng em." Anh ngồi xuống, đưa tấm lưng vững chắc ra mà đợi nó, nó thì ngượng ngùng nhưng hai chân giờ đã không còn chút cảm giác liền nhằm thẳng lưng anh mà tiến. Nhẹ nhàng anh đứng dạy, cõng nó vèo vèo qua cái côn viên rộng lớn, có phải là đã chăm sóc không cẩn thận hay vì năng lượng tình yêu mà với anh nó nhẹ tựa lông hồng. Đặt nó lên yên xe, nhẹ nhàng đội mũ bảo hiểm cho nó, không quên đặt hai nó vào eo mình nhắcnhở ôm chặt, lấy tay đẩy nhẹ đầu nó vào vai mình, mất hai mươi phút sau đi vớivận tốc cực chậm cuối cùng đã đến ngôi nhà yêu dấu. Chỉcó điều quỷ đã đứng cổng đợi sẵn, một con quỷ cái xinh đẹp,toàn thân một màu trắng, mái tóc đỏ rựclên trong ánh đèn đường, đầu cúi không thấy mặt đứng bất động trướccổng nhà, hù cho nó một phen
" A A A A A A A MA NỮ! " Ảnh hưởng của bộphim ma lúc trưa nó nhìn chưa rõ đã hét lên rồi ôm chặt anh. Anh dừng xe trước ma nữ, chiếu thẳng đèn xe vào mặt, thì ra không phải ma là người, người rất quen nha, là cô hồn làm hỏng việc tốt của anh với nó - Lạc tiểu thư.
" Chói mắt quá, tắt đi, đồ thần kinh." Cô giận giữ àm nói.
" Ah ! Người đó em, còn là người cục kì rảnh chuyên phá đám chúng ta." Anh dựng xe, quay đầu nhìn nó, rồi cởi mũ bảo hiểm cho nó. Nó giờ đã định thần mang hình ảnh kia chứng thực là "em gái" mới nhận , vô cũng áy náy.
" A ! Lily ! XIN LỖI ! " Mặt đã vài phần mếumáo do thần kinh bị căng thẳng từ trưa đến giờ.
" Ầy bỏ đi, nhìn là biết sức lực không ổn, hai người thật là..." Cô lắc lắc đầu biểu thị thái độ, nhìnnó cũng nhớ ra cái lần cô giải thích CÔNG và THỤ lờ mờ hiểu ra, liền mặt đỏ xua tay, nhưng tiểu thư đã không còn chú ý từ lâu.
" Hai người định tiếpkhách kiểu này sao?"Cô bực mình đợi lâu vậy cuối cũng vẫn cứlà đứng ngoài.
" Vào nhà đi ! " Nó dùng chút sức lực xuống xe mà mở cổng, tay còn không vững phải vịn vào cổng, cô nhìn nó ngán ngầm chẹp miệng vài câu quay sang nhìn anh
" Gia An ! Tôi không ngờ anh có thể làm thành cái mức này ! "
" Tôi ! có gì là không thể ha ha ha " Lần đầu thấy hai người nói chuyện ăn ý nhưng buồn ở điểm đang nói đến vấn đề nó không muốn nghecàng không muốn biết nha.
Vào đến nhà, sau vài câu xã giao cuối cùng cũng là tiểu thưmang chuyện nhà ra san se cùng "chị gái" mới nhận. Thì ra không hiểu lí do gì mà cha cô- bác Lạc từ hôm qua đến gờ ăn không ăn, uống không uống lại cứ chằm chằm nhốt mình trong phòng tranh mà ngắm bức họ nó đã trả ( Cứ coi như đã trả nhé !). Ngắm chán, cha tiểu thư lại cười nói một mình, mẹ cô có hỏi ông liền liếc mắt cămphẫn mà nhìn, chẳngcòn cách nào đành mang chuyện nhà màkể cùng người cô an tâm tâm sự là nó - LêHân.
" Haizzz thật sự giờ chả biết phải làm saonữa ! Theo hai ngườiem nên làm gì bây giờ, em sợ cha có chuyện lắm" Cô đưa tay lên môi , đôi lôngmày đã nhăn đến nỗisắp chạm vào nhau. Nó thật sự lúc đầu không hề có cảm tình với cô nhưng càng lâu lại càng quýmến cô như một đứaem để bảo vệ, nhẹ vuốt tóc cô, nó cười hiền
" Không sao đâu ! Hay anh sang cùng em xem chuyện giờ thế nào ha !~"
" Ờ ! vậy cũng được, cứ nghĩ mãi cũng không biết nên làm thế nào " Cô thở dài nhìn nó.
