Xuống Cuối Trang
* Tên tác phẩm:Tình Yêu Của Thiếu Gia
Chap 1:gặp gỡ
--------------------------------------------------------------------
Họ Tên:Kim Huyền Nhã
Nick Name:Sin
Khái QuátChung: một cô bé 16 tuổi yêu đời,thẳng thắng và nghịch ngợm.
Sống chung với dì Trâm,chó Mina,bé Yum.Ba mẹ đều đã mất do tai nạn giao thông.
Bạn thân nối khố từ nhỏ của Sin là Thùy Như.
---------------------------------------------------------------------
Sau 2' chạy thục mạng cuối cùng Sin cũng đến được tới trường,hên là chỉ mới bắt đầu lễ khai giảng.
-Hừm,xem nào,mình học lớp 10A9 nhưng mà 10A9...ở đâu ta??
_Sin nghệch mặt ra cô bé không thể nào tìm thấy lớp của mình ở đâu hết vì sân trường quá rộng lại nhiều học sinh.Trong lúc đang lơ ngơ như bò đeo nơ thì có một người khều nhẹ vai Sin.
-bạn đang tìm lớp hả?_là một cậu học sinh cùng trường Sin
-ừm,nhưng mình không biết lớp mình nằm ở đâu hết
-lớp bạn là lớp mấy
-10A9
ngượ-ủa,vậy là bạn cùng lớp với mình rồi!10A9 ở dãy bên phải gần gần góc cây phượng kìa_cậu nhóc chỉ về dãy của khối mười,chưa kịp cảm ơn thì cậu bạn đã kéo tay Sin đi khiến cho mọi người nhìn theo với ánh mắt khó hiểu làm cho Sin ngương kinh khủng!
-đến rồi nè_cậu nhóc quay ra sau rồi mỉm cười với cô bé
-bạn ơi..._Sin lên tiếng rồi chỉ chỉ cái tay đang nắm tay Sin
-mình xin lỗi_cậu nhóc thoáng bối rối rồi rút tay mình lại và nhanh chóng tìm một chỗ ngồi ở lớp mình.
Sin nhíu mày nhìn theo.Lần đầu tiên cô bé thấy một người kì lạ như vậy nhưng dù sao cũng tốt bụng.
Sin nhìn quanh xem có còn cái ghế nào không thì bất ngờ có một cái ghế giơ ra trước mặt
-ngồi đây đi,khỏi tìm_Thùy Như mỉm cười
-cám ơn nhé bạn hiền
-mình tưởng bạn chết luôn ở nhà rồi chứ!
-tại có chút rắc rối nên tớ mới đến trễ_Sin cười xòa
-trật tự đi,đến giờ khai giảng rồi kìa_cậu nhóc kì lạ khi nãy lên tiếng,cậu ta chỉ ngồi cách Sin 1 chỗ.
Thầy hiệu trưởng bước lên bục phát biểu và thầy giới thiệu về ngôi trường,về các giáo viên ở đây và về một vài gương mặt sáng giá của trường.
Điển hình là những bạn có học lực xuất sắc,trong đó có Sin.Vốn dĩ đây là một ngôi trường nổi tiếng trong thành phố và chỉ những người có gia cảnh tốt đương nhiên là tốt không ít tiền mới xin vào được đây.
Riêng những người có gia cảnh bình thường như Sin và Thùy Như-cô bạn thân nhất của Sin thì được nhận học bổng vào trường vì có thành tích học xuất sắc nhiều năm.
Cuối lời thầy hiệu trưởng mỉm cười chào toàn thể học sinh rồi mọi người ai nấy về lớp mình.
Họ Tên:Trần Ngọc Thùy Như
Sống cùng một khu phố với Sin nên hai người đã chơi thân từ nhỏ.Cùng ăn cùng ngủ cùng chơi và cùng có học lực giỏi như nhau! ^^.
Như hiền lành nhưng đôi khi cũng rất mạnh mẽ.
______________
Lớp của Sin là lớp chuyên Toán.
Không biết có duyên hay sao mà cậu nhóc kì lạ ấy được xếp ngồi sau Sin và Thùy Như.
Cô giáo có đề nghị mọi người trong lớp giới thiệu về mình và Sin biết được cậu bạn ngồi sau mình tên là Huỳnh Hải Phong-gió biển cơ đấy!
-Thấy mình đẹp không? ý nghĩa lắm đấy nhé,hehe_Hải Phong cười tự hào
-ừ thì cũng được được_Sin đưa mắt lên rồi phán một câu làm Phong từ thiên đàng bay thẳng xuống địa ngục.
Nói vậy thôi nhưng Sin vẫn thấy cái này này thật đặc biệt.
Tiếng chuông báo hiệu 5 tiết học đã hết,
Hải Phong vương vai ngáp một cái rõ dài rồi xách cặp đứng lên định rủ Sin và Thùy Như về chung luôn nhưng hai người ấy đã đi tuốt ra cổng trường mà từ lớp ra tới cổng phải đi qua dãy hành lang dài thườn thượt làm hại Hải Phong phải vừa chạy vừa gọi to tên hai người ấy.
-Đợi tôi với,Huyền Nhã đứng lại coi!
-Sin,hình như cậu bạn đó đang gọi tên cậu kìa_Thùy Như đập vai Sin một cái rồi chỉ về phía cậu bạn.
Sin quay lại nhìn thì bất ngờ Hải Phong cũng chạy tới làm hại đâm sầm vào Sin khiến cho hai người té nhào.