...Nửa tiếng sau, tại biệt thự Lạc gia, có ba người đang bước vào. Khung cảnh vẫn như hôm trước đẹp đến mê li, đi được một đoạn , anh phát hiện chiếc Mercedes Benz ML màu trắng cực kì quen, nhìn biển số thì đúng là xe của cha mình. Anhcực kì thắc mắc bây giờ cũng không còn sớm cha đến để làm gì .
" Tiểu thư , cô đã về."Một người trung niên tầm bác Phùng đang mở cách cửa chính cho bọn họ
" Bác, cha con có trênlầu không ?"
" Ông chủ từ sáng đã ở trên phòng tranh, lúc nãy có cả ông Phùng đến chơi, hiệnhai người đang ở trên đó." Nói xong , thì bác quản gia cũng cúi đầu bỏ đi. Cô dẫn nó và anh lên phòng tranh, đi qua đại sảnh tiến thẳng cầu thang rồi lòng vòng một lúc cuối cùng thì cũng đến trước của phòng. Cô do dự không dám mở cửa, cô sợ cha sẽ làm cô lo hơn, sợ phải nhìn thấy cảnh cha cô thân tàn ma dại, nên chỉ dám đứng ở cửa lưỡng lự không dám mở. Lấy đôi tay mình đặt lên vai cô, nó thay cô làm cái việc mà cô đang phân vân- mở cách cửa. Nhưng, cách cửa vừa hé cũng là lúc cuộc đời nó và cô sang trang mới...
" Đình Dương ! Ông không nghĩ là nên nhận lại nó à ?" Giọng bác Lạc có đến bảy tám phần bực tức
" Tổ Ngạn, không phải vậy ! Chỉ là...chỉ là...tôi sợ nó không xem tôi như cha nó."
" Ông có lỗi, bây giờ còn không nhận lại máu mủ của mình , ông còn tư cách đòi nó tha thứ ?"
" Tôi biết, tôi biết, nhưng..."
" Còn nhưng nhị gì nữa ? Nó chỉ là đứa trẻ mới có 17 tuổi đầu mà cuộc sống nóđã khổ lắm rồi, ông có biết lần đâu thấy nó tôi còn ngỡ đó là Lê Kiều Nhi. Giờ ông đã biết nó là con ông, ông, ông... định chốibỏ sao ?"
" Không bao giờ ! Tôinhất định nhận nó, bù đắp cho nó. Nhưng, hiện tại thật sự không biết phải làm sao?"
" Haizzz, nó hiện ở nhà An An, cũng rất đầy đủ, nhưng đối với tình cảm của người thân thì chưa chắc đã hoàn thiện. Kiều Nhi yêu ông đếnvậy chắc chắn lúc ông bỏ đã đã làm nhiều chuyện tổn thương thằng bé...Haizzz. Tội nghiệp cho tiểu Hân."
Nó, anh và cô từng từ từng chữ đều đemhết thẩy vào tai không thiếu gì hết, anh thì quá đỗi ngạc nhiên, chỉ sợ nó sẽ không chịu nổi cú shock này. Cô, đã ngồi xuống nền từ bao giờ, từ từ mà ngước lên nhìn nó, cô không biết hoàn toàn nhưng hiểu được cha là bỏ mẹ nó theo mẹ mình, cô cũng một mối tơ vò giống anh , sợ nó chịu không nổi.
" H...H...Hân ! Ch...Chuyện...này, em em hoàn toàn...không biết !" Cô níu vào cặt áo nó, nhìn nó khuôn mặt đã có hai hàng nước mắt đang chảy dài trên má.
"..." Nó không nói gì, gỡ nhẹ tay cô, nhìn vào người trong phòng kia rồi nó bắt đầu chạy. Chạy thật nhanh để không ai thấy nó, chạy để những lời nó vừa nghe sẽ theo gió mà bay đi hết, nó đã nghĩ cha nó chết suốttừng ấy năm, nó camnhận sự khinh bỉ chán ghét của mẹ. Nóđã từng ao ước có một người cha, dù chỉ trong một ngày nó cũng cam, những lúc nó bị bọn trẻ nhà hàng xóm đánh đơn giản vì nó không có cha, nó đã ao ước thật nhiều cha nó sẽ đến bên nó. Cứ ngỡ là giấc mơ không bao giờ có thật, vậy mà giờ lại xuất hiện đâu ra một người cha, thì ra, ông ta vì theo đuổi vinh hoa mà bỏ mẹ con nó, nókhông hận ông, nhưng buồn đến đứt từng khúc ruột, nó buồn vì cha đã biết nhưng lại không nhận nó...
" Hân ! Hân ! Đứng lại ! Đứng lại, đừng chạy." Anh đã đuổi theo nó từ bao giờ, nhưng thật sự là đuổi không kịp, có lẽ vì những tháng ngày chạy khỏi bọn chủ nợđã cho nó đôi chân thật rắn chắc khiến nó chạy mà không biết mỏi.
...Trong phòng, hai người đàn ông trungniên, một người ăn năn, một người lửa giận ngút trời đang mặt đối mặt. Rầm... Lạc tiểu thư, đập mạnh cách cửa làm nó đập vào tường nghe thật chát chúa. Cô tiến lại gần cha, hai mắt đỏ hoe
" Có phải... Cha...Cha...Hân...Hân là anh con ? Anh ruộtcon?"
"..." Im lặng một hồi, nét mặt hối lỗi, những nếp nhăn ở nơi khoé mắt xô vào nhau, ánh mắt nhìn cô đầy ân hận, Lạc Đình Dương gật đầu"Phải, nó là anh con."
" VẬY SAO CHA LẠI GIẤU MẸ VÀ CON ?" Côhét lên với dòng nước mắt giờ đã trànkhoé mi. Bác Phùng đứng dậy tiến gần Lạc Lily ôm cô vào lòng
" Bình tĩnh lại nào, cha và bác cũng có điều muốn nói với con !" Cô ôm chặt báckhóc thật to ra những suy nghĩ của mình.
" Lily ! Chuyện này mẹ con có biết." Bác Lạc cúi đầu không dám nhìn vào đứa con gái đang hoảng loạn ngồi một góc ghế.
" Con... muốn biết mọi chuyện."
" Ta Không..."
" Cứ nói cho nó biết" Bác Phùng ngăn lời nói của Lạc Đình Dương
" Thôi được. Mười bảy năm trước, cha chỉ là thằng hoạ sĩ quèn không chút tương lai cùng mẹ của Hân là cô Kiều Nhi lên thành phố kiếm việc . Cha vừa bước sang tuổi 24, cô Kiều Nhi mới có 18. Cô ấy đẹp lắm, còn hát hay nên xin việc ở một phòng tràlàm ca sĩ tự do, cha cũng làm bồi bàn tại đó.
Cha và cô yêu nhau từ lúc còn ở quê, cùng nhau làm việc chăm chỉ đợi đủ tiền sẽ cưới, ở với nhau được một năm thì... Cô mang thai Hân. Cũng do cô mang thai không đi hát được, cha xin làmthêm việc bảo vệ ca sáng ở công ty của ông ngoại con. Cha gặp mẹ con... Mẹ và cha đã để ý đến nhau, sau đó, cô sinh Hân , được khoảng chín tháng, mẹ con cũng đã nói là mang thai con. Cha lúc đó chỉ nghĩ đến tương lại nếu cùng cô Kiều Nhi thì đến một đồngcũng không có, còn mẹ con lại khác. Cha lúc đó không đủ can đảm để làm chủ một gia đình. Trong suốt khoảng thời gian conchưa lớn trong bụng mẹ, cha và mẹ đã thuyết phục ông ngoại con, đến khi con trong bụng mẹ được năm tháng thì ông đã đồng ý cho cha và mẹ con. Cha đã về căn hộ nhỏ chỗcha và cô ở, lúc đó, Hân nó mới biết bò, cha vẫn nhớ cha dứt quyết bỏ cô, cô có van nài thì cha vẫn bỏ. Hình ảnh cuối cùng là thằng bé (Hân) nó khóc không ngừng..."
" ĐỦ RỒI ! " Cô hét lên " Cha làm như vậy được sao ? Sao lúc đó không phá conluôn đi, cha chỉ vì giatài mà thôi, cha là đồtồi." Cô luôn ủng hộ cha, coi cha như thầntượng, nhưng giờ thìcòn sự kinh tởm, khinh bỉ àm thôi. Chađã làm gì vậy ? Cha cô làm những việc đáng nguyền rủa nhất. Cô vẫn cứ hét vào mặt cha cô mặc cho bác Phùng có ngăn lại. Rồi "CHÁT", một cái tát đau đớn giáng xuống má cô, cái tát làm cô cắn phải khoé môi, vài giọt máu nhẹ rơi xuống.