-có ai không đợi bạn đâu mà chạy như ma đuổi vậy?_Sin hét lên
-đợi con khỉ,bạn với Thùy Như đi nhanh như gió ấy mới chuông kêu đã vọt tít ra cổng trường rồi
Hải Phong cũng gân cổ cãi lại
-thôi thôi,đừng có cãi nhau nữa_Thùy Như xen vào trấn áp hai người họ lại,không thì có đánh lộn luôn quá
Hên là tính tình cả hai người ấy không giận lâu nên bây giờ đã hòa với nhau,suốt con đường đi học về Sin cứ giỡn với cậu bạn mới quen mà không thèm "đếm xỉa" đến Thùy Như nên cô bé cũng thấy..."lạc lỏng".
Đang tung tăng trên con đường mát mẻ thì bỗng Sin cảm thấy...bất an
-Như ơi tớ thấy có gì đó không ổn
-Sao vậy?_cả hai người còn lại đồng thanh
-không biết nữa_Sin lắc đầu
-Sin ơi,đằng sau cậu_Thùy Như trợn tròn mắt chỉ tay...một đám người đang đứng phía sau lưng Sin.
-Chào bạn MẮT ĐỂ TRÊN CHÂN MÀY!_cậu nhóc ấy nhấn mạnh năm chữ ấy rồi cười nụ cười rất chi là...đểu.
Sin giật mình quay lưng lại.Là người khi sáng đã bị Sin "sỉ nhục"
-ơ...bạn là ai thể nhở,mình đâu có biết bạn là ai đâu_Sin cười méo xệch
-z sao?
-ờ ờ
-bắt con nhỏ lại rồi quăng vô xe cho tao!!!!_cậu nhóc hét lớn,hai tên đứng sau lưng cậu nhóc ấy xông lên giữ chặt tay Sin.
Hải Phong định cứu cô bạn thì bị câu nói của Sin làm cho khựng lại.
-ê,đừng nghĩ tôi hiền mà bắt nạt nha!
-cô mà hiền hả?
-a,có cái gì trên kia kìa_Sin giả vờ thốt lên kinh ngạc đưa mắt lên nhìn trời
Sin không ngờ cái kế củ chuối ấy lại phát huy tác dụng với mấy tên bặm trợn này.
Lập tức hai tên ấy nhìn lên,thừa cơ hội Sin chấn trỏ tên bên phải và giơ chân lên đạp thẳng vào mặt tên bên trái,cú tấn công bất ngờ làm hai tên ấy choáng váng nhân lúc hai người còn đang "hồn bay phách lạc" thì Sin chạy vọt đi kéo theo Phong và Như
-Chạy thôi
Thế là chỉ trong vài giây bóng ba người họ đã mất tích,và lần này cậu nhóc vẫn không đuổi theo.
-Xin lỗi thủ lĩnh_hai tên ấy cúi gầm mặt xuống hối lỗi
-Có lấy được cái phù hiệu của nhỏ đó không?_cậu nhóc không hề tức giận mà lại rất bình thản
-dạ được_một trong số hai tên đó giơ cái phù hiệu ra
-tốt,đi thôi_cậu nhóc quay lưng đi về phía chiếc ô tô đen bóng loáng đang đậu phía bên kia đường.
.......
Khi đã chắc chắn rằng cậu ta không đuổi theo nữa thì Sin mới dừng lại.Cả ba người họ chống tay xuống đầu gối thở hổn hển.
-làm gì...mà...chạy dữ...vậy?_Thùy Như nói đứt quãng
-tối về...mình kể...cho...mà...nghe_Sin cũng không hơn gì Thùy Như,riêng Hải Phong thì chẳng có chút...xi nhê nào
-bạn kiếm chuyện với người ta làm gì để bây giờ phải chạy thục mạng vậy hả?
-ai mà kiếm chuyện đâu,tại cậu ta đấy chứ!_Sin giảy nảy
-nhưng nhà hai bạn rẽ trái hay rẽ phải
-phải,tụi mình chung một khu phố mà
-vậy Phong về nhé,nhà mình rẽ trái kìa_Hải Phong vẫy tay rồi đi về ngã khác với ngã của hai người còn lại,Sin và Thùy Như cũng quay lưng bước đi .
Sin đang ngồi vắt vẻo trên cái ghế gỗ phòng Thùy Như trên tay cầm bọc khoai tây lắc vừa được cô bé "thỉnh" về từ cửa hàng fast food.Sin vừa nhai cọng khoai tây vừa hút ly rột rột ly trà sữa ngon lành còn Thùy Như nãy giờ cứ ngồi thừ ra suy nghĩ cái gì đó.
Thùy Như quay sang Sin cất tiếng:
-Nói đi chứ
-Nói gì mới được?nãy giờ thấy bạn lạ lắm à nha_Sin nheo nheo đôi mắt lại như ý dò hỏi
-giữa bạn và tên hồi chiều có quan hệ gì?
-hả?quan hệ gì chứ??
-vậy sao hắn ta lại đến kiếm chuyện với bạn
-à,chuyện là vầy...Hồi sáng khi chạy trên đường lại trường ô tô của hắn đã đụng trúng mình,ban đầu ông tài xế chạy ra đỡ mình dậy và hỏi có sao không,mình nói không sao và định chạy đi nhưng hắn ta từ đâu xông ra **** mình một hơi mình tức quá cũng cãi lại,sau đó đã...đạp vào chân hắn rồi bỏ chạy kết quả là giờ đây hắn tìm mọi cách để trả thù mình.Hết chuyện_Sin kể liền tù tì một hơi rồi lại tiếp tục việc ăn đang dang dở của Sin
Thùy Như mở hết cỡ đôi mắt ra nhìn Sin
-cậu...cậu...cậu...cậu
-sao cà lâm luôn vậy_Sin nhíu mày
-CẬU ĐÃ ĐÁ CHÂN CẬU TA HẢ?????_Thùy Như thét lên với tầng suất không thể nào lớn hơn
-làm cái gì mà la lên dữ vậy trời_Sin lấy tay đập đập vào lỗ tai đang ù lên vì tiếng la của cô bạn
-bạn có biết hắn ta thế nào không mà dám **** hắn còn đá hắn nữa hả?
-chuyện đó sao mình biết được!bạn thử nói xem sao
-mình cũng không biết nhiều về con người đó nhưng nghe nói cậu ấy là thủ lĩnh của Dark-băng nhóm mạnh nhất và tàn bạo nhất trong số những băng nhóm hiện giờ.Còn một thông tin tuyệt đối đúng 99,9% cậu ấy là thiếu gia tập đoàn đá quí Diamond Black có thế lực và lớn nhất nước hiện giờ đó!_Thùy Như nãy giờ ngồi nói đều đều về thông tin của cậu nhóc ấy.
-vậy sao_Sin há hốc mồm ngạc nhiên
-thôi đi bà,đừng có giả vờ như ngạc nhiên nữa_nhìn sắc mặt Sin khi Thùy Như đang nói cô nghĩ là Sin chắc ngạc nhiên lắm nhưng khi đã dứt lời cụm từ "vậy sao" được Sin nói ra thì Thùy Như đã biết tỏng Sin không hề sợ hãi hay lo lắng cậu ta sẽ làm gì Sin hết!
-hì hì,nhưng bạn yên tâm đi,mai mình sẽ đi xin lỗi cậu ta.Thế coi như xong chuyện_Sin vẫn bình thản ngồi ăn hết bịch khoai tây lắc và uống hết ly trà sữa xong rồi từ biệt Thùy Như để bay về "tổ ấm" thân thương của mình.Thùy Như thở dài nhìn theo đến khi Sin đã khuất sau cánh cổng.
-bạn không biết cậu ta đáng sợ đến thế nào đâu.
.Bây giờ Sin mới có dịp nhìn rõ mặt cậu nhóc.Cậu ta đẹp,đó là điều Sin công nhận,sóng mũi cao da tráng làm tôn lên đôi môi đỏ, dáng chuẩn quá ư là menlỳ,tóc dài đến bâu áo được chao chuốt sành điệu.
Sin ráng nhìn tổng thể xem điều gì làm nên khuôn mặt này...hừm...
Đôi mắt!phải,chính là đôi mắt buồn da diết đen láy hút hồn với hàng mi dài và rậm.
Bất chợt...cô bé thấy buồn khi nhìn vào đôi mắt này,dường như đôi mắt ấy chứa đựng hàng ngàn nỗi u uất kìm nén bấy lâu nay mà không cách nào giải thoát được...
Sin lắc lắc đầu xua bỏ.Làm sao mà hiểu được cậu ta chỉ trong vòng vài phút ngắn ngủi chứ!
.....
Nãy giờ cả Sin và cậu nhóc ráng giữ cứng ngắc người để không gây ra bất cứ động tĩnh nào,mắc công ông ta lại phát hiện thì to chuyện.
Khoảng 15' sau thì ông giám thị cũng đi,Sin và cậu nhóc thở phào nhẹ nhõm.
Introduction
Họ Tên:Vương Hoàng Hạo Khang
Nick Name:Ron
Tuổi:16
Gia cảnh và vị thế của cậu ta giống hệt như Thùy Như
Ron đứng lên đi ra khỏi lùm cây
-sao không bước ra đi,bộ thích nằm trong đó lắm hả?
-tôi...không ra được
-vậy cứ nằm trong đó luôn đi_Ron phán một câu phũ phàng rồi quay đi,nhưng có một thế lực vô hình nào đó đã giữ chân cậu lại và Ron nghĩ rằng cần phải giúp Sin lúc này.Cậu nhóc tiến lại gần và kéo Sin đứng dậy
-Sao không đứng lên đi!?_Ron bực bội vì cô nhóc này quá lì -phải đợi tôi ẵm cô mới chịu đứng dậy hả?
-tôi không đứng được,chân tê hết cả rồi!_Sin mếu máo nhìn Ron,hễ cô bé bất động một chỗ không quá 10' sẽ bị hiện tượng này
-mệt quá đi_Ron buông một câu rồi tiến lại gần Sin và ẵm cô luôn lên vai,ra tới một góc cây to cậu nhóc thả Sin xuống...mạnh bạo
-á_Sin la lên vì từ trên vai mà cậu ta vứt Sin thẳng xuống đất
-ngồi đó đi_Ron quay lưng đi
-khoan_Sin nắm vạt áo Ron lại -cám ơn
Ron im lặng nhìn Sin đúng 3 giây rồi quay lưng bước đi.
Cậu cười nhạt vì hành động ngớ ngẩn khó hiểu mà Ron chưa từng làm trước đây là đi giúp đỡ một đứa con gái từng **** lộn và đạp chân mình!
Khoảng 5' sau thì chân Sin hết tê,cô nhóc tất tả chạy vào lớp.Cũng may là giờ này là giờ ra chơi,vì cái chuyện đi học trễ mà Sin phải bỏ hai tiết học.Thật không đáng chút nào.
Vừa bước vào tới cửa Hải Phong đã toan chạy ra hỏi dồn dập
-sao giờ này mới vô?bị chuyện gì hả?có bị thương gì ở đâu không?có cần đi bệnh viện kiểm tra gì không???
Còn Thùy Như thì khám xét khắp người Sin xem có vết tích gì để còn...vào viện
-hai người có dừng lại không hả?_Sin hét lên
-trời ạ,giỡn chơi chút mà làm gì ghê vậy?