" MÀY NÓI ĐỦ CHƯA HẢ ? MÀY CÓ NGHĨ VÌ AI MÀ TAO PHẢI SỐNG CHẾT ĐÒI CƯỚI KHÔNGHẢ ?" Mẹ cô đã về từ bao giờ, nghe lời cô nói mà đau từng khúc ruột. Tuy bà có dùng thủ đoạn để có tình yêu của ông Lạc nhưng bà luôn cố làm người vợ hiền, mẹ tốt luôn giành những gì tốt nhất cho gia đình, giờ nghe được sự phẫn nộ trách móc của congái thì lòng như đá đè nặng.
" CHA MẸ CÓ NGHĨ LÀM VẬY LÀ TIẾP TAY PHÁ NÁT TƯƠNG LAI CỦA MẸ ANH ẤY ? PHÁ NÁT HẠNH PHÚC GIA ĐÌNH ANH ẤY?"
Cô nói xong liền một mạch quay đầu chạy thẳng, căn phòng vắng lặng và u ám như cõi lòng của hai con người đã vì sai lầm quá khứ mà phá nạt hiện tại. Cha mẹ cô chết lặng, từng dòng lệ nóng hổi từ đôi mắt đã cay xè của mẹ cô chảy xuống, cha cô cũng một dòng lệ ngưng đọng khoé mắt, chỉ còn người duy nhất đủ lí trí là bác Phùng.Đi ra khỏi phòng, bácPhùng nhắn một tin nhắn cực quan trọng cho anh, sau đó an ủicặp vợ chồng đang chìm trong tội lỗi kiavà ra về.
... Chạy thật nhanh, chạy đến quên mất mình hiện là một tiểu thư, một mình chạy khỏi nhà trong đêm tối, Lạc lily dừng chân tại cây cầu vắt qua một con sông, cô nhìn mặt nước ảm đạm, có khinào "nợ cha, con trả"có khi nào cô sẽ cùngdòng nước hoà làm một? Suy nghĩ của đứa trẻ mười sáu tuổi đầy vướng mắc lo lắng, lòng cô nặng tựa ngàn hòn đá.
" Em...Chạy ra đây làm gì ?" Giọng nói nhẹ nhàng, thanh âmbay bổng, một thân ảnh gầy gò xinh đẹp đang đứng cách nó vài bước chân.
" A...Anh...Anh..." Cô bắt đầu khóc to hơn, cô sợ nhìn thấy "nạn nhân" của cha mẹ cô.Đôi chân run lên từng hồi, lấy đôi tay nhỏ bé lau mãi nhưng dòng nước mắt lại cứ thế mà rơi. " Em...Em... Em không nên được sinhra." Cô ân hận, khôngdám quay sang mà nhìn chỉ dám thầm ước mình chưa bao giờ được sinh ra. Chacô đã dạy cô cách sống làm người phải lấy "tâm" đứng đầu nhưng chính ông lại làm cái việc lang sói cũng không làm. Mẹ cô, người trong mắt cô là người quy củ nghiêm túc nhưng lại cùng cha làm ra cái chuyện "kinh thiên , động địa" rồi phủi tay mà hưởng hạnh phúc vứt bỏ haimẹ con nó trong sự oán hận. " Em ... Em sẽ ra đi, như vậy có thể cha sẽ chỉ có anh là con."
CHÁT... Một cái tát được đặt ngay trên cái má mịn màng củaLạc Lily. Nó đã đến gần cô từ bao giờ, đôi mắt cay cay ngấnlệ chát chúa tát cô một bạt tai.
" NGỐC ! Nói cái gì vậy ? Em có biết để em được sinh ra mẹ em đã vất vả đến thếnào, cha đã từ bỏ những gì sao ? Đứa em ngốc ! Em là em gái của anh , không cho phép em làm cái chuyện chả đâu vào đâu này." Nó tát một bạt tai còn hiên ngang giảng một bàiđạo lí. Đúng là nó đang buồn, nó mới làngười bị hại nhưng nhìn thấy đứa em gáicủa mình, đứa em gái vì nó mà đã làm nhiều việc không cầm lòng liền ôm nó vào mình. Lồng ngựcnó không rộng lớn như anh, không bao chọn được thân hình đứa con gái kia, nhưng ấm áp vô cùng, hơi ấm tình thân lan toả, cả nó cảcô hai anh em ôm nhau mà khóc. Nó chưa từng nghĩ nó sẽđược làm anh trai, cũng chưa từng nghĩ qua sẽ được gặp cha nó, mọi chuyện như một giấc mơ, một giấc mơ có điểm xinh đẹp lại nhiều điểm u uất.