-ăn không?may là bọn này mua cho bạn sẵn một cái rồi đấy nhá_Hải Phong mỉm cười chìa cái bánh hamburger ra trước mặt Sin
-ôi,bạn hiền của tôi_Sin cảm động ôm chầm lấy hai đứa bạn của mình.Sáng giờ Sin chưa bỏ gì vào bụng mà đã phải vận động quá nhiều làm hại giờ đói meo râu
-sao hôm nay đi học trễ vậy?_Thùy Như chống càm hỏi Sin
-tại Mina nó cắn đôi giày nên mình mới thành ra vậy nè_Sin giơ đôi chân mình lên.
Hải Phong nhìn thấy suýt mắc nghẹn bánh mì,mặc váy mang giày cũng không phải chuyện lạ nhưng cái chính là vì Sin mang giày...chiếc đực chiếc cái,một bên giày búp bê và một bên giày bata!
-Á Á Á Á Á_Sin hét lên thất thanh,hồi sáng vì quá vội nên cô bé quên thay luôn đôi giày nguyên thành giày bata rồi phi thẳng tới trường không mảy may để ý
Thùy Như thì không ngạc nhiên gì vì tình trạng này Sin lặp đi lặp lại trong đời học sinh từ tiểu học đến cấp 3 ít nhất là 50 lần/năm.
Bây giờ đã quá quen thuộc với cái tính hậu đậu của cô bạn thân luôn rồi!
****
Vừa về đến nhà Sin đã quát ầm lên:
-Mina đâu,hôm nay nhịn ăn nguyên ngày luôn nhá.Dì Trâm,con mà thấy dì và bé Yum "lén phén" cho Mina ăn thì con bán nó luôn vào quán cầy tơ nhá!
-giống bà nội ha_dì Trâm liếc nó phát cháy tóc
-chứ ai kêu nó cắn giày con
-thì con cũng nhiều lần kiếm chuyện với nó vậy,hễ Mina đang ăn là con lại đá trúng tô cơm ngon lành của nó,giờ nó trả thù lại là phải_dì Trâm cười châm chọc Sin
-ừ thì..._Sin gãi đầu đuối lí
-thôi,vào ăn cơm đi,chiều dì dắt đi mua đôi mới
-ối thật hả dì?_Sin hớn hở nhảy cẫng lên
-ừ
-mua cho con nữa_bé Yum cũng mè nheo đòi mua giày mới,dì Trâm cũng đồng ý luôn dù sao giày của bé Yum cũng bị mòn rồi.
Vốn dì Trâm chỉ lớn hơn Sin 6 tuổi,năm nay dì mới 22 tuổi thôi nhưng đã có công ăn việc làm ổn định.
Khi cha mẹ Sin mất dì Trâm đã tự nguyện nhận nuôi bé Yum và Sin vì dì là người có thu nhập ổn định trong tất thảy mọi người trong dòng họ.Nên Sin và dì Trâm cũng nói chuyện tự nhiên hơn,dì Trâm cũng thuộc lứa tuổi 9x như Sin thôi!.Xưng hô dì là theo vai chứ đáng lí phải kêu bằng "chị Trâm" thì đúng hơn.
CHAP 3:Nụ hôn bất đắc dĩ!
-xuất phát!_bé Yum nhảy tưng tưng ra khỏi cổng kéo dì Trâm theo,Sin chốt cửa rồi cũng chạy theo,chỉ cần đi hết khu phố là ra đường lớn và đi dọc theo vỉa hè chừng 3' là tới chỗ bán giày dép nên không cần phải đi xe làm gì cho...tốn xăng ^^
-chào ba cháu,mua giày hay dép?_bác chủ tiệm cười,ba dì cháu vốn là khách hàng quen thuộc của bác ấy nên mỗi lần đến mua bác rất niềm nở tiếp đón
-dì Trâm mua dép,chị Sin và bé Yum mua giày_bé Yum nói,tiếng nói ngọng nghịu cực dễ thương của đứa bé năm tuổi
-bác mới về đồ,để bác lấy cho ba người coi coi thích không nhé
Bác chủ tiệm đi ra sau,chừng 2 phút thì bác quay lại với mấy bọc đựng giày dép.Bác mở bọc ra và đưa cho dì Trâm mấy bọc đựng giày dép của con nít và người lớn,Sin lựa riêng một bọc.
...
Sau một hồi lựa chon cuối cùng cũng lựa xong,Sin chọn một đôi giày búp bê màu hồng có chấm bi nhỏ xíu và trước mũi giày một cái nơ thắt bằng dây nhỏ màu nâu,dì Trâm thì chọn đôi dép kẹp đơn giản và bé Yum thì một đôi bata nhỏ xíu.Dì Trâm trả tiền,dì hài lòng vì hôm nay không mua lâu như những lần trước.
Cả 3 người chào bác chủ tiệm rồi tung tăng đi về,đáng lí là đi chơi một bữa ra trò nhưng mai sáng dì Trâm phải đi công tác cùng một người bạn cho nên tối nay dì sắp xếp hành lí và qua nhà bạn dì ngủ luôn mai sáng khỏi mắc công phải chờ đợi.
-dì đi chừng nào về ạ?_Sin ngồi trong phòng xếp đồ vào vali giúp dì Trâm
-hình như lịch công tác lần này là bốn,năm tháng gì đó nếu hoàn thành sớm thì có thể là ba tháng không chừng!
-trời,công tác gì mà lâu vậy dì?rồi cơm nước ai lo bây giờ_Sin suýt té ngửa khi nghe câu nói của dì Trâm
-tất nhiên là con rồi!