" Em Xin Lỗi..." Cô nấclên thành tiếng nghẹn ngào lặp đi lặp lại lời xin lỗi thaycho cha mẹ mình. Nóôm co chặn hơn, giờ thì cô không có đi guốc nó dễ dàng lấy tay xoa xoa vào đỉnh đầu cô thì thầm nhẹ nhàng
" Em không có lỗi, chuyện đó là chuyện của cha mẹ không phải lỗi của anh hay của em. Giờ về nhà nhé."
" Em, em không về. Em không muốn thấycha mẹ." Cô câu đôi lông mày, nhắm chặt,mắt, bàn tay nắm chặt vạy áo nó như một lời năn nỉ.
" Uhm, ngoan, về nhàcủa anh và anh An nhé." Nó nắm lấy cổ tay cô nhẹ nhàng dắtbước.
... Anh đã đuổi theo nó một quãng đườngdài đuổi đến cây cầu gần trường nó thì thấy cảnh hai đứa nhóc một nam một nụ gầy gò dắt tay nhau đi xuống, nở một nụ cười, đôi lông mày cũng dần giãn ra cuối cùng thì cũng biết nó không có làm gì ngu ngốc. Ting...Ting...Ting...Mộttin nhắn được nhắn đến, tin nhắn từ cha anh " An An, ngày mai đưa Tiểu Hân đến coffe Tùng Lâm, cha và hai bác Lạc muốn nói rõ chuyện với nó." Cũng chả mất mấy giâu anh đọc nhanh tin nhắn rồi cất điện thoại đi nhanh chóng chạy đến chỗ hai đứa nó tạo thành cái kiểu không thể không chúý, anh nắm lấy bàn tay nó, rồi nó lại nắmlấy cổ tay cô, cả ba cứ như thế đi bộ về nhà. Cả quãng đườngdài ngoài hơi thở thì chỉ tồn tại duy nhất cái được gọi là im lặng đến đáng sợ, mắt cô từng dòng lệ vẫn rơi, mắt nó vốn đã cay xe nhưng mà nó cảm thấy nó còn thanh thản hơn đứa em gái, chỉ biết nắm chặt cổ tay thay một lời an ui. Anh dùng bàn tay to lớn ấm áp bao bọc lấy đôi tay nhỏ nhắn của nó mà dẫn dắt, anh đặt hoàn toàn cảm xúc của mình vào đôi taykia mong nó có thể nhẹ nhõm hơn, đối với anh , từng khoảnh khắc nó buồn là từng khoảnhkhắc anh đau đến tannát từng khúc ruột. Đã về đến nhà, đồng hồ cũng đã chỉ 11:00,anh pha cho hai anh em nó một cốc chocolate nóng giúp hai anh em nó dễ dàng mà trút bỏ suy nghĩ hơn. Nó nhìn vào đứa em gái vốn"cành vàng lá ngọc" giờ thì tóc tai rối tinh, thân thể lạnh ngắt, đôi mặt hiện lên hai quầng thâm, bàn chân đã đỏ ửng với mụn nước, lòng nó thắt lại, đứa em gái vốn chưa bao giờnó biết đến nhưng giờ như một sợi dây gia đình đưa anh em nó trùng phùng. Đặt cốc chocolate xuống, nó lấy một bộ đồ củamình mong sao cô mặc vừa, rồi pha sẵn một bồn nước âm cho cô không quên cho tinh dầu giúp cô thoải mái, cuối cùng bảo cô đi tắm sau đó thì nủ tại phòng nó. Còn nó, đành lên phòng anh, lo cho cô nhưng hoàn toàn đã quên mắt bản thân mình còn thảm bại hơn, nó giờ không khác một cái xác không hồn.