-nhưng con đâu có biết nấu,con chỉ biết chiên trứng thôi
-dì có mua sẵn mì gói,sữa,nước ép trái cây và thịt hộp rồi.Có gì đói thì nhờ Thùy Như qua giúp_dì Trâm cười
-nhưng chẳng lẽ ăn mấy thứ này quài?
-thì có chừa sẵn tiền cho con và bé Yum xài đủ mấy tháng đó,ngán thì đi ăn tiệm đi
-yes,dì đi thượng lộ bình an nghe_Sin nhảy dựng lên khi nghe thấy một chữ "TIỀN"
-con bé này_dì Trâm cốc đầu nó một cái rồi kéo cái vali đi xuống cầu thang,Sin cũng lon ton theo sau
Xe taxi đã chạy tới trước nhà,dì Trâm bước vào xe,qua lớp kính trong xe dì Trâm vãy tay chào Sin và bé Yum,hai người cũng vẫy chào đứng nhìn theo bóng chiếc taxi đã nhỏ dần rồi mới đi vô nhà.
Bé Yum sau khi xuống sữa xong thì lăn đùng ra ngủ,còn Sin thì học bài,giờ này Sin rất muốn qua nhà Thùy Như chơi nhưng nhà Thùy Như đóng cửa rất sớm,mới 8 giờ thôi đã đóng cửa mất tiu!.Học bài xong Sin lại phóng lên giường cuộn tròn mình trong cái mền lăn qua lăn lại...cho đỡ chán +.+
Reng...Reng...Reng...Điện thoại của Sin để trên đầu giường vang lên
-mới đi chưa được 24 dì đã gọi rồi hả trời?_Sin lầm bầm với tay lên mò mò kiếm cái điện thoại
-[nếu muốn trả ơn tôi vụ hồi sáng thì đến bar G.Blue đi!]Tút...Tút...Tút..._một giọng nam nói trong điện thoại đúng một câu rồi cắt máy không kịp cho Sin nói câu nào
-tên nào vô duyên vậy trời?ủa...mà vụ hồi sáng không lẽ là...cậu ta?mà chắc không phải đâu!cậu ta làm gì biết số mình chứ!_Sin tự độc thoại mình ên rồi lại quăng cái điện thoại và nằm xuống...lăn tiếp
1 tiếng sau...
Reng...Reng...Chuông điện thoại lại reo lên.Sin lần này rút kinh nghiệm nhìn số xong mới bắt,lại là số đó!Cô bé bấm tắt,vài giây sau số đó lại gọi,Sin lại bấm tắt.Cứ như thế chừng 15 lần Sin mới bực bội bắt máy lên nói giọng gắt gỏng:
-[điên hay sao mà điện quài vậy hả?muốn phá cũng phải lựa người mà phá chớ]
-[tôi nói trong vòng 10 phút nữa cô không đến thì mai đừng có vô trường học nhá]
Lần này đến lượt Sin cắt máy,cô bé nằm xuống định ngủ.Vừa mới nhắm mắt lại Sin đã nghe tiếng nói vang vảng bên tai
"cậu ta là thủ lĩnh Dark đó,bạn mà kiếm chuyện với cậu ta thì không có sống nổi trong trường đâu nhé!"
Sin thoáng lạnh sống lưng vì câu nói này.Cô bé bật dậy như lò xo nhanh chóng mặc cái áo khoác len và xỏ đôi dép kẹp vào,chạy nhanh ra đường lớn bắt taxi.Tất nhiên là không quên khóa cửa rồi!
-chú cho cháu đến bar G.Blue ạ.Nhanh nhanh nha chú
Chiếc xe nhanh chóng lăn bánh,chỉ khoảng 10 phút sau là đến.
Trước mặt Sin là một quán bar lớn nổi tiếng trong thành phố vì nơi đây tụ tập nhiều dân chơi và con nhà giàu trong thành phố.
Sin thấy sợ sợ cứ đứng lưỡng lự trước cửa mà không dám vào
-này cô bé,không vào thì đi chỗ khác đừng có đứng ở đó chắn lối ra vào_một ông vệ sĩ mặt mày bặm trợn nói với Sin
Sin ú ớ không biết nói gì,chợt một người con trai đi ra câu lấy vai Sin
-là bạn tôi đấy
-dạ,xin lỗi tôi không biết,hai người vào đi ạ_ông vệ sĩ hoảng hốt mở cửa ra cho cậu ta đưa Sin đi vào,còn cúi đầu chào nữa
Sin không muốn nên đẩy cậu ta ra
-làm gì vậy?
-im lặng và đi theo tôi đi,mấy người ở đây có thể đánh cô bất cứ lúc nào vì lí do nhìn mặt thấy ghét đó!_cậu ta nói nhỏ vào tai Sin làm Sin giật mình ngoan ngoãn cho anh ta câu vai mình đi.Cậu ta dắt Sin vào một lối đi được lót bằng kính sau đó là rẽ bên trái và tiến vào một phòng lớn.
-em dắt cô ấy đến rồi ạ
-đem cô ta lại đây rồi tất cả biến đi_tiếng nói được phát ra từ một người đang nằm dài trên ghế sopha,người ấy xoay mặt vào trong nên Sin chỉ nhìn thấy được mỗi dáng người.Sin biết chắc chắn đây là Ron.Lần lượt từng người đều đứng lên và bước ra,trước khi đi còn ném ánh nhìn tò mò vào Sin nữa
-kêu tôi đến đây có việc gì vậy?
Ron ngồi nhổm dậy và nhìn chằm chằm vào Sin.