Anh nhìn vậy lòng đau đến nghẹn ngào, cũng đành lấy kế của nó ép nó tắm rửa thay đồ rồi chuẩn bị sẵn giường cho nó. Cả hai nằm cạch nhau, hai lưng đối vào nhau, không nhìn nhưng cũng hiểu nó đang khóc một mình,anh cảm nhận từng hơi thở của nó nặng nề đến thế nào. Quayngười, dừng cách tayto lớn kéo nó sát gầnmình, anh ôm trọn nó, tấm lưng nó trọn vẹn trong lồng ngực anh, từng nhịp trái tim hoà làm một, nó vẫn khóc nhưng giờ có lẽ vài phần buồn khổ đã giảm nhờ sự ấm áp của anh giành cho nó. Một đêm nó hoàn toàn thức trắng, mặt trời vừa lên nó gỡ cách tay to lớn của anh, nhẹ nhàng rời phòng, chạy ra sân, cầm lấy vòi nước để tưới chovườn hướng dương, nhìn những cây hướng dương xinh đẹp lòng nó nhẹ đi, bất chợt lại nhớ đến chuyện hồi bé, nó vô tình nhặt được cây hướng dương gần vườn hướng dương nhà người ta, nó thấy thật sự rất đẹp liền cầm trên tay ai dè, người ta tưởng nó bẻ trộm đánh nó rất đau, lúc đó nó mong có cha đến mà đỡ lấy cho nó phân rõ trắng đen cho nó, nhưng, làm gì có ai là cha vào lúc nó tủi thân nhất ấy chứ ! Cuối cùng, hồi niệm xong, nó lại rơi nước mắt, đôi mắt sưng húp giờ lại khép chặt, đỏ au vì gánh nặng trong lòng, rúc mình ngồi thật sâu trong vướn hướng dương, lấy hai tay che đi khuôn mặt, đểđầu mình chạm vào đầu gối, nó co quắt ngồi khóc một mình. Hàng ngàn câu hỏi tại sao trong đầu nó, nó không lí giải đượcnó có tội gì mà cha nó bỏ đi không luyếntiếc, tại sao ông không coi nó là con hay tại ông vì giàu sang mà đẩy nó qua một bên...
" Sớm vậy , đừng có ra đây tưới cây làm gì, cảm đó." Anh ngồicạch nó, lấy cái áo khoác nhẹ đặt lên thân hình co ro kia, ôm chặt nó vào mình, hôn nhẹ lên mái tóc nó. Giờ thì bao nhiêu sự ấm ức che lấp trong dòng lệâm thầm vỡ thành tiếng, tiếng khóc nó ngày càng to, tiếng khóc đâu đến tận xương tuỷ anh mà anh không biết làm gì ngoài ôm lấy nó, an ủi nó. Nó đã quá mạnh mẽ đối đầu vớicái chuyện không thểtưởng này, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là một thằng nhóc, nó cũng biết vui biết buồn đâu có thể cho qua tất cả nóđâu phải thánh. Nó ôm lấy anh , rúc vào lồng ngực ấm áp mà khóc cho thoả.
... Còn cô, cũng như anh trai mình, lại một đêm thức trắng, nằm trong căn phòng trắng tinh khiết này giống như tâm hồn nó, trong veo không chút bụi bẩn vậy mà cha mẹ cô lại tạo nên khoảng không lớn trong tâm hồn ấy, cô vẫn cứ trách mình tạisao lại được tạo ra trong mối tình oanh nghiệt này. Rồi cô nghe thấy tiếng khócđau đớn của nó, lòngcô thắt lại, ngồi khuỵtrong góc phòng, cũng từng dòng nước mắt lăn dài ướtđẫm khuôn mặt mĩ miều giờ đã tàn tạ vìsuy nghĩ. cả hai cùng khóc, khóc cũng vì lỗi lầm của người lớn, tiếng khóc của hai đứa trẻ hoàn toàn vô tội nhưng lạiđang mắc trong cái đống tơ vò hỗn độn của người lớn.
... 8:00 Cuối cùng nó cũng đã nín sau vài tiếng đồng hồ trong vòng tay anh, nó vào nhà làm một bữa sáng thật ngon, nó làm cả đồ ngọt cho cô, nó vẫn nhớ rõ cô thích ăn bánh cookie,cẩn thận làm cho cô từng cái bánh rồi lại cẩn thận pha từng chút coffe cho anh, nó trong bếp làm thật nhiều mong chỉ một giây nó quên được chuyện hôm qua mà thôi, nhưng suy nghĩ lại đánh bại nó, vẫn cứ từng câu từng chữ luẩn quẩn trong nó.
" Anh." Tiếng nói vốnthanh thoát giờ khànđặc vì khóc của cô làm nó bừng tỉnh trong đống hỗn độn suy nghĩ.
" D...Dậy rồi sao, maulại đây ăn sáng." Nó không dám quay lại nhìn, sợ nhìn thấy chính sự đau khổ củamìh phản chiếu qua đứa em gái kia.
'...Dạ..." Cô tiến đến bàn ăn, kéo lê cái ghế gỗ tạo tiếng két...két...két đầy nặng nề.
" Anh làm bánh cookie em thích." Nó lấy trong lò nướng vài cái bánh xinh đẹprồi để lên đùa không quên cho thêm ít sirôdâu cho cô, đẩy nhẹ trước mặt cô cùng một cốc sữa nóng" Mau ăn đi không nguội mất." Nó miễn cưỡng nở một nụ cười làm an tâm cho cô, rồi lại quay đi gặm nhấm lỗi buồn.
" Hân, chút nữa theo anh ra ngoài này cả em nữa Lily." Anh từng trên tầng bước xuống, khuôn mặt nậng nề không kém anh em nó. Anh đến bếp dùng bàn tay to lớn xoa đầu cả hai rồi nhẹ nhàng " Hai đứa đừng nghĩ chuyện trước đây, chuyện quá khứ cứ cho nó vào quá khứ đừng ảnh hưởng đếnhiện tại." Cả hai lại một lần nữa mắt ngấn lệ, ước gì chuyện không như vậy, ước gì chưa bao giờ có chuyện động trời ấy sảy ra, có lẽ giờ cô và nó sẽ là anh em thân thiết như ruột thịt.
Ăn sáng xong, anh lấy xe hơi chở cả hai đến quán coffe Tùng Lâm như lời cha mình, cùng hai đứa nó mệt mỏi bước vào. Không biết từ bao giờ đã có ba người tuổi không còn trẻ ngồi sẵn đợi ba người. Nhẹ nhàngngồi xuống, nó không chút biểu cảmlãnh đạm như lần đầu anh gặp nó, cô cay đắng nhìn cha mẹ mà không giấu nổi sự căm phẫn trong từng ánh mắt. Cuối cùng thì anh và bác Phùng tìm cách đi chỗ khác cho "gia đình" họ nói chuyện, anh lòng sốt sắng lắm nhưng lời cha không thể cãi đnàh ngậm đắng đi lánh mặt.
" Hân...Bác, à không ! Cha, cha vạn lần xin lỗi con. Vì ta nhu nhược, ngu ngốc, tham lam, vì ta mà hai mẹ con đã chịu khổ. Tại ta gây cho cuộc đời con lỗ hổng lớn." Bác Lạc khuôn mặt thấu khổ nắm lấy bàn tay nó mà khóc. Nhưng vẫn mộtkhuôn mặt lãnh đạm cũng sự phẫn nộ của cô.Cuối cùng đến lượt mẹ cô cũng từng lời xin lỗi trân thành mà gửi đến nó, cô nhìn cha mẹ mình nửa thương , nửa giận sau đó quay sang nó dò xét biểu cảm.
" Hai người không cần làm vậy, mười bảy năm qua sống vẫn ổn, may mắn cònđược gặp bác Phùng và anh An cuộc sống không có gì khó khăn." Nó gạt bàn tay người cha mà lạnh nhạt.
" Con không thể tha thứ cho cha ? Cha đã từng tìm kiếm con nhưng thực sự tìm không ra, ta đã tìm mẹ con nhưng họ nóicô ta đã mất, ta , ta càng khó mà tìm được. Cảm ơn, cảm ơn ông trời đưa con đến đây." Bác Lạc nhìn nó mà đôi mắt ướt đẫm.
" Ta và cha cháu đã làm nhiều điều sai trái thật sự không cógì có thể đền lại. Mong hãy trách ta, là người đã dụ dỗ ông ấy, cũng tại ta không tốt, tại ta hết" Phu nhân cũng một tấm lòng thành cẩn, vừa nói bà vừa tự tát chính mình, khiến cả nó và cô ngỡ ngàng chết lặng
" Dừng lại ! " Nó nắmlấy bàn tay của phu nhân.
" Mẹ ! Hân...Em...Em giận họ, nhưng họ là cha mẹ em, nhìn họ như vậy em không đành cả anh cũng vậy đúng không ? anh, anh không thể tha thứ sao?" Cô vốn là hận nhưng nhìn thấy hai khuôn mặt vì mình mà làm điều sai trái ấy không thể khoanh tay đứng nhìn, nhất là khi mẹ cô vừa tự tát chính minh làm cô đau đớnlắm.