Đưa điếu thuốc lên miệng và bật lửa,Ron rít một hơi dài và phả vào mặt Sin làm cô bé ho sặc sụa
-đơn giản thôi.Tôi chỉ muốn...
Rồi Ron dừng lại 3 giây nhìn vào khuôn mặt đang tò mò xen lẫn sợ hãi của Sin.Bình thản nằm xuống ghế sopha đưa hai tay gác lên đầu,Ron lại nói tiếp:
CHAP 4:Lời đề nghị khó tin
-nghe nói dì Trâm đi công tác rồi hả?vậy ai nấu cơm cho bạn ăn?_Thùy Như đưa mắt nhìn Sin
-thì...nấu đại,hihi_Sin cười cười gãi đầu
-bạn cũng biết nấu ăn nữa hả?vậy bữa nay tôi qua nhà bạn bạn nấu cho tôi ăn nhá_Hải Phong xen vào,miệng vẫn còn nhóp nhép mì trong miệng
-nếu bạn có can đảm!_Thùy Như nói
-tất nhiên là có rồi,mà tôi nói thiệt đó bữa nay tôi qua nhà bạn à nha
-làm gì chứ?
-chơi thôi
-ừ qua đi_Sin bình thản trả lời tự tin vì...Hải Phong có biết nhà Sin đâu mà qua,hehe
Ba người họ ngồi dưới căn tin mà giỡn phát ớn đến nỗi những học sinh ngồi cạnh còn phải "di cư" sang chỗ khác để ngồi.
Nhưng cuộc vui ấy và sự ồn ào trong căn tin lại phải dừng lại vì sự xuất hiện của Ron và đám đàn em của cậu nhóc!
Sin ngước mặt lên quan sát xung quanh xem nguyên nhân nào mà căn tin trở nên như vậy thì bắt gặp ánh mắt của Ron đang nhìn chằm chằm mình như thể muốn nói điều gì đó.
Chợt Sin nhớ đến ngày hôm qua...ngượng kinh khủng!cô bé đứng lên và đi nhanh ra cửa căn tin,ở đây Hải Phong cũng đột nhiên đứng dậy và bỏ đi để lại Thùy Như ngơ ngác ngồi đơ như tượng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
.................
Trong lớp
-làm gì mà hồi nãy bỏ mình ở lại vậy hả???????hai cái người kia!_Thùy Như ngồi phịch xuống khó chịu
-có gì đâu,tại không muốn ở lại thôi_Sin và Hải Phong đồng thanh
-mấy người đó nha càng ngày càng khó hiểu!_Thùy Như nhăn nhăn cái mặt
****
Hôm nay không như mọi ngày,Hải Phong có việc bận đi trước còn Thùy Như phải về sớm để đi về quê thăm bà gấp vì bà đang bị bệnh nặng chưa biết chừng nào sẽ về,1 ngày 2 ngày,1 tuần hoặc 2 tuần cũng nên!.
Sin thở dài,cô bé vừa đi vừa đá đá mấy hòn đá trên đường cho...đỡ chán,lẽ ra mọi hôm đã có hai người kia để giỡn rồi vậy mà hôm nay lại phải đi một mình.Buồn
Đi được một lúc Sin bắt đầu có cảm giác dường như có ai đó đang đi sau mình,quay ra sau nhưng không thấy ai hết cô bé khẽ nheo đôi mắt lại rồi quay mặt đi tiếp.
Và Sin giật mình khi có hai người đứng trước mặt chặn đường cô bé
-mấy người là ai?tránh chỗ khác cho tôi đi coi
Rồi tự nhiên có một chiếc xe đã mở cửa sẵn dừng lại bên cạnh Sin,hai người đó đẩy mạnh Sin té nhào vào trong xe rồi đóng cửa xe lại.Sau đó họ cũng chạy ra phía sau và leo lên chiếc xe đậu sau
Trong xe
Trước khi định thần mình lại Sin đã nhận ra người ngồi cạnh cô bé trong xe là...Ron
-cậu làm gì vậy hả?thả ra coi_Sin hét lớn
-làm gì chút biết,giờ thì ngồi yên đó đi_Ron trả lời nhưng không quay lại nhìn mặt Sin,mắt hướng ra phía cửa kiếng
Nhưng làm sao Sin ngồi yên được khi còn bé Yum ở nhà cơm nước không ai lo.Sin đã dặn chừng nào đói mà chị chưa về thì qua nhà Thùy Như ăn đỡ,giờ nhà Thùy Như về quê thăm bà hết!
-tôi biết cô đang lo gì đó,yên tâm đi em cô đã được ăn no bụng rồi
-hả?sao cậu biết nhà tôi ở đâu mà đến
-miễn sao em cô được ăn no bụng được rồi.Giờ ngồi im đi,đừng để tôi phải trói cô lại đó,Kim Huyền Nhã!!à quên phải gọi là Sin mới đúng chứ_Ron xoay người qua nở nụ cười nửa miệng với cô bé
Sin kinh hãi ngồi nhích qua một bên tuy đã ngồi sát gạt cánh cửa xe luôn rồi.
Cô bé bắt đầu thấy sợ con người này,đầu tiên là biết Sin đang nghĩ gì,biết nhà Sin và biết luôn tên thật và tên thân mật của Sin
.Bây giờ là dắt cô bé đi đến một nơi nào đó không biết
Chiếc xe đen tuyền dừng lại quán bar hôm bữa,Ron mở cửa xe bước ra kéo theo Sin ra luôn bằng đường cửa bên kia
-cậu định làm gì nửa hả???_Sin giật mạnh tay ra
Đáp lại Sin là câu trả lời im lặng.Ron đi nhanh về lối đi cũ Sin cũng đi nhanh theo,trong đầu cô bé vẫn ám ảnh câu nói của cậu bạn hôm bữa dắt Sin vào trong này!
Vừa bước vào tới nơi (vẫn là cái phòng cũ hôm bữa) Ron đã ngồi xuống ghế sofa.Nhưng Sin hơi chần chừng không muốn ngồi nên đứng một lúc,đến khi Ron ngước lên nhìn và lên tiếng:
-sao không ngồi đi,tôi không làm gì cô đâu
-tôi đứng được rồi_Sin cười gượng gạo
-NGỒI XUỐNG_Ron bất thình lình nạt lớn làm Sin hết hồn ngồi xuống liền!
....
Không khí trở nên nặng nề suốt gần nửa tiếng.Và cuối cùng Ron đã cất tiếng làm tan đi bầu không khí này
-tôi muốn cô trở thành bạn gái của tôi
Sin nghe xong như sét đánh ngang tai,cô bé nhìn thẳng vào Ron với ánh mắt không thể ngạc nhiên hơn
-tại sao?
-lí do cô không cần biết,trả lời nhanh rồi về đi
-nếu tôi làm bạn gái anh thì tôi được lợi gì chứ!!?
-cô sẽ sống yên ổn hết những tháng ngày học cấp ba
-sao tôi biết chắc được tôi sẽ an toàn khi quen với cậu_Sin khẽ nhếch môi cười
-tất nhiên vì cô quen với tôi thì không ai đụng chạm gì tới cô nữa,dù chỉ là một sợi tóc!_Ron bình thản trả lời
Sin im lặng 3 giây rồi nói tiếp:
-nếu tôi không đồng ý??
-không đồng ý thì thôi.Không ép,nhưng cô nên nhớ cô còn nợ một ân huệ của tôi đó
-cái gì chứ?!??tôi đã trả nợ cho anh bằng cách...nhìn như một con hề rồi còn gì nữa_Sin bức xúc hét ầm lên
-đó chỉ là trả nợ cho tôi lần cô đạp chân tôi thôi.Còn lần sau nếu tôi mà không giúp cô chắc thứ hai đầu tuần cô sẽ được vinh danh tên mình trong danh sách "đi trễ leo tường" không chừng_Ron không còn cách nào đành phải "kể công" thôi
-cậu...._Sin cấm khẩu không biết nói gì hơn nữa đành ngồi khoanh tay trước ngực xoay mặt chỗ khác
-lời đề nghị này sẽ chấm dứt trong vòng 2 tháng.Tôi sẽ cho cô một ngày để suy nghĩ_Ron nhìn Sin cười nửa miệng rồi đứng lên và đi ra ngoài cửa.Nhưng Sin đã kịp níu tay cậu nhóc lại
-được thôi,tôi chấp nhận lời đề nghị của anh.Dù sao tôi cũng không mất mác gì!
-tốt!
CHAP 5:Lỗi một nhịp đập
Sau khi theo Ron ra khỏi cửa bar,Sin cứ nghĩ là cậu nhóc sẽ chở Sin về nhưng cuối cùng Ron đã lạnh lùng leo lên xe để Sin ở lại...muốn đi đâu thì đi.Báo hại cô bé phải đi "căng hải" về cùng đoạn đường khá dài!
Đi được một lúc Sin dừng lại ngồi xuống ở một ghế đá vì quá mệt lại còn đeo theo cái ba lô nặng trịch nữa,trời lại nắng chang chang không một chút gió.Sin ngã đầu ra thành ghế nhắm mắt lại một chút thì có cảm giác như mặt trời không còn rọi vào mặt mình.Cô bé từ từ hé mắt ra và giật mình khi thấy Ron đang đứng trước mình.
-Sao còn chưa về mà lại ngồi đây??
-Mặc kệ tôi
-Tôi kêu về nhà mà,theo tôi thấy thì nhà cô đi không tới 1km nữa là tới rồi!vậy mà không chịu đi
-vậy chứ hồi nãy ai bỏ tôi ở lại hả?nếu cậu biết nhà tôi thì chắc có lẽ cậu biết từ G-Blue đến nhà tôi cỡ 5km là ít đó!đi tới đây đã là may lắm rồi!_Sin bực mình la lên
-sao không gọi taxi mà đi bộ,bộ cô ham "căng hải" lắm hả???_Ron cũng bắt đầu nổi quạo
-làm gì la tôi?Cậu sai chứ bộ tôi sai hay sao mà cậu lớn tiếng rộng họng với tôi thế hả??_Sin tuy bình thường không hay nổi giận với người khác nhưng lúc này không thể không giận được nữa!.Cô bé đứng phắt dậy kéo theo cái cặp,trước khi đi còn để lại cho Ron ánh nhìn bực tức.
Ron cũng đứng lên không thèm để ý đến Sin nữa,khi Ron vừa rời khỏi ghế đá được vài mét thì nghe phịch một tiếng,cậu nhóc quay sang nhìn.Sin đang nằm sóng soài trên mặt đường,bất tỉnh.
................
Ron hoảng hốt bế thóc Sin lên và chạy nhanh đến ô tô của mình.
-chạy đến bệnh viện.Nhanh!_Ron quát lớn
-dạ
Chiếc ô tô phóng đi nhanh trên đường.
..........
Sau khi được bác sĩ khám,Ron được biết là Sin chỉ bị cảm nắng nhẹ cộng với việc nhịn đói lâu nên ngất và có thể xuất viện ngay chứ không cần nằm lại.