" Ngốc ! Anh đâu có nói không tha thứ." Vẫn là em gái không thể khiến nó làm ngơ, quay đầu lấy tayxoa xoa đỉnh đầu cô cười hiền mà đáp." Chỉ là hiện tại không cần cái gì gọi là đền bù , càng khó mà ngày một ngày hai gọi cha được."
" Uhm..." Cô khóc mà ôm lấy nó
" ...Vâ...Vậy...Vậy là con tha thứ ?"
" Chưa bao giờ hận hay trách, chỉ là thấy buồn khi nhớ lại hồi bé bị coi như đứa con hoang thôi." Mặt nó lãnh đạm mà nói, sau đó đứng dậy " Đitrước."
Trời bắt đầu mưa lấm tấm, nó một mình rời khỏi quán coffe không chút lưỡng lự, mặc cho cô hay Lạc Đình Dương, phu nhân có gọi lại. Nó bỏ lại một mảng kí ức không vui lại ở sau lưng, mạnh mẽ đẩy cánh cửa, một mình đi trong cơn mưa phùn đủ để ướt người, từng bước mạnh mẽ khuôn mặt tự tin lãnh đạm, nó đã nghĩ sẽ khó mà nhìn mặt nhau như thế này. Nhưng, thấy cảnh cả nhà họ vì nhau mà van xin thậtthương tâm, nó không thể để giống cha nó bỏ ngoài tai những lời van xin íchkỉ bỏ mẹ con nó. Nó là nam tử hán, đại trượng phu, ít nhiều nhìn thấy cũng không còn ăn năn hận thù hay buồn khổ.
" NGỐC ! Sao lại không mang ô hay mặc áo mưa hả?" Anh từ đâu đó xuất hiện, nhẹ nhàng lấy chiếc ô màu đen che cho nó, ôm nó làm nó thật ấm áp.
" Không phải anh đi làm sao ?" Nó ôm anh thật chặt mong anh đừng như cha bỏlại nó.
" Cũng định như vậy nhưng thấy có đứa ngốc đi dưới mua mà còn bình tĩnh suynghĩ đến thê sợ nó lại bị bênh đó." Anh búng nhẹ vào trán nó.
" V...V...Về nhà đi, em muốn về." Nó ngượng ngùng ôm lấy anh. Thầm nghĩ, nếu là nó của một năm trước liệu có bình tĩnh mà xử lí mọi chuyện như vậy, liệu một năm trước nó có bình thản nhẹ nhàng trút bỏ quá khứ như hiện tại... cũng vì anh đến bên nó dạy nó "ái, ố, hỉ, lộ" mà nó có thể mở tấm lòng mình đến như vậy, mọi chuyện mọi việc đều là nhờ anh, người "đàn ông" của đời nó. Anh và nó về nhà, tắm rửa thay đồ, anh cùng nó ngồi tại sofangả đầu vào nhau ấm áp nhìn nhau ân cần, chỉ cần anh yêu nó, nó yêu anh thì chả có chuyện gì phải lo nữa. Nó quyếtbỏ hết mọi chuyện, lật trang mới trong cuộc đời nó, sẽ chỉ sống vì chính bản thân mình sẽ không buồn vì quá khứ nữamà hướng đến hiện tại và tương lai tươi đẹp. Nắm chặt cánh tay anh, nó nhẹ hôn vào bàn tay ấy, nhẹ nhàng tiến đến môi anh một nụ hôn nhẹ
" EM YÊU ANH." Lời thì thầm nhỏ nhỏ nhưng đỏ nghe làm anh ngượng đến chínmặt, vội lấy tay che đi khuôn mặt mình, anh quay mặt đi.
" Sao cứ làm điều khiến tim anh đập loạn như vậy hả ? Anh mất kiểm soát làem chết chắc." Anh ôm cứng nó, đặt cằmlên đỉnh đầu nó. Nó tinh quái rúc mình vào lồng ngực, áp tainghe nhịp đập mạnh đến không ngờ của anh rồi cười nói.
" Sau này rồi tính đi."
Lên Đầu Trang TRANG 7
Designed By Duy Tiên
© 2014 HaiHauBay.Tk
U-ONC-STAT
DMCA.com