4h chiều
Đôi mắt Sin từ từ mở ra,thấy mình đang trong bệnh viện thì hết sức ngạc nhiên.Có một người y tá đang trực ở đó nên Sin ngồi dậy hỏi:
-chị ơi,ai đã đưa em vào đây vậy ạ?
-chị không biết,nhưng chắc có lẽ là cậu thanh niên cao cao đưa em vào đấy_chị y tá cười
-cái cậu mặc đồng phục học sinh hả chị?
-ừ,cậu đó đó
-em cám ơn_Sin mỉm cười rồi nằm xuống.
Như sực nhớ ra điều gì Sin hoảng hồn ngồi dậy và mang đôi giày của mình vào rồi chạy nhanh ra khỏi bệnh viện,Sin nghĩ chắc cô bé cũng không đến nỗi phải nằm viện lâu.Người đáng lo ở đây nhất chính là bé Yum!
Vừa chạy ra cổng bệnh viện Sin đã bắt gặp Ron đang đứng dựa vào xe nhìn cô bé
-cô định chạy bộ mà về nhà luôn đấy à?
-chứ còn gì,tôi không có tiền rồi lấy đâu mà đi taxi_Sin nhăn nhăn mặt định chạy tiếp
-lên xe đi
-tôi?_Sin chỉ vào mình rồi tròn mắt ngạc nhiên
-chứ còn ai.Nhanh nếu không tôi đi luôn thì lúc đó đừng có trách!_Ron gằng giọng rồi bước lên xe.Nhưng bây giờ lựa chọn giữa đi bộ và đi xe tất nhiên tất cả mọi người và Sin đều chọn đi xe chứ không ai chọn cái thứ nhất cả.
..........
Xe vừa mới tới cổng nhà Sin và cô bé chỉ vừa mở cửa xe bước ra bé Yum đã chạy đến ôm chầm lấy Sin và khóc nức nở.
-bé Yum sao khóc vậy hả?ai ăn hiếp em?_Sin vỗ vỗ lưng bé Yum rồi nói bằng giọng...ngọt ngào nhất có thể
-chị hai...hức..đi...học..hức...sao giờ này...mới về_bé Yum nói trong tiếng nấc
-chị có công chuyện,bé Yum ngoan vào nhà chị pha sữa cho uống hén_Sin cười tươi rồi ẩm bé Yum vào nhà,nhìn thấy Ron đứng đực ra đó và định đi về thì Sin chạy ra níu tay Ron lại
-vào nhà đi tôi nấu mì cho ăn và cảm ơn vì đã đưa tôi vào bệnh viện_Sin mỉm cười rồi kéo tay Ron đi vào
Thấy có người lạ vào nhà mà lại là con trai,bé Yum tròn mắt kêu lên:
-bạn trai chị ngồi đây đi,để Yum đem em Mina ra chơi với bạn trai chị_bé Yum đẩy cái ghế nhỏ xíu mà Yum thường ngồi ra cho Ron ngồi và lấy tay đập đập vào cái ghế ý muốn Ron ngồi ở đây.Xong Yum đi khắp nhà vừa đi vừa gọi tên Mina.Bé Yum còn nhỏ nên không biết cái danh từ "bạn trai chị" làm cho Sin và Ron...lúng túng một chút vì cả hai vốn đã là như vậy (cái đề nghị hồi chiều ý mà)
-cậu ngồi trên sofa đi,cái ghế đó so với chiều cao của cậu thì nếu mà cậu ngồi lên chắc cái chân cậu đưa lên hơn đầu luôn quá!Mà cậu ăn gì để tôi nấu_Sin vẫn còn...ngại nên nói mà không nhìn mặt Ron
-cái gì cũng được
-bạn trai chị ơi Mina đây này_bé Yum cười toe toét lon ton chạy ra,Yum tròn tròn,lùn lùn mà lại ôm con chó theo nhìn cực kì đáng yêu và mắc cười.Khiến Ron cũng không thể nhịn được cười.
-bé tên gì?_Ron xoa xoa đầu Mina và hỏi Yum
-Yum tên Yum,vậy bạn trai chị tên gì
-anh tên Khang
Sin từ trong bếp nói vọng ra:
-vào ăn nè
Ron cùng bé Yum đi vào trong nhà bếp,3 tô mì đã được dọn sẵn ra khói bay nghi ngút
-woa,thơm quá_bé Yum cầm muỗng lên và bắt lầu ăn lia ăn lịa
Ron cũng bắt đầu ăn,giờ đây Ron coi tô mì còn hơn cả sơn hào hải vị,đỡ hơn Sin một chút là từ hồi trưa đến giờ Ron chưa có gì bỏ vào bụng,còn Sin thì từ sáng đến giờ luôn!
......
Sau khi chén xong một ề mì Ron và Sin nằm dài ra ghế sofa,bé Yum chỉ biết tròn mắt vì "kĩ thuật siêu phàm" của hai người này,Yum chỉ ăn một tô mì còn lại mình ên hai người kia ăn gần hết cả thùng mì còn hơn chết đói mấy ngàn năm trước!
-anh Khang chơi game với em với chị Sin đi_bé Yum nắm tay Ron kéo đi lên phòng mình
-ngồi xuống đây chơi luôn đi_Sin đưa cái điều khiển cho Ron rồi chợt bị bé Yum đẩy ngồi xuống kế bên Sin
Ron ban đầu còn ngại ngại nhưng càng về sau thì càng mê chơi game hơn nữa đến nổi bé Yum đòi chơi một chút mà hai con người đó đành lòng kiu Yum đi ra chỗ khác chơi chỗ người lớn đang "làm việc"!
Một giây quay mặt qua và nhìn nhau cười.Ron và Sin,hai trái tim bị lỗi một nhịp đập.
Lên Đầu Trang